Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thiên Tai Giáng Thế: Trùng Sinh Trước Hai Tháng, Ta Chuẩn Bị Tất Cả > Chương 6

Chương 6

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 6 có bản audio.

Chương 6: Danh sách

 

“Mẹ biết rồi.” Lục mẫu gật đầu, bắt đầu tính toán trong đầu xem ở phòng khám có những loại thuốc nào có thể “trữ” thêm, những vật tư tiêu hao nào cần nhập thêm thật nhiều.

 

Phân công rõ ràng, thời gian gấp rút.

 

Lục phụ cầm chìa khóa xe và chiếc cặp nhỏ đựng giấy tờ quan trọng, nhìn các thành viên trong gia đình: “Bố đi ngay đây. Hôm nay bố sẽ cố gắng nắm rõ tình hình nhà cũ và liên lạc với đội thi công. Có việc thì liên lạc, nhưng nhớ, trừ khi khẩn cấp, hãy nhắn tin và hạn chế gọi điện.”

 

Lục mẫu cũng đứng dậy: “Mẹ sẽ đi tìm người môi giới đăng bán mấy căn nhà trước, sau đó đến phòng khám đóng cửa, từ hôm nay không hoạt động nữa.”

 

Bà dừng lại một chút, nhìn con trai và con gái, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định: “Các con đừng sợ, cả nhà mình ở bên nhau thì chuyện gì cũng vượt qua được.”

 

Lục Tử Nguyệt gật đầu thật mạnh. Cô biết mẹ mình xuất thân là y tá trưởng, vô cùng chuyên nghiệp trong việc lên kế hoạch vật tư y tế. “Mẹ kiểm kê thì đặc biệt chú ý đến bộ dụng cụ khâu vết thương, lưỡi dao mổ, thuốc gây mê, máy đo huyết áp, máy đo đường huyết và que thử. Còn vitamin và thực phẩm bổ sung nữa, rất quan trọng khi thiếu thức ăn tươi trong thời gian dài.”

 

“Mẹ hiểu rồi.” Lục mẫu ghi nhớ trong lòng, vội thay giày: “Mẹ sẽ về trước buổi trưa, mẹ con mình đối chiếu danh sách.”

 

Cỗ máy gia đình bắt đầu chạy hết công suất.

 

Lục phụ về phòng nhanh chóng thu dọn một chiếc ba lô giản dị với laptop, máy ảnh và một chai nước. Ông vỗ vai con gái, ánh mắt trầm tĩnh: “Bố giao nhà cửa cho con và Tiểu Thần. Chờ tin bố nhé.” Dứt lời, ông cầm chìa khóa xe đi xuống lầu.

 

Lục Tử Thần vừa thao tác thuê xe trên điện thoại, vừa nói với chị gái: “Chị cứ liệt kê danh sách trước. Em sẽ đi chợ đầu mối đồ kim khí, mua thùng đựng đồ và một số dụng cụ cơ bản như xẻng công binh, dao đa năng, đèn pin siêu sáng, ắc quy, dây thừng, găng tay chống đâm, kính bảo hộ, khẩu trang, chăn giữ nhiệt. Mấy thứ này không đáng chú ý nhưng đang rất cần.” Cậu ấy suy nghĩ rành mạch, nhắm thẳng vào dụng cụ sinh tồn.

 

“Tiện thể... xem có mối nào mua được mấy món “đặc biệt” không.” Ánh mắt cậu ấy sắc bén, đầy ẩn ý.

 

Là huấn luyện viên võ thuật, cậu ấy tiếp xúc với đủ hạng người trong xã hội, nói không chừng có thể tìm được kênh cung ứng hàng phi chính thống.

 

“Được, em cẩn thận nhé. Đừng mua một lần quá nhiều khiến người ta để ý.” Lục Tử Nguyệt dặn dò.

 

“Yên tâm, em có chừng mực. Võ quán thường xuyên mua dụng cụ tập luyện và đồ bảo hộ, em biết mấy cửa hàng, mua rải ra thì không sao.”

 

Lục Tử Thần vừa dứt lời, đơn thuê xe cũng đã được xác nhận: “Xe ở điểm giao nhận gần đây, em đi một lát sẽ về.”

 

Chẳng mấy chốc, trong nhà chỉ còn một mình Lục Tử Nguyệt.

 

Sự yên tĩnh trở lại, nhưng không khí lại đặc quánh sự khẩn trương.

 

Cô bước vào phòng làm việc, mở máy tính và máy in, hít một hơi thật sâu, ép bản thân bình tĩnh lại sau những cảm xúc kích động.

 

Cô mở một văn bản mới, con trỏ nhấp nháy. Cô nhắm mắt, từng cảnh kiếp trước ùa về như thủy triều: một chiếc áo lông vũ mà cô khao khát khi run lên vì giá rét, một chai nước sạch mà cô tưởng tượng khi khát đến nứt cả môi, một viên thuốc hạ sốt mà cô mơ ước khi sốt cao mãi không giảm, một thứ vũ khí phòng thân mà cô hối hận không có khi đối mặt với bọn côn đồ...

 

Ngoài cửa sổ, xe của Lục phụ đã rời khỏi khu dân cư.

 

Cô mở mắt, ánh mắt trầm tĩnh và tập trung, ngón tay bắt đầu gõ bàn phím như bay.

 

Trước hết là lương thực.

 

Cô nhớ lại những nhu cầu trong thời tiết cực lạnh và cực nóng.

 

Cô viết càng lúc càng nhanh, càng lúc càng chi tiết, như muốn trút hết những thứ kiếp trước khát khao mà không có được, những điều khiến bản thân ôm hận, lên tờ giấy này.

