Chương 4: Gặp phải công tử bột, kiếm được 60 vạn!
Trần Nặc đi trên đường đêm, đại khái nghĩ xong chuyện mười ngày tới, rồi định tìm một chỗ trọ qua đêm.
Anh lôi cái điện thoại cũ nát của mình ra, đúng là không dùng được nữa, bèn ngẩng đầu tìm quanh, phát hiện đằng xa có một chỗ bán điện thoại, anh định đến đó mượn một cái dùng tạm.
Trước tiên anh nhìn đồng hồ đếm ngược trên bảng sửa đổi: 239:10:14.
Rồi anh đi về hướng khác, dừng lại ở một chỗ cách cửa hàng điện thoại một đoạn, nhìn quanh, không có camera.
Anh đột nhiên quay người chạy hết tốc lực về phía cửa hàng điện thoại, chỉ trong chớp mắt, Trần Nặc đã chạy tới cửa hàng, lướt qua một cái, vì là ban đêm nên camera chỉ chụp được một chấm đen.
Mấy quầy trưng bày điện thoại gần cửa bỗng nhiên biến mất.
Trần Nặc chạy qua cửa hàng điện thoại, rồi nhanh chóng quay lại chỗ cũ, điều chỉnh hơi thở, như không có chuyện gì mà tiếp tục đi về phía trước.
Vừa đi, anh vừa nhìn vào ô vật phẩm.
Năm sáu cái quầy và hơn hai mươi chiếc điện thoại đã được phân loại, xếp gọn gàng trong ô vật phẩm. Trần Nặc hơi sững người, anh tưởng chúng sẽ được giữ nguyên, không ngờ ô vật phẩm lại tự động tách chúng ra sắp xếp.
Trần Nặc lắc đầu, nghĩ không ra thì thôi, dù sao như vậy... cũng tiện cho anh hơn. Anh tiện tay lấy một chiếc điện thoại ra, lắp sim của mình vào, rồi mở máy.
Anh tải ứng dụng ngân hàng, mở ra xem, đây là số tiền mà thân xác này để dành sau hai ba năm đi làm, tổng cộng hơn 9 vạn.
So với 30 vạn tiền sính lễ mà Quách Ngưng yêu cầu, vẫn còn thiếu kha khá! Chẳng trách thân xác này phải làm thêm nhiều việc đến tận khuya.
Trần Nặc lắc đầu, rồi đi về phía một khách sạn tử tế mà anh nhớ trong ấn tượng, anh không định hành hạ bản thân.
Đến cửa khách sạn, anh ngẩng đầu nhìn, khách sạn tên là “Anh nồng em đượm”, hai bên cửa đặt hai bức tượng thần tình yêu.
Anh bước lên bậc thềm, đi vào sảnh khách sạn. Cô lễ tân đang ngủ gật, nghe tiếng động liền vội nở nụ cười chuyên nghiệp.
Trần Nặc đến quầy lễ tân, hỏi giá, rồi thuê một phòng suite hạng sang, tổng cộng 1999 tệ.
Đang làm thủ tục nhận phòng thì có mấy thanh niên say xỉn bước vào. Trần Nặc liếc nhìn bọn họ, ba gã đàn ông ngoài hai mươi, và hai cô gái say bí tỉ, ăn mặc hở hang, mông đít lắc lư.
Ánh mắt của Trần Nặc bị một trong số đó phát hiện, gã đó tiến lên định túm cổ Trần Nặc.
“Thằng nhóc, nhìn cái gì mà nhìn!”
Trần Nặc giơ tay khẽ đẩy, Từ Hạo vì đã uống rượu nên đứng còn không vững, bị Trần Nặc đẩy một cái liền ngã phịch xuống đất.
Trần Nặc cau mày, không ngờ chỉ nhìn mông đít một cái mà lại gây ra rắc rối, biết kêu ai đây?
