Chương 74: Cút! Chỗ này không chào đón các người!
“Nhóc, lúc nãy em cố tình nói vậy đúng không?” Nhiếp Nhất Chu cười hỏi.
“Ừm, giờ chị ấy chắc đã thấy rõ bộ mặt thật của cả nhà đó rồi. Loại gia đình như vậy thì nên sớm thoát ra càng tốt.”
“Thế sao lúc nãy chúng ta không đưa chị ấy đi luôn?”
“Điều chúng ta yêu cầu và điều người ta thực sự muốn là hai chuyện khác nhau đấy.”
Huống hồ, tự dưng sao họ phải đưa mấy kẻ cặn bã đó đến căn cứ Vinh Thịnh?
Họ đâu có rảnh đến thế.
Bốn người tiếp tục lên cao.
Họ vừa đi vừa dọn dẹp, khi trời sắp tối thì cuối cùng cũng lên được tầng cuối cùng.
“Chỉ còn tầng này và sân thượng nữa là coi như dọn sạch tòa nhà rồi.”
Nhiếp Nhất Chu vươn vai.
“Vậy lát nữa chúng ta có phải dọn tiếp các tầng khác không?”
“Hôm nay tạm thời không cần, trời sắp tối rồi, tối thui tối thít không an toàn. Sáng mai sáng sủa hãy tiếp tục.”
“Được, vậy chúng ta tranh thủ làm nốt cho xong rồi nghỉ.”
Lục Thần và Tiêu Phong lên sân thượng.
Vân Tiểu Tiểu ở lại tầng trên cùng với Nhiếp Nhất Chu và Tiểu Khả Ái.
Chẳng mấy chốc, họ đã dọn sạch đám xác sống trong một căn phòng.
Giờ chỉ còn lại căn nhà cuối cùng.
Nhiếp Nhất Chu gõ cửa.
Bên trong không có tiếng trả lời.
Vân Tiểu Tiểu đang định lấy dây sắt ra mở cửa thì cửa đã mở từ bên trong.
Người đứng ở cửa là một ông lão tóc đã hơi bạc.
Trông khoảng gần sáu mươi tuổi.
Ông liếc nhìn Vân Tiểu Tiểu và Nhiếp Nhất Chu.
“Có chuyện gì không?”
“Ông ơi, chúng cháu muốn xem trong nhà có xác sống không ạ.”
Nghe Vân Tiểu Tiểu nói, ánh mắt ông lão khẽ dao động.
“Không có.”
Ông định đóng cửa ngay.
Nhưng Vân Tiểu Tiểu đã dùng chân nhỏ của mình chặn cửa lại.
“Ông ơi, ông nói dối rồi.”
Vừa rồi, cô bé đã thấy rõ vẻ hoảng hốt thoáng qua trong mắt ông.
“Bác à, nếu trong nhà thực sự có xác sống, hãy để chúng cháu vào dọn giúp bác.”
“Không được, bà nhà tôi không phải xác sống! Bà ấy chỉ... chỉ bị bệnh thôi.”
Nghe vậy, Vân Tiểu Tiểu liền hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Ông ơi, đó không phải bệnh đâu ạ. Họ đã hoàn toàn mất ý thức, biến thành thứ chỉ quan tâm đến máu và thịt tươi…”
“Cút! Chỗ này không chào đón các người!”
Vân Tiểu Tiểu chưa nói hết câu, ông lão đã giận dữ đuổi khách.
“Nếu ông thực sự yêu bà, hãy để bà ấy ra đi thanh thản. Bà ấy bây giờ không phải đang sống, mà là đang chịu đựng.
Không có thịt tươi cho bà ấy, mỗi ngày bà ấy đều trong trạng thái đói cồn cào. Dần dần, bà ấy sẽ càng ngày càng gầy, cả người chỉ còn da bọc xương, không ra người không ra quỷ.
Lẽ nào ông muốn bà ấy như vậy sao?”
Ông lão nhìn Vân Tiểu Tiểu, đôi mắt run lên dữ dội.
Rồi cuối cùng, ông vẫn đóng cửa lại.
Lần này, Vân Tiểu Tiểu không ngăn cản.
“Nhóc, không xử lý thật à? Chẳng phải nói phải giết hết xác sống trong khu mới coi như xong sao?”
Vân Tiểu Tiểu nhìn cánh cửa đang đóng chặt, nhún vai.
“Chờ ở đây đi, biết đâu lát nữa cửa lại mở.”
Cô bé dựa vào tường, bắt đầu chờ thật.
Nhiếp Nhất Chu nhướng mày, “Có thật không? Tôi thấy ông ấy rất yêu vợ, chắc chắn không muốn chúng ta động đến bà ấy đâu.”
“Cũng chưa chắc đâu ạ.” Vân Tiểu Tiểu cười.
Rồi cô bé nhìn Nhiếp Nhất Chu với ánh mắt láu lỉnh.
“Anh có muốn đánh cược không?”
