Chương 34: Kim Bách Vạn – Vị Diện Đông Phương Huyền Huyễn
Cố Nam Nghiên vừa bước ra khỏi phòng tắm, lại quay vào: “Hình như hết nước rồi, anh lấy nước trong không gian cho em nhé.”
Nói xong, anh xả đầy bồn tắm rồi đi ra ngoài.
Lạc Tuế Tuế chưa kịp nói “không cần đâu” thì Cố Nam Nghiên đã làm xong hết, cô đành vui vẻ nhận lấy.
Dưới nhà, Cố Nam Nghiên lấy ra hai thùng hải sản đưa cho La Thất và La Bát đang ở trong bếp. May mà trong hai mươi người của Tinh La có vài người biết nấu ăn.
“A Nghiên, đây không phải là đồ hồi tối hôm đó ở cảng đấy chứ?” Hạ Hầu Tấn mở thùng ra xem, đá bên trong vẫn chưa tan. “Không gian của cậu còn tự bảo quản tươi được à?”
“Ừ. Tôi lên trước, đi vệ sinh một chút.”
Thực ra, Cố Nam Nghiên về phòng, thấy Lạc Tuế Tuế vẫn chưa ra, liền vào không gian trồng trọt, tắm trong căn nhà đá ở đó.
Anh đẩy cửa nhà đá bước ra, đi tới khu đất trồng trọt. Rau cỏ và cây ăn quả đều phát triển tốt, không xa còn có hàng rào quây một số động vật như gà, vịt, bò, cừu, lợn… mỗi loại anh đều chọn một cặp trống mái. Chất thải của chúng không gian sẽ tự động làm sạch.
May là không gian này không thực sự bắt anh phải tự tay trồng trọt, có thể dùng ý niệm điều khiển. Lúc đầu hơi tốn sức, nhưng từ khi anh thức tỉnh dị năng, thao tác trở nên thuần thục.
Dù sao trong không gian, anh có thể dùng ý niệm. Từ lần trước về từ cảng, anh kiểm tra và thấy có khoảng năm container đá ngọc thô.
Không gian đã tự động hấp thụ, nhưng nhà gỗ vẫn chưa có dấu hiệu nâng cấp, chỉ là tốc độ sinh trưởng của đất đai, cây cối và động vật nhanh hơn một chút.
Nhìn mấy quả dâu tây đỏ mọng, Cố Nam Nghiên hái một rổ, rửa sạch rồi mang ra ngoài.
Lạc Tuế Tuế vừa thay quần áo xong, quay người lại thì đụng ngay Cố Nam Nghiên.
Cô ôm trán: “Cố Nam Nghiên, sao anh đột nhiên xuất hiện thế?”
“Không sao chứ? Anh xoa cho em.” Cố Nam Nghiên đặt dâu sang một bên, tay áp lên trán cô, rồi cầm một quả dâu đưa lên miệng cô: “Xin lỗi, anh không ngờ lại trùng hợp thế.”
Lạc Tuế Tuế nhận lấy: “Em có trách anh đâu. Anh vào không gian à?”
“Ừ, đúng rồi. Anh thử lại lần nữa, xem có đưa em vào được không.” Cố Nam Nghiên nói rồi ôm eo cô.
Nhưng khi anh ở trong không gian, trong lòng vẫn trống rỗng, liền lập tức lui ra.
“Vẫn không được.” Cố Nam Nghiên hơi nhíu mày, mím môi mỏng, rõ ràng không hài lòng với tình huống này.
Trước đây khi thu thập vật tư ở nước ngoài, anh đã thử đưa Tuế Tuế vào không gian, nhưng không được.
“Không sao đâu.” Lạc Tuế Tuế vuốt phẳng đôi mày anh: “Chẳng phải anh nói đã có cảm giác mãnh liệt là có thể đưa người vào sao? Có lẽ không gian chưa nâng cấp tới mức đó.”
“Ừ, cảm giác đó trong căn nhà đá rất mạnh. Vậy đợi thêm đi.”
“Anh cũng ăn đi.” Lạc Tuế Tuế cũng lấy một quả dâu từ giỏ bên cạnh đưa cho anh.
Cố Nam Nghiên hôn nhẹ lên khóe môi cô: “Anh không thích ăn dâu, anh chỉ thích trồng thôi.”
Anh ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Nếu Tuế Tuế thực sự muốn anh ăn, chi bằng dùng cách khác để cho anh ăn.”
Lạc Tuế Tuế nghe vậy liền né ánh mắt.
Cô hiểu hết rồi, anh thật hư hỏng.
Nhưng cô vẫn thích.
-
Ăn tối xong, Lạc Tuế Tuế về phòng không lâu, Cố Nam Nghiên cũng theo sau.
Ngồi trên ghế lười trước cửa sổ sát đất, còn có thể thấy xác sống lảo đảo đi tới, đập vào lưới điện bị giật, rồi mềm oặt ngã xuống.
Cố Nam Nghiên ngồi cạnh cô, hỏi: “Có muốn liên lạc với chú Lạc và mọi người không?”
“Được.”
Lạc Tuế Tuế mở quang não, thật trùng hợp, bố mẹ và ông Cố đều đang ở cùng nhau.
Lạc Văn Diệu thấy Cố Nam Nghiên ngồi gần con gái như vậy, mặt hơi xị ra, nhưng vì nể mặt Cố Nguyên Minh nên không biểu hiện ra.
Mọi người nói chuyện khá lâu, đến tận khuya, Cố Nguyên Minh đi trước.
“Tuế Tuế, hai đứa ở chung à?” Lạc Văn Diệu hỏi.
Lạc Tuế Tuế gật đầu: “Vâng.”
Lạc Văn Diệu thấy hơi đau tim, bắp cải ổng nuôi lớn không bị heo ủi đấy chứ? Thế là ông cảnh cáo Cố Nam Nghiên.
“Tuy cháu và Tuế Tuế đã đăng ký kết hôn, nhưng chú cảnh cáo cháu đừng có mà lộn xộn nhé, đăng ký trước là có lý do đấy.”
Mục Dung bụm miệng ông: “Khụ, đừng nghe mấy lời vô bổ của bố con, nhưng hai đứa nhớ phải có biện pháp an toàn đấy, chuyện khác về nhà rồi tính.”
Bà liếc nhìn Lạc Văn Diệu còn đang giãy giụa, rõ ràng vẫn muốn dạy dỗ hai đứa nhỏ, nhất là Cố Nam Nghiên.
Vì thế Mục Dung nói xong liền tắt quang não: “Mẹ còn có việc phải nói với bố con, hai đứa cũng ngủ sớm đi.”
Lạc Tuế Tuế nhìn hình ảnh biến mất, không ngờ bố mẹ lại nói mấy câu đó.
“Tuế Tuế, chú Lạc hình như có ý kiến lớn với anh, phải làm sao đây?” Cố Nam Nghiên ôm cô từ phía sau, hơi nóng phả bên tai cô.
“Chẳng phải mẹ đã nói giúp anh rồi sao?”
“Ừ. Vậy Tuế Tuế có hiểu dì Cố nói ‘biện pháp an toàn’ là gì không?” Cố Nam Nghiên cố tình hỏi. “Tuế Tuế, giải thích cho anh được không?”
Lạc Tuế Tuế quay đầu bụm miệng anh: “Anh đừng nói nữa ~”
“Tuế Tuế, bụm thế này không kín đâu, anh dạy em nhé.”
Hai tay cô bị nắm lấy, Lạc Tuế Tuế theo bản năng nhắm mắt.
Cố Nam Nghiên khẽ cười, tuy đã ăn cơm xong, nhưng hình như anh vẫn có thể hút được vị ngọt thanh của dâu từ cô.
…
Trên giường, Lạc Tuế Tuế trong lòng Cố Nam Nghiên, tóc hơi rối, mặt đỏ ửng, nắm tay áo anh thở dốc.
Đầu ngón tay anh lướt qua xương quai xanh cô, phát hiện chỗ đó trắng như mới, giọng khàn khàn: “Sao nhanh thế đã hết rồi.”
【Tuế Tuế, Tuế Tuế, mau xem này, mấy tủ kính của em bán sạch rồi!】
Lạc Tuế Tuế hơi ngạc nhiên, lần trước cô đặt lên số lượng gần như đều chạm giới hạn 999, vậy mà hết nhanh thế sao?
Cô cũng chẳng kịp đáp lại lời Cố Nam Nghiên, ý thức liền chìm vào hệ thống vị diện.
【Tuế Tuế, váy Hán phục, nước giải khát, rượu trái cây của em bán hết rồi, còn son môi, bút kẻ lông mày, phấn nền, phấn má, phấn mắt nữa. Mấy món khác bán được khoảng một phần ba.】
Lạc Tuế Tuế thực sự ngạc nhiên, cô mở ra xem số dư, tiền vị diện từ hơn một vạn đã thành 15 vạn, tích phân cũng lên tới 9025.
“Kiếm Kiếm, rốt cuộc là chuyện gì thế? Sao mấy món này bán nhanh vậy?”
Để tăng tích phân, cô còn cố tình bảo Kiếm Kiếm chia nhỏ từng món ra đăng, ví dụ mấy hộp son môi cô tách ra thành từng cây.
【Hình như là Kim Bách Vạn ở vị diện Đông Phương Huyền Huyễn mua đấy. Em nghe mấy hệ thống khác tán gẫu, nói Kim Bách Vạn là một trong những người đầu tiên có được hệ thống vị diện, nên ảnh siêu có tiền, chi tay cực kỳ hào phóng.】
Giọng Kiếm Kiếm rõ ràng phấn khích hẳn lên: 【Vậy nên Tuế Tuế, em có đăng thêm mấy món đã bán hết không?】