Nghĩ vậy, anh lại liếc thêm một cái, nuốt nước bọt. Từ Hạo khó nhọc đứng dậy, hai tên bạn bên cạnh vì đang đỡ mấy cô gái nên không lên giúp, chỉ cười khànhạch nhìn.
“Từ Hạo, mày đứng còn không vững, chi bằng về sớm nghỉ ngơi đi! Yên tâm, hai em gái xinh đẹp này, ợ... tao và Triệu Uy chịu được.”
Từ Hạo tức giận, lảo đảo đi về phía Trần Nặc, giơ tay chỉ vào mũi anh.
“Thằng ranh con, mày tin không, tao chỉ cần một câu là có thể khiến mày không thể sống nổi ở Nam Hà.”
Triệu Uy cũng đập bàn quầy lễ tân, quay đầu hét với cô lễ tân.
“Mở cho tao một phòng suite hạng sang, nhanh lên, tao sắp chịu hết nổi rồi!”
Cô lễ tân có chút khó xử nói.
“Xin lỗi, thưa ngài, phòng suite hạng sang đã hết, hiện chỉ còn phòng giường đôi, ngài xem...”
Trần Nặc cười lạnh lắc đầu, chỉ nhìn sâu vào bọn Từ Hạo. Lúc này, cô lễ tân đưa thẻ phòng suite hạng sang cho anh, Trần Nặc giơ tay định nhận.
Đột nhiên một bàn tay từ bên cạnh thò ra giật lấy thẻ phòng trước, Triệu Uy nổi giận, gầm lên với cô lễ tân.
“Mẹ kiếp, đây không phải là phòng suite hạng sang sao? Dám lừa tao, con nhỏ này, mày tin không, tao khiến mày mất việc!”
Lý Tuyết tỏ vẻ không hài lòng, nhưng vẫn cười giải thích với Triệu Uy.
“Thưa ngài, đây là phòng suite hạng sang cuối cùng của chúng tôi, đã được vị khách này đặt trước rồi ạ.”
Triệu Uy nhìn Lý Tuyết, mắt bỗng sáng lên, hắn phát hiện Lý Tuyết này còn xinh hơn mấy cô gái hắn đang đỡ nhiều, hắn cười dâm đãng.
“Em gái, có làm thêm không?”
Lý Tuyết cau mày, hiểu ý Triệu Uy, tức giận hừ lạnh.
“Thưa ngài, xin tự trọng!”
Cảnh Đào nghe Triệu Uy nói, mặt lộ vẻ cười dâm, hắn liếc nhìn chỗ nhô lên của Lý Tuyết, quả nhiên là hàng thật, cúc áo có vẻ sắp bung.
Triệu Uy thấy Lý Tuyết không nể mặt, chỉ cười tà, rồi nhìn về phía Trần Nặc.
“Nhóc, mày đã đắc tội với anh em của bọn tao, nếu mày chịu nhường phòng suite này cho bọn tao, bọn tao có thể bỏ qua chuyện này.”
Từ Hạo nghe vậy sao chịu được, nếu không phải đứng không vững thì đã xông lên đánh người rồi.
“Bỏ... bỏ qua... chuyện này, Triệu Uy, mày say rồi à? Kẻ dám đắc tội với tao, Từ Hạo, ở Nam Hà này còn chưa sinh ra!”
Từ Hạo nói lắp bắp, say đến nói không rõ lời mà còn lải nhải.
Triệu Uy giơ tay vẫy Từ Hạo, khoác vai nói nhỏ gì đó bên tai hắn. Từ Hạo nghe xong, nhìn Trần Nặc, trên mặt lộ ra nụ cười nham hiểm.
“Được, coi như mày may mắn, vì Triệu Uy đã nói giúp mày, tao cho mày cơ hội này.”
Trần Nặc nheo mắt, khẽ “ồ” một tiếng.
“Vậy tôi còn phải cảm ơn các người đã rộng lượng à?”
Triệu Uy nghe Trần Nặc nói, hiểu là anh không chịu nhường! Nhưng Trần Nặc lại nói tiếp.
