Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Không Gian Vô Tận: Hành Trình Sinh Tồn Của Kẻ Trọng Sinh > Chương 3

Chương 3

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 3: Nhà họ Tả

 

Nhớ lại chuyện trước, lòng Tả Linh dâng trào, cô đè nén cảm xúc:

 

– Bà ơi, nhà mình sắp thu hoạch lúa thu rồi phải không? Đồng nghiệp của cháu nghe người bạn làm ở cục khí tượng nói sang năm mất mùa, lúa năm nay đừng bán, để dành mà ăn.

 

Bà nội cau mày:

 

– Cả nhà trông vào tiền bán lúa mà sống, không bán thì lấy gì tiêu? Anh hai con muốn xây nhà, nói mấy năm rồi. Ngày trước xây cho anh cả, không đủ tiền, không xây cho anh hai, vợ anh hai không vui, không thể kéo dài mãi.

 

Suy nghĩ một lát, Tả Linh nói:

 

– Bà ơi, cục khí tượng theo dõi khá chuẩn, mất mùa thì sang năm bán lúa sẽ được giá hơn, lợi hơn bán năm nay.

 

Được thêm tiền? Bà nội động lòng:

 

– Hay để bà bàn với bố mẹ con?

 

Hai đứa cháu trai ở nhà cày ruộng, chẳng có triển vọng gì, trong lòng bà chỉ có đứa cháu gái này là có tương lai.

 

Lời người cục khí tượng nói vẫn phải cân nhắc.

 

Tả Linh không thể nói với bà rằng ngày tận thế sắp đến, nói ra chẳng ai tin.

 

Nếu không phải Tả Linh đã từng trải qua, cô cũng không tin.

 

Cô lại nói:

 

– Bà nói với anh hai, sang năm anh ấy xây nhà, cháu tài trợ 20 nghìn tệ, tủ lạnh, ti vi, máy giặt cháu bao hết…

 

Chưa nói hết câu, đầu dây bên kia vọng ra giọng mẹ nuôi phấn khích:

 

– Linh à, con nói thật đấy à? Sang năm xây nhà, con thực sự tài trợ anh hai 20 nghìn tệ?

 

Rồi bà ta cất cao giọng:

 

– Ông nó, anh hai, lại đây, lại đây, con Linh nói sang năm xây nhà, nó tài trợ anh hai 20 nghìn tệ, tủ lạnh ti vi máy giặt nó bao hết.

 

Tả Linh bất lực, cô quên mất mẹ nuôi vẫn hay nghe trộm điện thoại của cô với bà nội.

 

Mẹ nuôi sợ cô nuốt lời, vội vàng chốt lại.

 

Đầu dây bên kia vọng ra tiếng bước chân gấp gáp và giọng anh hai ồm ồm:

 

– Em gái, thật hay giả? Đừng có lừa anh, xây nhà ở quê, thiếu 20 nghìn hay có thêm 20 nghìn khác nhau một trời một vực đấy…

 

Mẹ nuôi xen vào:

 

– Con Linh là đứa chín chắn, sao lại lừa anh hai nó được, mẹ nói đúng không, Linh?

 

Ống nghe bị giành giật:

 

– Em gái, chị dâu hai đây. Ngoài 20 nghìn tệ, còn bao tủ lạnh ti vi máy giặt nữa hả? Đừng mua đồ rẻ quá, người nhà chị về thăm, chị mất mặt đấy, em phải cho chị đủ thể diện nhé.

 

Ống nghe tiếp tục bị giành, mấy người chen lấn, sợ nói thiếu một câu:

 

– Em gái, em gái, chị dâu cả đây. Cho anh hai bao nhiêu, chị không dám đòi, nhưng cũng đừng quên anh cả nhé. Hồi nhỏ anh cả cũng bảo vệ em không ít.

 

– Chị dâu cả, đang nói chuyện nhà cửa, nhà chị ở mới bao năm rồi, chúng tôi có nói gì đâu, giờ lại tranh với chúng tôi.

 

– Nói gì thế? Em gái lần nào mang đồ về nhà mà chẳng chia đều. Tủ lạnh ti vi máy giặt, ít nhất cũng phải hơn 10 nghìn, cộng với 20 nghìn xây nhà là hơn 30 nghìn, sao chúng tôi không được hưởng một phần?

