Lãnh Mặc Hàn kinh ngạc nghĩ thầm, không gian của cô nàng này chắc phải rộng lắm! Vật tư cơ bản đầy đủ như vậy, không gian của anh chắc chắn không chứa nổi nhiều thứ đến thế, anh phải suy nghĩ xem nên để những gì trong không gian để tận dụng hiệu quả. Trong lúc suy nghĩ, anh đã có quyết định.
“Bảo bối, tiện thể nói cho anh biết không gian của em rộng bao nhiêu được không? Anh không có ý gì khác, chỉ là không gian của anh không lớn, nên phải chọn những thứ có thể cứu mạng kịp thời nhất. Nếu không gian của em rộng còn chỗ trống, anh có thể để một số vật tư vào không gian của em.”
Cửu Ly nghĩ ngợi một chút, thấy lời anh nói cũng không sai: “Không gian của em… hình như là vô hạn… Cụ thể bao nhiêu thì em cũng không rõ.”
…Không có so sánh thì không có tổn thương… Đau lòng thật, người với người quả nhiên không thể so sánh. Lãnh Mặc Hàn vừa kinh ngạc vừa vui mừng nhìn Cửu Ly.
Cửu Ly thấy trong mắt anh không hề có ánh mắt tham lam, chỉ có sự vui mừng, cô cảm thấy rất an ủi.
“Anh không sợ em cuốn hết vật tư của anh bỏ chạy rồi sau này hối hận cũng không kịp sao?” Cửu Ly hỏi Lãnh Mặc Hàn.
Anh tiến lên ôm lấy Cửu Ly: “Bảo bối ~ Để vào không gian của em tức là cho em rồi, coi như là sính lễ trước vậy. Nếu em bỏ chạy, anh cũng chấp nhận, nhưng không hối hận, cam lòng. Bảo bối, anh chỉ muốn em sống thật tốt.”
Cửu Ly nghe vậy, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót và cảm động. Từ khi cha mẹ mất đi, cảm giác được quan tâm, được coi trọng, được người khác đặt trong lòng như thế này đã lâu lắm rồi cô mới có lại được. “Em chỉ đáng giá từng này thôi sao? Một ít vật tư là xong à?”
“Em là bảo bối vô giá! Đó không phải sính lễ, coi như của hồi môn của anh tặng em vậy!” Lãnh Mặc Hàn véo má cô, cười nói.
Đến khi có một ngày Cửu Ly được Lãnh Mặc Hàn dẫn đi thu vật tư, cô mới biết số vật tư cô vất vả tích trữ so với của Lãnh Mặc Hàn chẳng thấm vào đâu… Là cô tự cao rồi, thật nực cười!
“Còn nữa, không gian của em có nhiệt độ ổn định, có thể trữ đồ ăn chín.” Cửu Ly vừa nói vừa lấy ra một cái bánh bao còn bốc hơi nóng từ trong không gian. Sở dĩ cô nói cho anh biết cũng là để nhắc anh khi chuẩn bị vật tư đừng quên đồ ăn chín. Đồ ăn mang về cô tích trữ hai người ăn nhanh lắm, đến giờ vẫn chưa tích được bao nhiêu… Dù sao cô cũng không còn nhiều tiền…
Lãnh Mặc Hàn lại bị kinh ngạc thêm lần nữa, anh thầm cảm thán không biết mình may mắn thế nào mới gặp được Cửu Ly, sau này nhất định phải đối tốt với cô gấp bội! Cô chính là bảo bối lớn của anh, nếu không thì cũng không biết lấy gì báo đáp.
“Anh có thể làm con rể ở rể không? Kiểu tự mang của hồi môn ấy.” Lãnh Mặc Hàn chớp chớp mắt.
“Nhìn bộ dạng không có chí tiến thủ của anh kìa. Lúc mới gặp anh thì vẻ mặt lạnh lùng, xa cách, nói chuyện còn quý hơn vàng, đâu giống như bây giờ.”
“Bây giờ thì sao?”
“Ba hoa, cả ngày trong đầu toàn thứ vớ vẩn…”
“Bảo bối, em cứ nghĩ về anh như vậy sao?” Lãnh Mặc Hàn nói với giọng hơi buồn bã.
“Hề hề… đùa thôi, đùa thôi, anh đừng nhìn em bằng ánh mắt đó, làm như em bắt nạt anh lắm vậy.” Cửu Ly bị ánh mắt anh nhìn mà nổi da gà, cô cảm thấy nguy hiểm… vội đổi chủ đề: “Chúng ta ra ngoài dạo một chút đi, đi ăn tối, em đói rồi.”
“Đi thôi, anh đưa em đi ăn. À, đây gần cảng Hồng Kông, sao em không đến đó?”
…Cô cũng muốn đến lắm chứ, chủ yếu là hết tiền rồi. Đồ ở cảng Hồng Kông đắt kinh khủng, mấy chục nghìn tệ trong tay cô có thể tích trữ được gì chứ. “Em tiêu hết tiền rồi.”
“Bảo bối, là lỗi của anh! Anh nên nghĩ đến việc em tiêu gần hết tiền rồi chứ. Cầm lấy đi.” Nói rồi anh rút từ trong túi ra một tấm thẻ đen đưa cho cô.
“Em không cần đâu, em tích trữ gần đủ rồi, không còn gì để mua nữa, cũng không cần dùng đến tiền nhiều.” Cửu Ly nói với anh.
“Bảo bối, em cầm lấy coi như là giúp anh tích trữ được không? Nếu không, theo lời em nói, đến lúc tận thế tiền cũng thành giấy vụn, chi bằng nhân lúc bây giờ phát huy tác dụng của nó. Em tiêu giúp anh càng nhiều càng tốt! Anh vui mà!”
Lãnh Mặc Hàn biết nếu anh không nói vậy thì Cửu Ly sẽ không nhận. Anh đã điều tra về Cửu Ly, biết cô có hơn một tỷ, cô không thiếu tiền, đương nhiên cũng không coi trọng số tiền của anh.
“Thôi được.” Cửu Ly nghĩ một lát, cũng không giả vờ khách sáo, liền nhận lấy. Đúng là đến lúc tận thế, tiền còn vô dụng hơn cả giấy vụn. Loại thẻ đen này phát hành có giới hạn trên toàn cầu, số tiền không giới hạn, xem ra Lãnh Mặc Hàn có lai lịch rất lớn…
“Thẻ không có mật khẩu, ngày mai chúng ta đến cảng Hồng Kông nhé.” Lãnh Mặc Hàn nói với cô.
“Được!” Nếu không phải vì không có tiền, cô cũng muốn đi. Cô cũng rất thích mấy quán trà sữa ở đó. Đồ ăn ngon thì cô không ngại tích trữ nhiều, càng nhiều càng tốt, dù sao sau này muốn ăn cũng không có, mà cô cũng không làm ra được mùi vị đó.
