Chương 23: Niềm tin
Một ngày trước tận thế.
Nhà nước đưa ra khuyến cáo, đề nghị người dân đưa xe cộ lên nơi cao ráo. Những ai không có điều kiện thì tháo động cơ và các bộ phận quan trọng mang về nhà, đồng thời cố định phần còn lại của xe để tránh bị nước lũ cuốn trôi.
Trương phụ và Trương Dục mất mấy tiếng đồng hồ, tháo tung chiếc xe tải nhỏ từ động cơ đến ghế ngồi, chỉ còn lại bộ khung.
Bộ khung được phun lớp chống thấm, ít nhiều cũng có tác dụng.
Để cố định khung xe, họ khoan tám con bu-lông nở loại dài xuống nền bãi đỗ xe, rồi dùng xích sắt to bằng hai ngón tay trói chặt khung lại. Dù không thể đảm bảo tuyệt đối, nhưng ít nhất khả năng bị nước cuốn đi cũng giảm đi rất nhiều.
Lúc quay về, họ thấy một chủ nhà ở tòa khác đang cố nhét chiếc "đầu cá ngâm ớt" vào thang máy.
Thang máy của khu chung cư khá lớn, chiếc "đầu cá ngâm ớt" sau khi tháo hai gương chiếu hậu thì vừa khít, có thể lùi vào trong.
Nhiều người xung quanh đứng xem, nhưng phần lớn là ghen tị.
Các bãi đỗ xe ở tầng cao, hễ không lộ thiên đều bị chính quyền trưng dụng làm điểm tạm trú cho cư dân.
Vài bãi đỗ xe lộ thiên ở tầng cao còn lại thì ở xa, hơn nữa đã kín chỗ từ sớm, lấy đâu ra chỗ trống.
Không biết sau trận mưa lớn này, còn bao nhiêu xe có thể sử dụng được.
Buổi chiều, nhân viên lưới an sinh đến từng nhà phát cho mỗi người một túi vật tư.
Trong túi có ba cây nến khẩn cấp, mười thanh bánh nén, hai chai nước tinh khiết, một lọ viên lọc nước, một bộ sơ cứu nhỏ, một đèn pin siêu sáng kèm búa phá cửa kính, một chăn cứu sinh, mười viên than không khói, một hộp diêm chống nước.
Tiết kiệm một chút, đồ trong một túi vật tư đủ cho một người lớn sống sót khoảng một tuần.
Dù nhận được vật tư từ nhà nước ai cũng mừng, nhưng lòng mọi người vẫn nặng trĩu.
Theo thông tin nhà nước công bố, đêm nay đúng nửa đêm, tận thế sẽ ập đến.
Ai cũng mong đó là giả, là chuyện không thể xảy ra, nhưng chẳng qua chỉ là tự lừa mình.
Không khí ngột ngạt lạ thường, rõ ràng là tháng Mười hai dương lịch mà nhiệt độ vẫn trên ba mươi độ.
Nhiệt độ bất thường là bằng chứng hùng hồn cho việc tận thế sắp đến. Năm nay từ đầu hè cả nước đã nắng nóng, mưa ít. Đến cuối năm vẫn ngày ngày nắng gắt, không thấy mưa.
Hôm nay, ngoài nhân viên chính phủ, mọi người đều vô thức ở nhà không ra ngoài.
Có nhà, người vợ cứ dọn dẹp vật tư hết lần này đến lần khác, vừa dọn vừa dặn con nhớ kỹ chỗ cất từng thứ.
Có nhà, đứa trẻ khóc đòi ra ngoài chơi. Trẻ con không hiểu, tại sao bình thường muốn đi đâu thì đi, hôm nay bố mẹ lại không đồng ý bất cứ điều gì.
Đứa trẻ hỏi tại sao.
Bố mẹ không biết trả lời thế nào, họ cũng chỉ là những người bình thường đang lo lắng chờ đợi tận thế giáng xuống.
Có bậc phụ huynh nóng tính, bị hỏi mãi thì đánh cho một trận, đánh xong lại xót con, chỉ biết ôm con khóc òa, trút hết nỗi sợ hãi và bất an trong lòng.
Ở nhà họ Trương, Trương Điềm Điềm như phát điên, nhét vật tư vào khắp các phòng.
Đồ ăn, đồ uống, quần áo, đồ dùng, mọi nơi có thể chứa trong từng phòng đều bị cô lấp đầy.
Trương Điềm Điềm luôn cảm thấy việc mình trọng sinh như một giấc mộng, không gian mình có cũng chỉ là ảo tưởng.
Tiếc nuối ở kiếp trước quá sâu, sâu đến mức cô tự dệt cho mình một giấc mơ, trong mơ mọi thứ vẫn còn kịp.
Nếu một ngày nào đó tỉnh mộng, không gian biến mất, thì phải làm sao?
Cô chỉ có thể chất đầy vật tư trong nhà để dự phòng, như vậy mới làm dịu bớt nỗi lo trong lòng.