 

Đằng sau mỗi mục ghi chép có thể là một cơ hội sống sót, một bài học xương máu.

 

Lương thực chính: gạo, bột mì, mì sợi, các loại ngũ cốc, bánh quy nén, đồ hộp quân đội.

 

Các loại thực phẩm phụ trữ được lâu: các loại thịt, tôm cá, trái cây đóng hộp, thịt muối đóng gói chân không, xúc xích, rau khô, nấm khô, rong biển, sữa bột, bột protein.

 

Rau củ quả mỗi loại cũng mua thêm một chút, để trong không gian sẽ không bị hỏng.

 

Gia vị: muối, đường, dầu ăn, nước tương, giấm, các loại gia vị khô.

 

Đồ ăn liền: cơm tự sôi, mì ăn liền, thanh năng lượng, sô cô la.

 

Hạt giống: các loại rau sinh trưởng nhanh, củ khoai tây, củ khoai lang.

 

Tiếp theo là nước và đồ uống: nước khoáng đóng bình to, đóng chai; thiết bị lọc nước (máy lọc nước cầm tay, viên lọc nước, lõi lọc cỡ lớn); dụng cụ chứa nước (thùng inox, thùng nhựa); trà, cà phê, đồ uống dạng bột.

 

Còn có cả nước đá nữa. Tự làm đá thì quá vất vả, mua cho nhanh.

 

Quần áo và chăn đệm: dưới nhiệt độ khắc nghiệt, giữ ấm vô cùng quan trọng: áo lông vũ dày, bộ quần áo khoác chống gió chống nước, áo nỉ, đồ lót giữ nhiệt, tất len, giày đi tuyết, mũ, găng tay, khăn quàng cổ.

 

Trời nóng cực đoan thì cần quần áo thoáng khí và nhanh khô, áo chống nắng, tay áo chống nắng, mũ che nắng.

 

Còn có áo mưa, ủng đi mưa.

 

Chăn lông vũ dày, chăn len, túi ngủ.

 

Thuốc men và y tế: đây là phần trọng tâm của mẹ, nhưng cô cũng phải liệt kê những loại khan hiếm mà mình nhớ được.

 

Ngoài những thứ mẹ đã nhắc, còn có: thuốc kháng sinh, thuốc kháng virus, thuốc cầm tiêu chảy, thuốc hạ sốt, thuốc chống dị ứng, thuốc an thần, dung dịch sát trùng i-ốt, oxy già, bông tăm, băng gạc, nẹp cố định, thạch cao, thuốc chữa bệnh mãn tính thông thường — thuốc huyết áp, tiểu đường, tim mạch, thuốc nhỏ mắt, thuốc Hoắc Hương Chính Khí chống say nắng, thuốc đuổi côn trùng, thuốc và dụng cụ tránh thai (mạt thế rất có thể dùng đến), và một cuốn sổ tay hướng dẫn y tế cấp cứu đầy đủ.

 

Dụng cụ và vũ khí: em trai đã đi mua một phần.

 

Cô bổ sung: rìu cứu hỏa, xà beng, máy bay không người lái, bộ đàm, radio, ống nhòm, pin đủ các loại, tấm sạc năng lượng mặt trời, máy phát điện lớn/nhỏ và nhiên liệu, phụ gia bảo quản nhiên liệu, hộp dụng cụ, thiết bị hàn, dụng cụ xây dựng, dụng cụ may vá, đồ câu cá, bẫy thú, và... vũ khí tự vệ cần thiết.

 

Năng lượng và chiếu sáng: bình gas propane, cồn khô, than đá, củi; bật lửa, thanh magie, nến, các loại đèn LED, đèn đội đầu, đèn cắm trại.

 

Vệ sinh và đồ dùng sinh hoạt: giấy vệ sinh, khăn giấy ướt, băng vệ sinh, tã bỉm, kem đánh răng, bàn chải, xà phòng, nước giặt, dung dịch khử trùng, túi rác, túi ni lông, hộp đậy kín, thùng, chậu.

 

Thông tin: ổ cứng và USB đã tải xuống đủ loại kiến thức sinh tồn, hướng dẫn y tế, sách nông nghiệp, sổ tay sửa chữa, bản đồ — tất cả đều phải in ra giấy. Ngoài ra còn có sách in, bộ cờ, bộ bài, đồ dùng văn phòng và máy đánh mạt chược.

 

Mười ngón tay cô gõ phím như bay, ký ức không ngừng trỗi dậy, cô vừa hồi tưởng vừa bổ sung.

 

Mỗi hạng mục bên dưới đều ghi rõ quy cách, số lượng dự trù, mức độ ưu tiên, nơi cất giữ: trong không gian, tại nhà cũ hoặc dùng khi khẩn cấp.

 

Máy in rền lên, từng trang danh sách tràn đầy trí tuệ sinh tồn được in ra.

 

Thế giới ngoài cửa sổ vẫn ồn ào như mọi ngày, nhưng trong phòng làm việc, một cuộc tính toán chính xác về sự sống còn đang âm thầm chạy đua với thời gian, lặng lẽ mà quyết liệt.

 

Lục Tử Nguyệt biết, danh sách này mới chỉ là khởi đầu.

 

Tiếp theo sẽ là quá trình mua sắm, vận chuyển và cất giấu phức tạp hơn nhiều.

 

Nhưng nhìn những trang giấy dần chất chồng, cảm nhận bàn phím dưới đầu ngón tay cùng không gian kia trong tâm trí, lòng cô trở nên kiên định chưa từng thấy.

 

Lần này, cô không còn đơn độc.

 

Lần này, tất cả bọn họ đều phải sống.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi