Chương 19: Lâm Uyển Di Khác Trước Rồi
Lưu Xuân Lan ngã xuống đất, mảnh thủy tinh cắm vào lòng bàn tay.
Bà ta la oai oái:
"Á á á!!!! Lâm Uyển Di, mày to gan quá, mày thực sự to gan quá rồi.
"Quyên à, mau nhìn tay mẹ này, toàn là máu!"
Vương Mỹ Quyên hoảng hốt, cô ta định kéo Lưu Xuân Lan dậy nhưng thấy mảnh thủy tinh lại lùi ra.
Cuối cùng cô ta cầm chổi quét sạch xung quanh rồi lấy khăn quấn tay mới kéo Lưu Xuân Lan đứng dậy được.
Lưu Xuân Lan vừa la oai oái vừa chửi Lâm Uyển Di:
"Đồ đê tiện! Mày đúng là đồ đê tiện!
"Lâm Uyển Di, tao là mẹ chồng mày, là mẹ mày đấy, sao mày có thể đối xử với tao như thế?
"Độc ác quá, mày muốn hại chết tao à?"
Lâm Uyển Di khoanh tay dựa vào tường:
"Con làm gì mẹ? Chị cả thấy rõ ràng, là mẹ định đánh con trước.
"Sao? Cho phép mẹ đánh con, không cho phép con đỡ lại à?
"Mẹ ơi, đây là đạo lý gì vậy?"
Lưu Xuân Lan đau đến nỗi nhăn nhó, Vương Mỹ Quyên cũng giúp mẹ chỉ trích Lâm Uyển Di:
"Dù sao bà ấy cũng là người lớn, Lâm Uyển Di, em thật là đại nghịch bất đạo.
"Mau quỳ xuống xin lỗi mẹ đi, không thì chị gọi ngay cho Vương Hạo, xem nó xử lý em thế nào."
Lâm Uyển Di gọi thẳng cho Vương Hạo trước:
"Vương Hạo, anh đừng trốn em nữa, không về nhanh thì mẹ anh bị em đánh chết mất.
"Vương Mỹ Quyên bảo anh về nhanh để làm chủ cho bà ấy kìa."
Vương Hạo vội vã chạy về, Lưu Xuân Lan lập tức đưa tay ra trước mặt cậu:
"Con trai à, con xem, mau xem đi, toàn bộ mảnh thủy tinh này là Lâm Uyển Di cố tình cắm vào tay mẹ đấy.
"Con nói xem nó độc ác thế nào? Nó thực sự muốn mẹ chết mà!"
Vương Hạo nhìn bà ta rồi nhìn Lâm Uyển Di, chưa kịp mở miệng thì Lâm Uyển Di đã nói:
"Đúng, chính em cắm cho bà ấy đấy, sao nào? Vương Hạo, chúng ta ly hôn đi.
"Không ly hôn sớm thì cẩn thận một ngày nào đó em giết chết mẹ anh thật đấy!"
Vương Hạo nuốt những lời định chất vấn vào trong:
"Em nói gì vậy? Uyển Di, anh nghĩ anh không biết em là người thế nào à?
"Em tính tình mềm yếu nhất, hiền lành nhất, sao em có thể cố tình cắm thủy tinh vào tay mẹ được.
"Anh tin em, chắc là mẹ không cẩn thận tự làm thôi."
"Vương Hạo!"
Lưu Xuân Lan trợn mắt: "Mẹ đã nói là nó cắm vào đấy, chị con ở bên cạnh suốt, nó thấy rõ ràng, không tin thì hỏi nó."
Vương Hạo chưa kịp nói gì thì Vương Mỹ Quyên đã lớn tiếng:
"Đúng đấy, Hạo à, chị có thể làm chứng, thực sự là Lâm Uyển Di đập cốc thủy tinh xuống đất, rồi đẩy mẹ ngã vào đống mảnh vỡ đấy.
"Mẹ không oan uổng nó đâu."
Vương Hạo như không nghe thấy, cậu nhìn Vương Mỹ Quyên:
"Chị làm con gái kiểu gì vậy? Mẹ thành ra thế này, máu chảy nhiều thế, chị không biết đưa mẹ đi bệnh viện ngay à?
"Còn ở đây xúi bẩy, chị cả ạ, em thấy chị rảnh quá rồi đấy."
Vương Mỹ Quyên tưởng mình nghe nhầm:
"Hạo à, vợ mày đẩy mẹ ngã, mày không phạt nó, không mắng nó, không đánh nó, mày còn quay ra trách chị à?
"Bây giờ đầu óc mày có vấn đề à?"
"Đầu óc em rất bình thường."
Vương Hạo lớn tiếng: "Em tin vợ em, còn các người, sau lưng em bắt nạt vợ em bao nhiêu lần rồi, sao em có thể tin các người được?"
"Em..."
Vương Mỹ Quyên chưa nói hết đã bị Vương Hạo cắt ngang:
"Không nói nữa, em đưa mẹ đi bệnh viện đây, nhiều máu thế này phải băng bó ngay."
Cậu đưa tay kéo Lưu Xuân Lan, nhưng bà ta đứng im không nhúc nhích:
"Vương Hạo, vợ mày hại mẹ ra nông nỗi này.