“Tuy nhiên, tôi không thể nhường cho các người, nhưng tôi có thể bán lại phòng suite này cho các người!”
Cảnh Đào nghe vậy, cười khẩy.
“Thì ra là một thằng nghèo rớt mồng tơi à? Sao không nói sớm, chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì không gọi là chuyện, nói đi, mày muốn bao nhiêu?”
Trần Nặc nhìn cách ăn mặc và lời lẽ ngông cuồng của ba người, hiểu bọn họ không phải là người thiếu tiền.
“Không nhiều, 20 vạn!”
Cảnh Đào phẩy tay một cái, nói thẳng.
“Tao tưởng bao nhiêu chứ, chẳng phải chỉ là 20...”
Hắn còn chưa nói hết câu, lưỡi bỗng đau nhói, hắn cắn phải lưỡi.
“Mày... nói bao nhiêu?”
Trần Nặc giơ hai ngón tay...
“20 vạn, chẳng lẽ ba vị đại thiếu gia, ngay cả chút tiền này cũng không có?”
Trần Nặc vừa nói vừa lắc đầu.
“Tôi còn tưởng ba vị là người có tiền, hóa ra cũng là ba thằng nghèo rớt mồng tơi!”
Ba người Từ Hạo nổi giận, tiền tiêu vặt mỗi tháng của họ đều có mấy trăm vạn, vậy mà dám nói họ không có tiền.
Trần Nặc thấy lửa giận của ba người đã bốc lên, anh ung dung nói.
“Không cần tức giận, nếu thật sự có tiền, thì lấy tiền ném tôi đi!”
Từ Hạo lôi điện thoại từ trong túi ra, gầm lên.
“Mẹ kiếp, dám coi thường tao, chẳng phải chỉ là 20 vạn sao? Ba người bọn tao, mỗi người đưa mày 20 vạn, xem mày ngông cuồng hay bọn tao ngông cuồng!”
Trần Nặc khẽ nhún vai, nhìn Lý Tuyết, rồi nói.
“Là ba người họ tự đòi đưa tiền cho tôi đấy nhé, nếu lát nữa họ đi kiện tôi tống tiền, cô phải làm chứng cho tôi đấy!”
Ba người đang có hơi men, bị Trần Nặc khích một câu, đều lấy điện thoại ra, chuyển khoản ngay tại chỗ cho Trần Nặc. Trần Nặc nhìn vào ứng dụng ngân hàng, quả nhiên đã nhận được 60 vạn.
Trần Nặc ngẩng đầu nhìn ba người, mặt họ lộ vẻ tự hào của kẻ ngốc có nhiều tiền.
“Vậy thì, phòng suite hạng sang là của các người rồi.”
Anh quay sang nhìn Lý Tuyết, ba người bên cạnh vẫn chửi bới, khoe khoang rằng phòng suite này mua đáng giá.
Trần Nặc nhìn bọn họ đi về phía thang máy, anh mỉm cười với Lý Tuyết đang kinh ngạc.
“Cô ơi, cho tôi một phòng giường đôi!”
Lý Tuyết giật mình tỉnh lại, vội làm thủ tục nhận phòng cho Trần Nặc. Trong lòng cô vô cùng ngưỡng mộ, phòng suite hạng sang giá 1999 tệ, vậy mà trước mắt cô đã biến thành 60 vạn.
Trần Nặc cầm thẻ phòng về phòng mình, tùy tiện nhìn quanh, cảm thấy môi trường cũng ổn, rồi lấy điện thoại ra, dứt khoát gọi cảnh sát.
“Xin chào, tôi muốn báo án, tại khách sạn ‘Anh nồng em đượm’, phòng ***, có ba người đàn ông đưa hai cô gái vị thành niên say bí tỉ vào phòng, bọn họ có khả năng sẽ xâm hại tình dục, xin hãy nhanh chóng cử người đến.”
......
