Chương 75
“Một thế giới sắp đến.” Cô nói, “Rét khắc nghiệt, nắng nóng cực độ, mưa bão, động đất. Trật tự sụp đổ, nhân tính suy đồi. Rất nhiều người sẽ chết. Nhưng tôi không muốn chết, cũng không muốn người nhà tôi chết. Vì vậy tôi đang chuẩn bị.”
Cô nhìn anh: “Anh cũng nên chuẩn bị đi.”
Thời Bạch im lặng rất lâu.
Anh không nói cô điên, cũng không nói anh không tin.
Anh chỉ đứng đó nhìn cô, như đang ngấm những lời cô nói.
Rồi anh nói một câu mà Lục Tử Nguyệt không ngờ tới.
“Vậy nên cô mới tích trữ nhiều thứ đến vậy. Trà sữa, dâu tây, anh đào. Còn cả đống hàng trong kho nữa.”
Lục Tử Nguyệt sững người: “Sao anh biết?”
“Tôi thấy mà.” Thời Bạch không giải thích thêm. “Mỗi lần cô đến kho, xe tải dỡ hàng, cô một mình đi vào. Lúc ra tay chẳng cầm gì, nhưng số hàng đó biến mất.”
Lục Tử Nguyệt hụt hẫng trong lòng.
Anh đã thấy.
Anh vẫn luôn quan sát.
Cô tưởng mình đang tiếp cận anh, kỳ thực anh cũng đang quan sát cô.
“Anh theo dõi tôi?”
“Cũng gần vậy.” Thời Bạch đính chính: “Nhà cô ngày nào cũng thấy cô ra ra vào vào. Việc cô làm, không bình thường.”
Lục Tử Nguyệt không biết nên giận hay nên thở phào.
Cô nhìn chằm chằm anh mấy giây, chợt bật cười.
“Vậy bây giờ anh biết rồi đấy. Tôi chính là kẻ không bình thường đó.”
“Không chỉ không bình thường.” Thời Bạch nói, “Cô còn có bí mật.”
Lục Tử Nguyệt không phủ nhận.
Cuối con hẻm là một con sông nhỏ.
Bên bờ có lan can đá, ánh hoàng hôn chiếu lên mặt nước, như vụn vàng.
Hai người tựa vào lan can, nhìn dòng nước.
“Sao anh không hỏi tôi thêm gì nữa?” Lục Tử Nguyệt nói, “Ví dụ thế giới đó đến khi nào, ví dụ vì sao tôi biết những chuyện này, ví dụ — tôi biến số hàng đó đi bằng cách nào.”
“Cô có nói không?”
“Anh không hỏi thì làm sao biết tôi có nói hay không?”
Thời Bạch nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh tà dương rơi trên gương mặt cô, nhuộm đường nét của cô một lớp màu ấm.
Anh chợt cảm thấy, người phụ nữ này không giống bất kỳ ai anh từng gặp.
Cô không sợ anh, không tránh anh, không nịnh nọt anh, cũng không thăm dò anh.
Cô giống như những gì cô đã nói — cô chỉ đến, đứng trước mặt anh, nói hết tất cả những lời muốn nói, rồi để anh tự quyết định tin hay không.
“Không gian của cô,” Thời Bạch nói, “chứa được bao nhiêu thứ?”
Lục Tử Nguyệt mở to mắt: “Sao anh biết là không gian?”
“Đoán thôi.” Thời Bạch thu ánh mắt về, nhìn mặt sông, “Mỗi lần cô chạm vào mấy thứ đó, chúng biến mất. Ngoài không gian ra, tôi không nghĩ ra lời giải thích nào khác.”
Lục Tử Nguyệt há miệng, hồi lâu không nói nên lời.
Người này, thông minh hơn cô tưởng nhiều.
“Chứa được rất nhiều.” Cô thành thật trả lời, “Rộng bằng hai sân vận động.”
Thời Bạch im lặng vài giây: “Đủ rồi.”
“Đủ gì?”
“Đủ để chứa đồ của tôi rồi.”
Lục Tử Nguyệt không hiểu.
Thời Bạch quay lại đối mặt với cô, nghiêm túc nói: “Bên tôi cũng có một ít vật tư. Không nhiều, nhưng đủ một người dùng một thời gian. Nếu lời cô nói là thật, thế giới đó thực sự sắp đến, một mình không sống nổi. Tôi cần một đội.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô: “Cô cần một người có thể nổ súng.”
Tim Lục Tử Nguyệt chợt đập mạnh một nhịp.
“Ý anh là——”
“Ý tôi là, tôi tham gia.” Thời Bạch nói, “Không phải vì cô nợ tôi một mạng, cũng không phải vì cô muốn kết hôn với tôi. Mà vì những chuyện cô nói, tôi tin.”
Lục Tử Nguyệt đứng yên tại chỗ, đầu óc có chút không theo kịp.
Cô đã chuẩn bị bao nhiêu lời lẽ, nghĩ bao nhiêu phương án, kết quả một câu “tôi tin” của anh đã giải quyết toàn bộ vấn đề.
“Anh tin ngay như vậy sao? Không nghi ngờ tôi điên à?”