“Cược thế nào?” Nhiếp Nhất Chu tỏ ra hứng thú.
Vân Tiểu Tiểu nhướng mày, “Nếu lát nữa ông lão không mở cửa, anh thắng, tối nay em sẽ đấm bóp chân tay cho anh.
Còn nếu ông lão mở cửa, em thắng, anh sẽ massage cho em.”
“Được, nhất trí.” Nhiếp Nhất Chu đầy tự tin.
Một lát sau, Lục Thần và Tiêu Phong đi xuống.
“Đi thôi.”
“Chờ chút.”
“Chờ gì?”
Lục Thần vừa dứt lời, cánh cửa đang đóng chặt đã mở ra từ bên trong.
Ông lão nhìn bốn người, “Mời các cháu vào.”
Nhiếp Nhất Chu rất ngạc nhiên, chẳng phải lúc nãy còn đuổi họ đi sao, sao tự nhiên lại đổi ý?
“Nhóc, em đúng là thần thật!”
Anh ta giơ ngón tay cái với Vân Tiểu Tiểu, cảm thán cô bé đoán việc như thần.
Nhưng nghĩ đến cảnh mình sắp phải làm tên hầu đấm bóp chân, anh ta liền xụ mặt, hối hận vô cùng.
Ông lão dẫn bốn người vào trong, tới một căn phòng.
Trong phòng, một bà cụ tóc bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, mắt đục ngầu vô hồn đang bị trói trên giường.
Nghe tiếng động ở cửa, bà cụ động đậy mấy cái.
Nhưng vì bị trói nên biên độ động đậy không lớn.
“Bác à, lúc nãy bác còn đuổi chúng cháu đi, sao tự nhiên lại đổi ý vậy?”
Nhiếp Nhất Chu tò mò hỏi.
Ông lão nhìn bà cụ trên giường, thở dài não nề.
“Lúc nãy cháu bé nói đúng. Ta cứ giữ bà ấy ở lại bên cạnh là vì ích kỷ của riêng mình. Bà ấy bây giờ khao khát thịt, nhưng ta không có khả năng cho bà ấy, bà ấy nhất định rất đau khổ.
Ý ta vốn không muốn bà ấy đau khổ.
Thà rằng cứ kéo dài thế này, để bà ấy chịu giày vò mỗi ngày mỗi đêm, chi bằng cho bà ấy một kết thúc nhẹ nhàng.
Nhưng ta không thể tự ra tay, nên đành nhờ các cháu giúp ta việc này.”
“Ông ơi, ông có cần tránh mặt không ạ?” Vân Tiểu Tiểu nhẹ nhàng hỏi.
Ông lão liền quay lưng lại.
“Để tôi.”
Nhiếp Nhất Chu bước tới, giơ dao lên, nhắm thẳng vào bà cụ đang mơ màng rồi đâm một nhát.
Tiếng động trong phòng lập tức im bặt.
Ông lão như cảm nhận được, sau khi Nhiếp Nhất Chu rút dao ra, ông mới quay người lại.
Khoảnh khắc ấy, dường như ông có chút nhẹ nhõm.
“Cảm ơn các cháu.”
“Trong nhà ta còn chút đồ ăn, ta lấy cho các cháu. Các cháu từ dưới tầng giết xác sống lên chắc mệt rồi, ăn chút gì đi, nghỉ ngơi một lát.”
“Không cần đâu ạ, chúng cháu có đồ ăn mà.” Nhiếp Nhất Chu cười từ chối.
Sao họ có thể ăn mấy thứ ít ỏi của người già được chứ.
Nhưng ông lão tự động lờ đi lời anh ta.
Ông lão đi vào bếp.
Chẳng mấy chốc, ông bưng ra một đĩa hạt óc chó và bánh quy.
Ông cười, “Nhà ta ở tầng cao, chân tay cũng không tiện, nên thường có thói quen tích trữ đồ trong nhà.
Không ngờ khi bạo loạn xảy ra lại có ích.”
“Các cháu ăn đi, ta vào dọn dẹp trong đó một chút.”
Nói rồi, ông lại quay vào bếp.
“Ăn không?” Nhiếp Nhất Chu hỏi.
Vân Tiểu Tiểu: “Ăn đi ạ, ông ấy nhiệt tình như vậy, đừng để ông ấy buồn. Lát nữa mình để lại ít đồ ăn khác là được.”
“Được, vậy tôi không khách sáo nữa.”
Nhiếp Nhất Chu lập tức cầm một quả óc chó lên.
“Choang!”
“Đùng!”
Đúng lúc này, hai tiếng động vang lên từ trong bếp.
Bốn người biến sắc, lập tức lao về phía đó.
Thì thấy trong bếp, ông lão đã ngã xuống nền đất lạnh lẽo.
Cổ ông có một vết cắt rất sâu.
Vết thương không ngừng phun máu, máu đỏ tươi chảy lênh láng khắp sàn...