 

– Em gái thương anh hai không có nhà mới, từ khi tôi về nhà họ Tả bao nhiêu năm rồi vẫn chen chúc với nhà cũ, sao chị không nhường nhà cho chúng tôi ở?

 

– Được thôi, nhường, nhà xây mới cho chúng tôi, tủ lạnh ti vi máy giặt cũng cho chúng tôi.

 

– Đẹp mặt nhỉ, không nhường sớm không nhường muộn, bây giờ muốn nhường, muộn rồi.

 

Chị dâu cả và chị dâu hai chẳng ai chịu ai, người một câu kẻ một câu, cãi nhau ầm ĩ.

 

Tiếng bốp bốp vang lên:

 

– Cả lũ chúng mày, đứa nào cũng thèm thuồng đồ của em gái chúng mày, không biết ngượng à? Con Linh lấy chồng, chúng mày cho gì? Hai cái đế giày thêu, hai cái vỏ gối thêu, cũng dám đưa.

 

Không cần nhìn cũng biết bà nội đang cầm chổi đánh người.

 

Chị dâu cả không phục, lầm bầm:

 

– Vậy còn hơn nhà anh hai, chỉ mấy câu nói ngọt đã đuổi em gái đi, chí ít tôi còn tự tay thêu, tuy ít nhưng là tấm lòng, họ còn chẳng thèm đóng kịch, cũng dám lấy đồ của em gái.

 

Chị dâu hai cãi:

 

– Trách tôi được sao? Lúc em gái cưới, đúng lúc con trai tôi ốm, nhà vốn hết tiền, muốn cho cũng chẳng có, còn nợ một đống.

 

– Chị dâu cả, đào chuyện cũ không hay đâu. Anh cả tôi xây nhà, vét sạch nhà rồi. Vì thế, hôn lễ của tôi với Hoa phải lùi cả năm trời, tôi có nói gì đâu.

 

Anh hai ở bên phụ họa, sợ vợ mình vụng về, không cãi lại chị dâu cả.

 

Bốp bốp bốp, lại mấy tiếng nữa:

 

– Cút, cút, cút, tất cả cút ra ngoài hết cho bà.

 

Nghe giọng, bà nội đánh đều, chị dâu cả, anh hai, chị dâu hai mỗi người một cái.

 

– Mẹ, có phải chúng con xin con bé đâu, tự nó nói cho mà.

 

Thấy mẹ chồng ra tay nặng, mẹ nuôi sợ họ đi rồi bà cụ phá hỏng mất mấy chục nghìn, ở quê không phải số nhỏ, vội xen vào.

 

Bà nội hừ nặng:

 

– Chưa nói đến con đâu. Con gái lấy chồng, con làm mẹ cho được cái gì? Hai cái chăn, vỏ chăn mới, nhưng ruột là bông cũ anh cả thay ra, con còn mặt mũi nào đòi hỏi con gái?

 

Mẹ nuôi bị mẹ chồng nói xấu hổ:

 

– Lúc đó chẳng phải nhà khó khăn sao ạ.

 

Bà nội không chấp nhận:

 

– Khó khăn? Lấy tiền cho con trai con cưới vợ, bóp đến tận xương cũng không thấy khó, cho con gái một chút thì lại khó?

 

– Sao mà giống được? Nó có phải…

 

Bốp một tiếng, đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi vọng ra giọng mẹ nuôi đầy uất ức:

 

– Mẹ, sao mẹ đánh con? Con sai chỗ nào? Là con bé tự nguyện cho, con nuôi nó lớn, lẽ ra nuôi sai à? Nó trả con một chút thì sao chứ?

 

Tả Linh im lặng nghe những tiếng cãi vã bên kia đầu dây, kiếp trước những chuyện như vậy thường xuyên xảy ra.

 

Sống lại lần nữa, nghe lại, tâm trạng đã hoàn toàn khác xưa.

 

Cô kiếm không nhiều, ngoài chi tiêu cần thiết, còn phải thường xuyên cứu trợ gia đình.

 

Mẹ nuôi và các anh chị dâu luôn có vô số lý do để xin tiền cô, cuộc sống vốn đã eo hẹp càng thêm khó khăn.

 

Cô cũng là vũng lầy, Trịnh Minh mới muốn cố thoát ra phải không?

 

Buồn cười thay kiếp trước, cô chẳng hay biết gì.

 

– Bà đánh con, tự con biết vì sao, đừng nói nhảm nữa, cút hết ra ngoài.

