Cửu Ly trong lòng vui sướng, nằm trên giường kích động không thôi, có chút mong chờ ngày tận thế đến, kiếp này cô sẽ không còn cô đơn nữa...
Ting tong... nghe thấy tiếng bấm chuông cửa, cô lại không gọi đồ ăn ngoài, ai sẽ bấm chuông chứ?
Nghĩ vậy, cô vẫn xuống giường ra mở cửa, đây là khách sạn năm sao, lại ở trong nước, an ninh không có vấn đề gì, nên cũng không sợ hãi gì.
Mở cửa ra cô có chút bất ngờ, thì ra là tên đàn ông chết tiệt đó.
“Sao anh biết tôi ở đây?”
“Từ lúc em vào khách sạn là anh đã biết, khách sạn này là chi nhánh của công ty anh.”
... Được rồi, đại ca, anh giỏi, anh lợi hại.
“Đêm khuya thế này có chuyện gì không?”
“Đến xem em một chút, hơn một tháng không gặp, nhớ em rồi.”
... Nghe trực tiếp như thế này khác hẳn với nghe qua điện thoại, giọng nói đầy từ tính trầm thấp, tai cô tê rần, tim như bị điện giật, mặt lập tức nóng bừng, nhất thời không biết nói gì.
Lãnh Mặc Hàn thấy cô ngượng ngùng đỏ mặt, cười nói: “Anh chỉ đến xem em một chút để yên tâm thôi, không có chuyện gì đâu, ngày mai cùng nhau ăn cơm nhé?”
“... Vâng” Cửu Ly cúi đầu, có chút không tự nhiên nói, cảm giác lưỡi như bị đơ lại.
“Vậy trưa mai anh đến đón em.”
“Không cần đâu, anh cho tôi địa chỉ nhà hàng đi, sáng tôi có chút việc, trưa tôi tự lái xe qua.”
“Được, vậy em nghỉ sớm đi, mai gặp, chúc ngủ ngon.”
“Chúc ngủ ngon.”
Đóng cửa lại, dựa vào cánh cửa hít thở sâu, xấu hổ quá... Sao lại vô dụng thế này, bị đàn ông trêu một cái mà mặt đỏ tai hồng! Cửu Ly thầm than thở trong lòng.
Trên giường lăn qua lộn lại mấy vòng, thế nào cũng không ngủ được, điện thoại sáng lên, liếc nhìn WeChat, thấy Lãnh Mặc Hàn nhắn tin cho cô.
Lãnh Mặc Hàn: “Lê Lê, ngủ chưa? Ngày mai muốn ăn gì?”
... Cô muốn nói cần gì phải gọi thân mật như vậy, da gà đều nổi hết cả lên rồi.
Cô vẫn nhắn lại: “Chuẩn bị ngủ đây, ăn gì cũng được.”
Lãnh Mặc Hàn: “Vậy chúng ta đi ăn đồ Tây nhé?”
Cửu Ly: “Được.”
Lãnh Mặc Hàn: “Ngủ nhanh đi, đừng thức khuya.”
... Cô không nhắn lại nữa, chơi điện thoại một lúc rồi ngủ.
Sáng sớm hôm sau cô đến chợ vật liệu kim khí mua khóa cửa, cô không hiểu biết gì về khóa cửa, cũng không rành, chỉ cần loại có tính năng an toàn cao nhất là được, đi vào một cửa hàng tùy tiện xem.
“Cô gái, đến xem khóa à, có cần tôi giới thiệu cho cô không?” Ông chủ là một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi, cười tủm tỉm nhìn cô nói.
“Vâng, chú giới thiệu cho cháu đi.”
“Cô có yêu cầu gì không? Khóa này nhiều loại lắm, cô muốn loại thông minh hay loại thường?”
“Đều được, nhưng những loại có quá nhiều tính năng rườm rà thì cháu không cần, cháu chỉ cần loại có tính năng an toàn cao nhất, tốt nhất là rìu chặt cũng không vỡ.”
“Cô chắc là sống một mình nhỉ, vậy cô xem cái khóa này, tuy ngoại hình không đẹp bằng khóa thông minh, nhưng hệ số an toàn là cấp C, trên thị trường rất ít người mua loại khóa này.”
Cửu Ly nhìn cái khóa ông chủ giới thiệu, ngoại hình bình thường, cũng không có gì đặc biệt.
“Chú ơi, cái khóa này đặc biệt ở chỗ nào? Cháu nhìn không ra.”
“Nếu để cô nhìn ra thì còn gì là đặc biệt nữa. Nào, cô xem chìa khóa của cái khóa này, nhìn thì cũng bình thường, nhưng thực ra rất tinh vi, cái khóa này rất khó bị trộm, nhưng vì tỷ lệ sử dụng không cao, người thường cũng không dùng loại khóa này, vì chi phí sản xuất rất cao, chỉ có một số bộ phận đặc biệt của chính phủ mới dùng.”
Cửu Ly nghe nói là chính phủ dùng, yên tâm rồi! Nói trúng tim cô rồi! Mua nó!
“Chú ơi, cái khóa này bao nhiêu tiền?”
“80 nghìn tệ bao gồm cả lắp đặt.”
“Được, cháu mua, còn 5 cái khóa thông minh này nữa, cháu cũng mua.”
“Tổng cộng 150 nghìn tệ, khi nào cô cần lắp đặt?”
“Chú nếu rảnh thì bây giờ có thể đến lắp luôn.”
“Vậy được, cô gái về trước đi, để lại địa chỉ cho tôi, tôi cho nhân viên đến ngay.”
“Được, khóa đưa cháu hết đi, lát nữa cháu tự mang về.”
Cô muốn loại còn nguyên bao bì chưa mở, tự mình mang về cho yên tâm, ba cái khóa thông minh kia là mua để dành trong không gian, biết đâu sau này lại dùng đến.