Thấy Trương Điềm Điềm như vậy, Trương mẫu xót xa định ngăn lại, nhưng bị Trương phụ cản.
Trương phụ nhẹ nhàng nói: "Để con bé đi, trong lòng con bé đang khổ lắm."
Trương mẫu lập tức rưng rưng nước mắt.
Con mình thì sao có thể không hiểu, dù chưa từng hỏi Trương Điềm Điềm biết thông tin tận thế từ đâu, nhưng nhìn biểu hiện thường ngày của cô, họ cũng đoán được phần nào, chỉ là tinh tế không nói ra.
Khi tận thế đến gần, Trương Điềm Điềm rõ ràng ngày càng căng thẳng, cả nhà không có cách nào, chỉ biết cố gắng ở bên cạnh, cố gắng xoa dịu tình trạng này.
Cuối cùng, mọi nơi có thể đặt đồ trong nhà đều đã đầy ắp, Trương Điềm Điềm mới dừng lại, ngồi bệt xuống đất, không biết đang nghĩ gì.
Trương mẫu lo lắng bước tới: "Điềm Điềm?"
"Mẹ!"
Trương Điềm Điềm nhìn gương mặt lo âu của mẹ, lại thấy vẻ mặt lo lắng của Trương phụ và Trương Dục, nỗi lo trong lòng phần nào dịu đi.
Cô cuộn mình vào vòng tay ấm áp của mẹ, ngửi mùi hương quen thuộc, rồi không ngừng tự nhủ rằng mọi thứ đã khác rồi.
Lần này, cô đã về nhà, anh trai không đi công tác, vô số vật tư đủ cho cả nhà sống rất lâu, nhà nước cũng đã chuẩn bị trước, mọi thứ đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Lần này, cả nhà nhất định sẽ sống sót.
Thời gian nhanh chóng trôi đến tối.
Đúng 19 giờ, đến giờ phát sóng bản tin thời sự.
Nhưng bản tin tối nay rất đặc biệt. Không có người dẫn chương trình, cũng không có bản tin.
Chỉ có gương mặt quen thuộc với toàn dân xuất hiện trên màn hình.
Ông nói:
"Các đồng chí, đất nước Tung Của chúng ta từ xưa đến nay đã trải qua bao nhiêu tai ương."
"Xưa có núi Bất Chu sụp đổ, nước trời tràn vào. Sau có trăm năm nhục nhã, cơ đồ nghiêng ngả. Nay, chúng ta sắp đối mặt với thảm họa thiên nhiên cực đoan liên tục chưa từng có trong lịch sử loài người."
"Nhưng, con người nhất định thắng trời!"
"Nước trời tràn vào, chúng ta có Nữ Oa luyện đá vá trời. Nước mất nhà tan, chúng ta có tiên liệt chặt gai mở lối."
"Từ thần thoại đến lịch sử, rồi từ lịch sử đến hiện tại, chúng ta đã khắc sâu tinh thần chống chọi vào xương tủy."
"Không có gì mà nhân dân Tung Của chúng ta không thể chiến thắng!"
"Có thể sinh mệnh sẽ có ngày kết thúc, nhưng tinh thần chúng ta thì không."
"Ánh hào quang lịch sử cuối cùng sẽ soi sáng con đường chúng ta tiến bước."
"Tung Của tất thắng!"
Bài phát biểu của lãnh tụ như liều thuốc trợ tim cho tất cả mọi người.
Nỗi sợ hãi và bất an dần tan biến, chỉ còn ngọn lửa đấu tranh rực cháy trong lồng ngực.
Chúng ta đến từ gai góc, trên đường đi đã đấu với trời, đấu với đất, đấu với người. Tương lai dù khó khăn đến đâu, cũng không khó bằng tổ tiên thời ăn lông ở lỗ, càng không khó bằng những người tiên phong mò mẫm trong bóng tối suốt trăm năm!
"Tung Của tất thắng!" đồng loạt tràn ngập màn hình và phần bình luận.
Khoảnh khắc này, những linh hồn đang ngủ say bỗng thức tỉnh.
Ở các vị trí cao trong khu chung cư, gần đây có lắp mấy chiếc loa lớn, nhưng chưa từng sử dụng.
Thế nhưng, đúng lúc này, loa bỗng phát bài quốc ca.
Giai điệu quen thuộc vang lên, như tiếng kèn xung phong trong đêm tối.
"Đứng lên..."
Hàng trăm triệu người dân Tung Của cùng cất tiếng hát, hết lần này đến lần khác, cuối cùng hòa thành một bản hợp xướng vạn người.
Lúc này, nếu có ai nhìn từ vũ trụ xuống, sẽ thấy toàn bộ vùng Tung Của sáng rực đèn đuốc, tiếng hát vang trời.
Trong khoảnh khắc thế giới dần chìm vào bóng tối, phương Đông lại có tiếng gà trống gáy, từng tiếng phá tan màn đêm!