"Hôm nay nó phải xin lỗi mẹ, quỳ xuống xin lỗi, không thì mẹ sẽ kêu cả làng đến xem, cái con Lâm Uyển Di đó là thứ gì!"
Lâm Uyển Di chẳng sợ chút nào, cô còn vỗ tay:
"Được thôi, con giúp mẹ gọi người ngay đây."
Nói xong cô đứng dậy ra cổng, cất giọng hét to:
"Mọi người ra xem đi, mẹ chồng ác độc Lưu Xuân Lan bị con dâu đánh này.
"Mọi người ra phân xử giúp bà ấy đi."
Bà hàng xóm Trương Thúy Hoa là người đầu tiên lại, vẫn bưng bát cơm.
Bà vừa nhai cơm vừa hỏi:
"Á, Xuân Lan, bà thực sự bị con dâu đánh à?
"Trời ơi, nhiều máu thế, kinh quá.
"Lâm Uyển Di, nó làm gì mà cô ra tay ác thế?"
Lưu Xuân Lan mặt mày tái mét, bà ta không thực sự muốn người ta ra xem náo nhiệt.
Bà ta chỉ dọa Lâm Uyển Di thôi, vì trước đây Lâm Uyển Di là người mặt mỏng nhất.
Cô chưa bao giờ kể một chữ không tốt về gia đình mình trong làng.
Nhưng hôm nay cô như biến thành người khác.
Lại còn hét toáng lên cho cả làng ra xem náo nhiệt.
Lưu Xuân Lan còn tức một điều là bây giờ xem ra bà ta thua rồi.
Người bị thương là bà ta.
Điều này làm bà ta mất mặt trước Trương Thúy Hoa và Vương Tú Nga.
Vì trước đây bà ta luôn khoe rằng Lâm Uyển Di trước mặt bà ta không dám rên một tiếng.
Đối mặt với lời chế nhạo của Trương Thúy Hoa, bà ta vội giải thích:
"Không phải nó đánh đâu, là tôi tự ngã đấy.
"Con Lâm Uyển Di đó là đồ rẻ tiền ngoại tỉnh, nó dám đánh tôi à?
"Đùa à!"
Trương Thúy Hoa lại nhai một miếng rau:
"Ha ha ha, dù sao bà cũng thua rồi, Lưu Xuân Lan ơi, đến con dâu cũng đánh không lại, bà mất mặt quá."
"Mất mặt gì?"
Lưu Xuân Lan vội phản bác: "Tôi không thắng được à? Tôi không thèm đánh với nó thôi.
"Trương Thúy Hoa, tưởng tôi không biết hôm trước con dâu bà cắt hết quần áo của bà cho chó mặc à?"
"Bà!"
Trương Thúy Hoa đang ăn ngon lành bỗng thấy cơm chẳng còn ngon nữa.
Bà đặt bát lên tường rào, quay người định lao vào Lưu Xuân Lan.
Chồng bà là Vương Quốc Cường vội kéo bà lại:
"Bà điên à, tay nó đầy máu, toàn mảnh thủy tinh, bà xông vào có phải tự làm mình bị thương không?"
Trương Thúy Hoa cuối cùng cũng nhịn được.
Người trong làng kéo đến xem càng lúc càng đông.
Lâm Uyển Di nói to với mọi người:
"Mọi người phân xử giúp cháu với nhé, lúc nãy mọi người chưa đến thì bà ấy bảo cháu đánh bà ấy.
"Bắt cháu quỳ xin lỗi, nhưng vừa nãy bà ấy lại bảo bác Trương là bà ấy tự ngã.
"Mọi người nói xem bà ấy có muốn hại cháu không? Có phải thấy cháu là con gái ngoại tỉnh nên cố tình bắt nạt cháu không?"
Trương Thúy Hoa lại nhón chân:
"Lưu Xuân Lan, bà không thành thật rồi, tôi thấy bà muốn hãm hại con dâu đấy.
"Lâm Uyển Di, tôi nói cho cô biết, bà ta ngày nào cũng bảo cô là đồ rẻ tiền ngoại tỉnh, bảo cô không nhà không người thân chống lưng, bà ta muốn nắn cô thế nào thì nắn.
"Bà ta còn nói sau này không bao giờ cho cô về nhà mẹ đẻ, bắt cô đẻ cho bà ta tám đứa cháu trai cơ."
"Trương Thúy Hoa!"
Lưu Xuân Lan tức quá hóa thẹn: "Chuyện nhà tôi cần bà quản à? Bà nói mấy cái đó làm gì?
"Nó vốn là đồ rẻ tiền ngoại tỉnh, nó vốn phải đẻ cháu trai cho nhà tôi, tôi nói sai gì à?"
Con dâu của Trương Thúy Hoa là Ngô Cầm bỗng nhiên nói:
"Bác Lưu à, bác nói thế là không đúng rồi.
"Uyển Di chỉ là lấy chồng xa thôi, nó bị Vương Hạo lừa thôi, nó có làm gì sai đâu.
"Bao năm nay, chúng cháu là con dâu trong làng đều thấy cả, nó bị bác bắt nạt thảm quá rồi!"