 

Tiếng bốp bốp vang khắp nơi, bà nội cầm cây chổi tước vũ khí giản dị, tấn công không phân biệt lũ con cháu.

 

– Vâng, vâng, vâng, chúng con ra ngoài, ra ngoài, mẹ đừng giận, đừng giận, giận hại thân. Con gái có dư thì vẫn để nó giúp các anh nó đi ạ.

 

Bố nuôi cuối cùng cũng lên tiếng, ông ít nói, không có năng lực, chẳng nghe mẹ thì nghe vợ, phần lớn thời gian hòa giải.

 

Trước khi đi, vẫn không quên tranh thủ cho hai đứa con trai.

 

Tiếng đóng cửa ầm một cái, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

 

– Bà ơi? Bà ơi?

 

Bà nội cáu:

 

– Gọi gì mà gọi, một cuộc điện thoại của con mà bà già đi mấy tuổi. Cái con này, biết rõ chúng nó chẳng có đứa nào ra gì, còn hớt hải để chúng cắt thịt, con bảo con…

 

Bà hận sắt không thành thép, đưa tay chỉ vào không trung, nếu cháu gái ở trước mặt, bà sẽ đục cho cái trán thủng lỗ, gọi nó không nhớ.

 

Giọng bà không tốt, nhưng từng câu đều xót xa cho nó.

 

Mắt Tả Linh đỏ hoe, cuối cùng vẫn có bà thương cô, cô không cô đơn.

 

– Bà ơi, cháu nói thế là vì không muốn anh hai xây nhà mới. Người bạn cục khí tượng nói, sang năm có thể có thời tiết cực kỳ lạnh. Tiền xây nhà nên dùng để dự trữ thêm lương thực, mua quần áo ấm, gia cố chống rét cho nhà cũ, dự trữ thêm dầu gạo củi lửa.

 

– Ủa? Thật á? Nghiêm trọng vậy sao? Bà nội nửa tin nửa ngờ.

 

Cháu gái do bà tay ẵm tay bồng lớn lên, tính nết bà biết rõ, tuyệt đối không lừa bà trong chuyện quan trọng.

 

– Bà ơi, chuyện này cháu chỉ nói với một mình bà, bà đừng nói với họ, nói họ cũng không tin, người cục khí tượng không cho truyền ra ngoài, sợ gây hoảng loạn.

 

Người trên đời đối xử tốt với cô chỉ còn mình bà, tuy biết khả năng bà chống chọi với ngày tận thế là không cao, nhưng cũng mong bà cảnh tỉnh, ít nhiều chuẩn bị.

 

Cô muốn mang bà theo bên cạnh, nhưng một là bà sinh ba trai hai gái, biết cô ngoài kia sống vất vả, không thể làm gánh nặng cho một đứa cháu.

 

Hai là chuyện nhà họ Đinh chưa giải quyết, sớm muộn cũng là tai họa, bà theo cô nguy hiểm càng lớn.

 

– Cháu gái, chuyện này có thật không? Bà nghe sao mà hoảng quá?

 

Giọng Tả Linh rất nghiêm túc, cuối cùng bà cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng.

 

– Bà ơi, cháu không lừa bà đâu. Lát nữa cháu sẽ chuyển cho bà một ít tiền vào thẻ, bà đừng đưa cho ai, cầm đi mua hàng dự trữ, đồ ăn thức uống, gạo dầu muối mắm, mua nhiều nhiều, quần áo giày dép dày cũng mua nhiều. Rơm rạ củi khô, thứ gì đốt được thì chuẩn bị nhiều…

 

Bà nội càng nghe càng hoảng, cũng càng nghe càng tin.

 

– Cháu gái, nghiêm trọng vậy thật sao?

 

Bà hỏi lại lần nữa.

 

– Dạ, bà ơi, cháu chuyển cho bà 100 nghìn tệ, bà bảo với nhà là tiền đặt cọc của khách hàng, tháng 2 năm sau giao lúa, lúa nhà mình đừng bán. Lúc đó cái rét cực hạn ập tới, mọi người sẽ biết thôi.

 

Kiếp trước, mùng năm Tết, cái rét cực hạn giáng xuống.

 

Cô nhớ rõ, ngày 5 tháng 2 năm 2031.

 

Một đêm, cướp đi sinh mạng của hơn mười triệu người.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi