Chương 59: Cực nhiệt
Về đến nhà, Âu Dương Tiểu U chạy thẳng lên phòng ngủ, nhanh chóng tắm rửa, thay bộ quần áo khác rồi mới xuống lầu.
Sau khi xuống lầu, cô liền ngã vật ra ghế sofa trong phòng khách, không muốn động đậy gì cả.
Sở Vân Hàm thu dọn xong xuống lầu, nhìn thấy dáng vẻ lười biếng của Âu Dương Tiểu U trên ghế sofa thì khẽ cười.
Anh đến tủ lạnh lấy hai đĩa trái cây đặt lên bàn trà.
Rồi bật tivi, ngồi xuống bên cạnh Âu Dương Tiểu U.
Dạo gần đây, ngày nào họ cũng theo dõi tình hình chính thức và bản tin thời sự để nắm bắt những diễn biến mới nhất ở khắp nơi.
Bản tin chủ yếu đưa tin về tình trạng nắng nóng trên toàn quốc.
Theo bản tin, nhiệt độ trên cả nước đang tăng nhanh chóng.
Hôm nay, nhiệt độ cao nhất ở thành phố B lên tới 55 độ C, một số thành phố phía Nam đã gần chạm mốc 60 độ C.
Các trường tiểu học và trung học cơ sở trên cả nước đã được nghỉ học sớm, các trường trung học phổ thông và đại học cũng bắt đầu cho học sinh học trực tuyến tại nhà.
Chính phủ cũng kêu gọi các doanh nghiệp cho nhân viên làm việc tại nhà, tránh tình trạng say nắng hoặc sốc nhiệt khi di chuyển.
Đồng thời, khuyến nghị các ngành như nhà máy, trung tâm thương mại không thể làm việc tại nhà nên chuyển giờ làm sang ban đêm.
Ngoài ra, nắng nóng còn khiến các vụ tai nạn lao động trong không gian hạn chế xảy ra thường xuyên hơn,
một số nhà máy do bảo quản không đúng cách đã gây ra các vụ nổ do nhiệt độ cao, sự cố liên miên.
Ở các khu chung cư cũ, cháy nổ do chập điện, dùng điện không an toàn gây hỏa hoạn xảy ra vô số kể.
Chính phủ kêu gọi các ngành nghề tăng cường rà soát rủi ro, các cơ quan liên quan cần khẩn trương kiểm tra, sửa chữa hệ thống điện,
còn người dân cũng cần chú ý an toàn khi sử dụng điện.
Cuối cùng, chính phủ cũng khuyến nghị người dân nên tích trữ một ít nhu yếu phẩm trong nhà,
giảm việc ra ngoài để tránh những tác hại do nắng nóng gây ra.
Nhìn những bản tin này, Âu Dương Tiểu U có chút thẫn thờ, lẩm bẩm: “Xem ra, cực nhiệt sắp đến rồi.”
Sở Vân Hàm xoa đầu Âu Dương Tiểu U, đứng dậy kéo cô đi về phía nhà bếp.
Đeo tạp dề vào, anh quay sang hỏi: “Buổi trưa muốn ăn gì? Anh làm.”
“Không có khẩu vị lắm, nấu mì lạnh ăn đi. Kèm thêm mấy loại kim chi nữa.”
Nói xong, Âu Dương Tiểu U lấy từ trong không gian ra mấy hũ kim chi, bắt đầu bày biện bên cạnh.
Bày biện xong, thấy Sở Vân Hàm vẫn đang nấu mì, Âu Dương Tiểu U lại lấy từ không gian ra một ít đậu xanh và đậu đỏ, bắt đầu rửa.
Cô định làm chút chè đậu đỏ và chè đậu xanh đá bào, vừa ngon vừa giải nhiệt.
Khi làm xong, sẽ mang sang cho anh hai bên đó một ít.
Sau bữa ăn, Âu Dương Tiểu U cho nồi chè đậu đỏ và chè đậu xanh đã nấu chín vào tủ đông, rồi cả hai người ai về phòng người nấy nghỉ ngơi.
Những ngày tiếp theo, nhiệt độ vẫn tiếp tục tăng nhanh,
cho đến ngày 5 tháng 5, nhiệt độ ngoài trời lên tới 65 độ C.
Nhiệt độ trên 50 độ đã khiến con người cảm thấy môi trường sống rất khó chịu, 60 độ có thể nói là giới hạn chịu đựng của con người.
Ánh nắng ngoài trời dường như nung nấu không khí đến méo mó,
cây cối trong vườn cũng đã khô héo, tưởng chừng chỉ cần nhiệt độ cao hơn một chút là có thể tự bốc cháy.
Bây giờ, cửa sổ của biệt thự đều được che bằng tấm chắn nắng, điều hòa trong các phòng đều bật 24/24,
ở mọi góc trong nhà còn đặt thêm quạt hơi nước có đá, trong nhà mới có chút mát mẻ.
Mấy ngày nay trời quá nóng, mọi người đã chuyển các hoạt động và thời gian tập luyện sang buổi tối.
Bình thường ban ngày không có việc gì, ai ở phòng người nấy.
Lúc này, Âu Dương Tiểu U đang nằm trên giường xem phim truyền hình mạng.
