Chương 15: Còn dám động vào tôi, đừng hòng có quả ngon để ăn
Lý Tố Hoa không nhận một nghìn tệ của Vương Hạo.
Bà kéo Lâm Uyển Di sang một bên:
- Con nói với mẹ, rốt cuộc con và Vương Hạo thế nào? Nó lương tháng hơn một vạn, lẽ nào không đưa cho con một đồng nào?
Lâm Uyển Di không dám nói. Hồi mới cưới, Vương Hạo còn đưa thẻ lương cho cô, cô cũng chưa bao giờ tiêu xài hoang phí.
Hai năm trước, họ dùng toàn bộ tiền tiết kiệm trả trước mua một căn nhà trong thành phố.
Sau đó không hiểu sao Vương Hạo kiếm cớ đòi lại thẻ lương, mỗi tháng chỉ cấp cho cô thẻ tình thân ba nghìn.
Mấy năm nay, cô sống dựa vào ba nghìn tệ từ thẻ tình thân ấy.
Lúc đầu cô nghĩ không sao, đều là người một nhà, tiền để ai giữ cũng như nhau.
Nhưng bây giờ cô mới biết, đó không phải là tiền, đó là bàn tay bóp chặt cổ họng cô của Vương Hạo.
Hễ hắn không vui là cắt thẻ của cô.
Cô không có tiền, còn làm được gì?
Lý Tố Hoa nhíu chặt mày:
- Uyển Di, con lấy chồng xa, mẹ đâu biết con ở bên đó thế nào.
- Mỗi lần hỏi con đều nói tốt, rất tốt, nhưng con có thực sự tốt không?
- Hôm qua Gia Tuấn nói muốn cùng con về đón Khả Khả sang, con nghĩ xem có cần nó đi không.
- Mẹ cũng nhớ Khả Khả, một lần cũng chưa gặp cháu.
Nước mắt Lâm Uyển Di lã chã rơi. Cô vốn định về dẫn Gia Tuấn sang giúp, cô đã tính trước cả rồi.
Nhưng mẹ lại yếu như vậy, Gia Tuấn đi rồi, lỡ mẹ có mệnh hệ nào thì sao?
Cuối cùng Lâm Gia Tuấn cũng từ trên lầu đi xuống, trên lưng đeo một cái ba lô:
- Chị, em sang xem thế nào. Bao nhiêu năm rồi, em chưa một lần đến nhà chị, coi như đi du lịch một chuyến.
Lâm Uyển Di trong lòng muốn để nó đi, nhưng chưa kịp nói thì Vương Hạo đưa điện thoại cho cô.
Lưu Xuân Lan gửi một tin nhắn:
【Lâm Uyển Di, nếu mày không ngoan, dám dẫn người về, thì về đây mày đừng hòng thấy con gái.】
Lâm Uyển Di cảm thấy trời đất quay cuồng.
Cô nắm chặt tay Lâm Gia Tuấn:
- Vài hôm nữa, để chị về trước, dọn dẹp nhà cửa xong, vài hôm nữa em hãy sang nhé?
- Yên tâm, chị nhất định chào đón em.
Lâm Gia Tuấn nhìn chăm chăm Lâm Uyển Di hồi lâu, cuối cùng nó buông tay:
- Em đưa chị ra sân bay.
Vương Hạo thở phào, vội vã xách hành lý lên xe.
Lâm Gia Tuấn im lặng suốt dọc đường. Đến sân bay, nó túm cổ áo Vương Hạo nói một câu:
- Hễ chị tôi và Khả Khả xảy ra chuyện gì, tôi sẽ không bỏ qua cho anh!
Lâm Gia Tuấn đợi đến khi Lâm Uyển Di vào khu vực kiểm tra an ninh mới quay đi.
Lâm Uyển Di vội gọi video cho Vương Mỹ Quyên, cô phải gặp Khả Khả, nhất định phải gặp Khả Khả.
Lần này Khả Khả bắt máy rất nhanh: - Mẹ ơi, bao giờ mẹ về? Khả Khả nhớ mẹ quá.
Lâm Uyển Di hơi yên tâm một chút.
Vương Hạo cố vòng tay ôm vai cô nhưng cô né tránh.
Lâm Uyển Di đã hạ quyết tâm, lần này về, cô nhất định phải ly hôn.
Năm đó lấy chồng xa là một mình cô quyết định, bây giờ ly hôn cô cũng sẽ một mình đánh thắng trận này.
Cô không thể để nhà đẻ lo lắng, nhất là mẹ.
Lại hai tiếng máy bay, mấy tiếng xe hơi.
Lâm Uyển Di đến nhà Vương Mỹ Quyên trước tiên, cô phải đi đón Khả Khả.
Từ xa đã thấy Khả Khả một mình đứng khóc ở cửa, con trai Vương Mỹ Quyên là Lý Bác Duệ đang châm một quả pháo ném xuống chân nó.
Lâm Uyển Di hoảng hốt la to: - Lý Bác Duệ, không được ném pháo!
- Khả Khả, chạy mau!
Vương Khả Khả vừa khóc vừa dang hai tay chạy về phía Lâm Uyển Di.