“Cô điên hay không, tự tôi sẽ phán đoán.” Thời Bạch nói, “Hiện tại xem ra, cô tỉnh táo hơn mấy người hàng xóm của cô nhiều.”
Lục Tử Nguyệt không biết nói gì.
Cô đứng đó nhìn Thời Bạch, chợt thấy khóe mắt hơi cay.
Cô kìm lại.
“Vậy ngày mai anh đến nhà tôi ăn cơm.” Cô nói, “Gặp bố mẹ tôi.”
Thời Bạch nghĩ một lát: “Được.”
Mặt trời lặn xuống.
Chân trời còn lại một vệt đỏ cuối cùng.
Hai người men theo bờ sông đi về, bóng lại đổ dài, lần này gần nhau hơn một chút.
“Thời Bạch.”
“Ừ.”
“Vì sao anh chịu tin tôi?”
Thời Bạch không trả lời ngay.
Đi được một đoạn, anh mới nói: “Vì giấc mơ đó. Trong giấc mơ, ánh mắt cô nhìn tôi, giống hệt bây giờ.”
Lục Tử Nguyệt không hỏi thêm nữa.
Lúc trở về khu nhà, trời đã tối.
Hai người đứng trước cửa tòa nhà, Thời Bạch nói: “Ngày mai mấy giờ?”
“Khoảng 6 giờ chiều.”
“Được.”
Anh quay người lên lầu.
Đi được hai bậc thang, lại dừng lại, quay đầu nhìn cô.
“Lục Tử Nguyệt.”
“Ừ.”
“Trong không gian của cô, có bia không?”
Lục Tử Nguyệt sững ra, rồi cười: “Có. Tha hồ mà uống.”
Khóe miệng Thời Bạch khẽ động, đó coi như là biểu cảm gần với nụ cười đầu tiên của anh hôm nay.
Anh quay người lên lầu.
Lục Tử Nguyệt đứng trước cửa tòa nhà, nhìn bóng lưng anh biến mất ở góc cầu thang, tim đập nhanh như trống trận.
Cô lấy điện thoại ra, nhắn trong nhóm gia đình: “Ngày mai Thời Bạch đến nhà ăn cơm.”
Lục mẫu trả lời một dấu chấm.
Lục phụ trả lời một dấu chấm hỏi.
Lục Tử Thần trả lời: “??????????”
Tạ Tri Ý trả lời một chữ “Đã nhận”.
Lục Tử Nguyệt nhìn những phản hồi đó, bật cười.
Cô lên lầu, mở cửa, vào nhà.
Phòng khách trống trải, nhưng cô cảm thấy không khí hôm nay có gì đó khác lạ, như có thứ gì đó vừa được mở ra.
Cô bước đến bên cửa sổ, kéo mở rèm.
Đèn tầng hai đối diện sáng lên, rèm chưa kéo.
Thời Bạch đứng cạnh cửa sổ, đang cởi áo khoác.
Anh thấy cô đứng ở cửa sổ, động tác khựng lại một chút.
Rồi anh kéo rèm lại.
Lục Tử Nguyệt bật cười thành tiếng.
Người này, ngại rồi.
Cô buông rèm xuống, vào bếp rót cho mình một cốc nước.
Đứng bên bồn rửa uống nước, cô nghĩ về bữa tối ngày mai, nghĩ xem nên chuẩn bị món gì, nghĩ đến dáng vẻ Thời Bạch ngồi trước bàn ăn nhà cô.
Cô chợt cảm thấy, mạt thế dường như không còn đáng sợ đến vậy.
Không phải vì đã tích trữ đủ thứ, không phải vì ngôi nhà sắp xây xong.
Mà vì cô không còn một mình nữa.
Không phải có gia đình, mà là — cô đã tìm thấy người đã bắn ba phát súng trong lúc cô tuyệt vọng nhất.
Còn người này, ngay bây giờ đang ở nơi cô có thể nhìn thấy.
Cô uống xong nước, đặt cốc ngay ngắn, vào phòng ngủ.
Đêm nay chắc sẽ không gặp ác mộng nữa.
Cô nghĩ vậy, tắt đèn.
Ngoài cửa sổ, ngọn đèn tầng hai đối diện vẫn sáng, xuyên qua rèm, lọt ra một chút ánh sáng le lói.
Như một ánh mắt dịu dàng, canh giữ màn đêm của cô.
————
Lúc nhận được tin nhắn, Lục mẫu đang thu dọn đồ đạc trong căn nhà lắp ghép cạnh công trường. Điện thoại reo lên một tiếng, bà cầm lên xem, suýt nữa không cầm vững.
“Ngày mai Thời Bạch đến nhà ăn cơm.”
Tin nhắn trong nhóm, do Lục Tử Nguyệt gửi.
Lục mẫu nhìn chằm chằm dòng chữ đó ba giây, rồi hét to một tiếng: “Ông Lục! Ông Lục qua đây!”
Lục phụ đang ở ngoài bàn chuyện vật liệu với Tôn đốc công, nghe thấy động tĩnh, tưởng có chuyện gì xảy ra, ba chân bốn cẳng chạy vào. Trên mặt vẫn còn bụi, mũ bảo hộ cũng chưa tháo.
“Sao thế?”
Lục mẫu dí điện thoại vào mặt ông.