Cô còn than thở với Manh Manh về cốt truyện hai bố mẹ da trắng lại sinh ra mấy cô con gái đủ màu da.
Hai người còn dựa vào đó để suy ra đủ thứ giả thuyết.
Đang lúc họ trò chuyện vui vẻ, Âu Dương Tiểu U dường như nghe thấy tiếng còi xe chói tai bên ngoài.
Từ khi tinh thần lực của Âu Dương Tiểu U lên cấp năm, có thể nói là bước nhảy vọt về chất,
không chỉ năm giác quan trở nên nhạy bén hơn mà phạm vi tinh thần lực gần như bao phủ toàn bộ khu biệt thự, thậm chí xa hơn nữa.
Cô phóng tinh thần lực ra thăm dò, phát hiện ra là ở phía tòa nhà cao tầng bên phải khu.
Khu nhà dưới vốn nhộn nhịp, giờ chẳng thấy bóng người nào.
Nhiều nhà đã lắp tấm chắn nắng trên cửa sổ,
một số nhà không có tấm chắn cũng kéo rèm cửa để giảm bớt sức nóng khủng khiếp từ ánh nắng.
Bên ngoài, dàn nóng điều hòa của các nhà đều quay vù vù, phát ra tiếng ồn ào,
cảm giác như càng làm tăng thêm một chút nhiệt độ cho cái nóng khủng khiếp này.
Dưới tòa nhà cao tầng đỗ mấy chiếc xe cứu thương, đã có vài hộ lý
đang khiêng hai bệnh nhân từ trên lầu đi xuống, đưa đến xe cứu thương của họ.
Còn cổng khu thì lúc này rất ồn ào.
Ba chiếc xe cứu thương xếp hàng chờ bên ngoài, không thấy nhân viên trực ở chốt bảo vệ đâu,
không còn cách nào, họ liên tục bấm còi gọi nhân viên dịch vụ.
Ở chỗ râm mát bên cạnh còn đỗ mấy chiếc xe ba bánh chạy điện kín, người trên xe đang gọi điện thoại.
Có vẻ là shipper giao hàng, không vào được khu, đang liên lạc với người mua.
Vì trời nóng, ban quản lý cũng chuyển sang làm việc ban đêm, ban ngày chỉ có một vài bảo vệ trực.
Chắc không biết đi đâu bận việc gì, giờ cổng không có ai.
Thấy bấm còi mãi mà vẫn không có ai ra mở cửa, các hộ lý trên xe cứu thương
đành phải gọi điện cho người nhà bệnh nhân, liên hệ để họ nhanh chóng ra mở cửa cho xe vào.
Âu Dương Tiểu U thu hồi tinh thần lực, cầm điện thoại lên, định xem vài nhóm chat của khu để nắm tình hình.
Vốn dĩ khu biệt thự có nhóm dịch vụ riêng, nhưng số hộ ít, bình thường trong nhóm gần như không có tương tác.
Từ khi nhiệt độ bắt đầu tăng, để nắm bắt thêm thông tin,
Âu Dương Tiểu U đăng ký một tài khoản phụ, tham gia vào vài nhóm chat của khu chung cư cao tầng,
rảnh rỗi lại lướt xem tình hình cư dân.
Lúc này, trong mấy nhóm chat tin nhắn liên tục.
Một số người bàn tán về xe cứu thương dưới nhà, tò mò không biết nhà ai xảy ra chuyện gì;
rồi có mấy “người biết chuyện” xuất hiện giải thích là nhà nào, ông bà ai đó
hoặc ai đó bị bệnh do nắng nóng nên gọi xe cứu thương, vân vân;
một số khác thì than phiền về dịch vụ hậu mãi của hãng điện máy, bảo điều hòa nhà họ hỏng mà không ai đến sửa, sắp chết vì nóng;
cũng có người phàn nàn về sự bất lực của ban quản lý, gọi đồ ăn ngoài, mãi mới có người nhận đơn,
đến cổng lại bảo không có ai mở cửa, bảo mình xuống lấy;
nhiều nhất là than phiền về cái nóng trong nhà, than phiền bọn trẻ ồn ào,
không tập trung làm việc ở nhà được, than trời sao nóng thế này, bao giờ mới mưa,
hay là tận thế thật sự sắp đến rồi, vân vân.
Âu Dương Tiểu U lướt qua một lượt rồi đặt điện thoại xuống.
Trong lòng cô nghĩ, đây mới chỉ là khởi đầu của cực nhiệt, tiếp theo chắc sẽ sớm hạn chế nước và điện.
Quả nhiên, tối hôm đó, cả khu bỗng chìm trong bóng tối, mất điện.
Hôm sau, thông báo cấp điện theo giờ được đưa ra.
Mỗi ngày chỉ cấp điện từ 11 giờ trưa đến 3 giờ chiều và từ 8 giờ tối đến 4 giờ sáng hôm sau.
Một số người than phiền không biết làm gì khi mất điện, trời nóng thế này không bật điều hòa thì chết mất.
Nhưng nhiều người hơn đã bắt đầu khẩn trương mua thiết bị phát điện và lưu trữ điện.