- Mẹ ơi, cuối cùng mẹ cũng về rồi! Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá!
Lâm Uyển Di ôm Khả Khả, mắt đẫm lệ. Cô cũng nhớ Khả Khả, cô lo lắng mấy ngày không ngủ ngon giấc.
Vương Mỹ Quyên nghe tiếng chạy ra: - Ồ, em dâu về rồi à? Thế thì mau đón cái của nợ này về đi, mấy hôm nay phiền chết tôi rồi, ngày nào cũng đánh nhau với thằng Bác Duệ nhà tôi.
Lâm Uyển Di cúi xuống nhìn đôi giày của Khả Khả bị pháo cháy thủng mấy lỗ, lửa giận bốc lên.
Cô quay sang chất vấn Vương Mỹ Quyên: - Rốt cuộc ai đánh ai? Vừa nãy tôi thấy Lý Bác Duệ ném pháo vào chân Khả Khả đấy nhé.
- Cô nhìn giày của nó này, thủng mấy lỗ to, không phải do Lý Bác Duệ đốt à?
Vương Mỹ Quyên bị chất vấn khó chịu: - Trẻ con chơi với nhau, có gì lạ đâu?
- Hơn nữa, chỉ cháy có một cái giày, có đáng gì? Cô làm dì mà không có chút độ lượng nào à?
Vương Hạo cũng kéo Lâm Uyển Di: - Bớt nói vài câu đi.
- Sao phải bớt?
Mấy ngày dồn nén ở nhà đẻ cuối cùng cũng bùng phát.
- Hôm nay nó dám đốt chân Khả Khả, ngày mai nó dám đốt đầu nó. Các người không dạy nó mà còn bảo là chuyện nhỏ?
- Nếu là chuyện nhỏ, thì để tôi đốt lại nó cho biết.
Nói xong cô giật lấy pháo trong tay Lý Bác Duệ, châm một quả ném vào người nó.
Vương Mỹ Quyên sợ quá, vớ lấy Lý Bác Duệ chạy.
Pháo nổ ầm một tiếng, Lý Bác Duệ sợ khóc thét lên.
Vương Mỹ Quyên điên tiết, chỉ thẳng vào mặt Lâm Uyển Di:
- Mày điên rồi, mày muốn giết con tao à?
Lâm Uyển Di phập tay cô ta ra: - Không phải các người bảo chuyện nhỏ sao?
Vương Mỹ Quyên nghẹn họng không nói được gì. Lâm Uyển Di đẩy cô ta ra, vào thu dọn quần áo cho Khả Khả.
Vương Mỹ Quyên không phục, cô ta giậm chân hỏi Vương Hạo:
- Mày không quản nó à? Để nó phát điên thế à? Hạo, nó là vợ mày đấy, mày cứ chiều nó thế này thì nó lên mặt đấy.
- Người ta nói: ba ngày không đánh là lên nóc nhà lợp ngói. Tao thấy mày đánh nó ít quá.
Lý Quân đang cầm điếu thuốc từ trong nhà đi ra, chậm rãi nói:
- Này! Vương Mỹ Quyên, câu này cô nói đúng, đúng thật đấy.
- Đợi chúng nó đi rồi xem tôi có đánh cô không nhé.
Vương Mỹ Quyên lập tức rụt người lại, không dám nói nữa.
Khi Lâm Uyển Di dắt Khả Khả về đến nhà, Lưu Xuân Lan cầm cây chổi chặn ở cửa.
Vương Hạo hỏi: - Mẹ, mẹ làm gì thế?
Lưu Xuân Lan giơ chổi quét về phía Lâm Uyển Di:
- Quét vận rủi, quét xui xẻo! Nó từ chỗ người chết về, làm sao tao biết có mang thứ ô uế gì không.
- Không quét sạch thì không được vào nhà!
Khi cây chổi sắp quét vào người, Lâm Uyển Di giật phăng, ném thẳng vào mặt Lưu Xuân Lan:
- Đã là vận rủi, xui xẻo, thì tặng hết cho bà!
Cây chổi đập vào mặt Lưu Xuân Lan, bà ta vội vàng phủi miệng:
- Mày điên rồi, đó là cây chổi đấy, sao mày ném vào mặt tao?
- Lâm Uyển Di, tao thấy mày về nhà mẹ đẻ một chuyến là lên mặt rồi.
- Đúng đấy!
Lâm Uyển Di không hề khách sáo. Trên máy bay cô đã nghĩ kỹ, lần này về sẽ phát điên.
Trước đây cô ngoan ngoãn, hiền thục như vậy, đổi lại được gì?
Bây giờ cô thay đổi rồi.
Cô nhặt chổi lại quét vào mặt Lưu Xuân Lan:
- Bà không biết đấy thôi, bây giờ tôi đang mang hồn ma của bố tôi. Lưu Xuân Lan, còn dám động vào tôi, đừng hòng có quả ngon để ăn.
Lưu Xuân Lan trợn tròn mắt, giây sau bà ta gào khóc thảm thiết:
- Đồ hàng ngoại tỉ chết tiệt, sao mày không chết đi!
- Tao phải đánh chết mày, đánh chết mày ngay bây giờ!
