Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Thiên Tai Giáng Thế: Trùng Sinh Trước Hai Tháng, Ta Chuẩn Bị Tất Cả > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89 có bản audio.

Chương 89

 

Công nhân bắt đầu dỡ hàng.

 

Xe nâng đưa từng thùng carton từ trên xe xuống, xếp ngay ngắn trước cửa kho, chồng lên thành từng đống.

 

Lục Tử Nguyệt và Thời Bạch đứng bên trong kho, đợi công nhân chuyển thùng đến cửa không đẩy được vào nữa thì hai người mới ra tay bê vào sâu bên trong.

 

Tất nhiên, khi Lục Tử Nguyệt đưa tay ra, mấy cái thùng liền "biến mất".

 

Để công nhân không sinh nghi, cô không thu trực tiếp ở cửa, mà để họ xếp thùng ngay trước cửa kho, cô và Thời Bạch lại chuyển vào trong.

 

Trong lúc chuyển, cô thừa lúc xoay người thì thu thùng vào không gian.

 

Chuyển được gần một tiếng, ba chiếc xe đã dỡ xong.

 

Sau đó lại có hai chiếc nữa, chở hàng của một nhà khác. Hôm qua cô không đặt hàng chỗ này, nhưng bên kia gọi điện nói có một lô hàng tồn giá rẻ, cô bảo họ chở đến xem chất lượng trước.

 

Mở thùng ra xem, than chất lượng tốt, giá cũng hợp lý, nên cô giữ lại.

 

Lúc trả tiền, cô nói với người đứng đầu là chuyển tiếp những chuyến hàng sau qua đây luôn.

 

Khoảng năm giờ, chuyến cuối cùng dỡ xong.

 

Bọn công nhân mệt đến mồ hôi đầm đìa, có người ngồi xổm dưới chân tường hút thuốc, có người uống nước.

 

Lục Tử Nguyệt từ trong túi lấy ra một phong bì, dày cộm, nhét vào tay người đứng đầu.

 

"Anh em vất vả rồi, uống trà." Người đứng đầu nhận lấy, bóp thử độ dày, vẻ mệt mỏi lập tức bị nụ cười thay thế.

 

"Chị Lục khách quá! Lần sau có việc cứ gọi bọn tôi!" Mấy công nhân khác nghe vậy cũng cười, rối rít cảm ơn sếp.

 

Từng chiếc xe tải nối nhau chạy đi, trong sân trở nên yên ắng.

 

Lục Tử Nguyệt đứng trước cửa kho, nhìn cái sân trống trải, thở phào một hơi.

 

Bên cạnh khu thiết bị trong không gian, xuất hiện một mảng tường thùng giấy đen lớn, xếp chỉnh tề, từ mặt đất chất lên tận đỉnh giá.

 

Thời Bạch bước đến bên cô, tay cầm một chai nước, vặn nắp rồi đưa cho cô.

 

"Mệt không?" – Anh hỏi.

 

"Cũng tạm." Lục Tử Nguyệt uống một ngụm, lau khóe miệng.

 

Cô dựa vào khung cửa, nhìn mây phía chân trời bị ánh hoàng hôn nhuộm thành màu đỏ cam.

 

"Bên này xong rồi. Mai đi chỗ tiếp theo."

 

"Ừm."

 

Cô quay đầu nhìn anh.

 

Anh đứng ngay bên cạnh, vai rất gần, gần đến mức cô có thể thấy rõ bụi bám trên cổ tay áo.

 

"Thời Bạch."

 

"Ừm."

 

"Cảm ơn anh."

 

"Cảm ơn gì?"

 

"Cảm ơn anh đã đi cùng em." Cô nói, "Những việc này, vốn dĩ một mình em có thể làm được."

 

Thời Bạch không đáp.

 

Anh nhìn xa xăm bầu trời được ánh chiều rọi sáng, im lặng một lúc.

 

"Một mình không làm được đâu. Ba mươi tấn than, em tự bê à?"

 

Lục Tử Nguyệt bật cười: "Cũng đúng."

 

Cô đưa trả chai nước, phủi bụi trên tay: "Đi thôi, tìm chỗ ăn cơm. Em đói."

 

Hai người khóa cửa kho, lên xe.

 

Lục Tử Nguyệt lái, Thời Bạch ngồi ghế phụ.

 

Khi xe ra khỏi khu công nghiệp, rẽ lên đường lớn, cô kéo cửa sổ xuống một chút, gió tràn vào, xua tan bầu không khí ngột ngạt trong xe.

 

Thời Bạch ngả người vào lưng ghế, nhắm mắt, không biết là mệt hay là đang nghĩ ngợi gì.

 

Lục Tử Nguyệt từ gương chiếu hậu nhìn anh một cái.

 

Ánh hoàng hôn rơi trên gương mặt anh, khiến những đường nét thường ngày có phần lạnh lùng trở nên mềm mại hơn một chút.

 

Cô thu mắt lại, nhìn con đường phía trước. Đèn đường lần lượt sáng lên, thành phố bắt đầu chuyển sang bộ dạng ban đêm.

 

Cô không biết tiếp theo sẽ đi đâu, cũng không biết phía trước còn có gì chờ đợi.

 

Nhưng cô biết người bên cạnh sẽ luôn ở đó.

 

Sáng hôm sau, hai người trả phòng.

 

Lục Tử Nguyệt lái chiếc SUV thuê tới cửa khách sạn, Thời Bạch ném hai cái ba lô vào cốp xe.

 

Cô không mang nhiều đồ, một chiếc ba lô là đủ.

 

Anh cũng vậy.

 

Hai chiếc ba lô nằm song song trong cốp, một to một nhỏ, màu sắc giống nhau, như thể mua cùng lúc.

 

"Tiếp theo đi đâu?" Thời Bạch ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.

 

Lục Tử Nguyệt nổ máy, gắn điện thoại lên giá đỡ, màn hình định vị sáng lên.

 

"Đi về hướng bắc, hơn bốn trăm cây số. Ở đó có một thị trấn, nổi tiếng với một loại thịt xông khói cực ngon, trên mạng nói vậy. Tiện đường ghé xem." Cô dừng một chút, "Trên đường còn đi qua vài huyện, có đặc sản gì thì dừng lại."

 

"Sao em biết những nơi này?"

 

"Tối qua lướt điện thoại thấy đấy." Lục Tử Nguyệt lái xe ra khỏi bãi đỗ xe, "Đủ kiểu bài hướng dẫn, bài đăng, người dân địa phương gợi ý. Nhìn đến hoa cả mắt."

 

Thời Bạch không đáp.

 

Anh nhìn lộ trình trên màn hình định vị, phải chạy hơn năm tiếng.

 

Anh ngả người ra ghế, chỉnh lưng ghế ra sau một chút.

 

Lên cao tốc, Lục Tử Nguyệt mở ga tự động.

 

Cảnh vật hai bên đường từ thành phố chuyển thành đồng ruộng, từ đồng ruộng chuyển thành núi non.

 

Cô lái được hơn một tiếng, Thời Bạch nói đổi cho anh lái.

 

Cô tấp vào trạm dừng chân, đổi chỗ.

 

Thời Bạch lái xe dứt khoát hơn cô.

 

Không phải nhanh, mà là chắc.

 

Anh vượt xe rất quyết đoán, đạp ga vừa phải, không khiến người khác căng thẳng.

 

Lục Tử Nguyệt dựa vào ghế phụ, nhìn ngoài cửa sổ, dần dần buồn ngủ.

 

Cô ngủ chợp mắt một lát, tỉnh dậy phát hiện trên người có thêm một chiếc áo khoác.

 

Của Thời Bạch, không biết anh cởi ra lúc nào đắp cho cô.

 

Cô nghiêng đầu nhìn anh, anh vẫn nhìn thẳng về phía trước, hai tay nắm vô lăng, không chú ý cô đã tỉnh.

 

Cô không cử động, kéo chiếc áo khoác chặt hơn một chút, rồi lại nhắm mắt.

 

Lần thứ hai tỉnh dậy, xe đã xuống cao tốc, đang chạy trên một tỉnh lộ.

 

Cây hai bên rất cao, cành lá đan xen giữa trời, nắng bị lọc thành từng mảng vàng vụn rơi xuống thân xe.

 

"Sắp tới rồi." Thời Bạch nói.

 

Lục Tử Nguyệt ngồi thẳng dậy, dụi mắt, gấp áo khoác cẩn thận đặt ghế sau.

 

Cô nhìn định vị, còn chưa đầy mười cây số.

 

Thị trấn đó nhỏ hơn cô tưởng tượng.

 

Đường chính chỉ có một con, đi từ đầu đến cuối không quá hai mươi phút. Nhưng hai bên đường toàn là cửa hàng bán thịt xông khói, cửa nối cửa, biển hiệu đủ màu sắc, không khí tràn ngập mùi gỗ thông và khói xông, đậm đặc đến mức không thể tách rời.

 

Lục Tử Nguyệt hạ cửa kính xuống, hít một hơi thật sâu. "Đúng là mùi này." Mắt cô sáng lên.

 

Cô bảo Thời Bạch đỗ xe đầu phố, hai người đi bộ vào.

 

Cô ghé từng cửa hàng, thấy chỗ nào ổn thì vào hỏi giá, nếm thử.

 

Nhà đầu tiên mặn quá.

 

Nhà thứ hai mùi khói quá nặng, lấn át mùi thịt.

 

Nhà thứ ba không tệ, nạc mỡ vừa phải, mặn nhạt hợp lý, cắn một miếng có nước ngọt.

 

Lục Tử Nguyệt đặt ngay một tạ, bảo chủ quán đóng thùng.

 

Chủ quán thấy cô mua nhiều, chủ động giảm giá, còn biếu thêm mấy cây để nếm thử.

 

Cô bỏ mấy cây đó vào túi ni lông, đưa cho Thời Bạch một cây.

 

"Nếm thử đi, ngon lắm." Thời Bạch cắn một miếng, nhai hai lần: "Ừm."

 

Lục Tử Nguyệt cũng thu cây đó vào không gian, tiếp tục dạo tiếp.

 

Nhà thứ tư bán sườn xông khói, thơm hơn thịt xông khói, kể cả kẽ xương cũng thấm mùi khói.

 

Cô mua một tạ rưỡi.

 

Nhà thứ năm bán lạp xưởng xông khói, có loại to loại nhỏ, có loại cay loại không cay.

 

Cô mua mỗi vị năm chục ký.

 

Nhà thứ sáu bán cá xông khói, đặc sản địa phương, làm từ một loại cá sông nhỏ, thịt chắc, càng nhai càng thơm.

 

Cô mua một tạ.

 

Nhà thứ bảy, thứ tám, thứ chín... Một con phố đi dạo hết, "khu sản phẩm xông khói" trong không gian đã chất thành như một ngọn núi nhỏ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi