Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Không Gian Vô Tận: Hành Trình Sinh Tồn Của Kẻ Trọng Sinh > Chương 42

Chương 42

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 42: Lại gặp bẫy

 

Người đàn ông gầy vội vàng ngăn cô lại:

 

“Chị ơi, đừng giận mà, tôi chỉ xác nhận thôi. Do tôi mắt kém, xin lỗi chị, chị bớt giận, bớt giận.”

 

Tả Linh không thực sự giận, người ta đã cho bậc thang, cô liền xuống ngay.

 

Người đàn ông gầy dẫn Tả Linh đến một căn phòng trống trong khu dịch vụ, pha một tách trà đưa cho Tả Linh:

 

“Chị đợi một lát, tôi sẽ làm thủ tục ngay.”

 

Anh ta gọi vài cuộc điện thoại, giữa chừng hỏi Tả Linh:

 

“Chị ơi, có cần chúng tôi sắp xếp xe chở hàng cho chị không?”

 

Tả Linh bảo không cần.

 

Thủ tục nhanh chóng hoàn tất, xăng và dầu diesel đều có phiếu riêng, số lượng và giá cả ghi rõ ràng.

 

Trên đơn, người mua là một nhà máy thực phẩm nào đó.

 

“Chị cầm phiếu đến nhà máy lấy hàng, lấy bao nhiêu, nhân viên lấy hàng sẽ ghi lại trên đơn và đưa chị một phiếu hoàn lại. Trạm kiểm tra xác nhận không có sai sót thì sẽ thu tiền theo số lượng hàng đã lấy.”

 

Anh ta cười nịnh:

 

“Mất chút thời gian ở trạm kiểm tra, nhưng cũng yên tâm, phải không chị?”

 

Đúng vậy, làm gì có chuyện hai đầu đều hời.

 

Nhà máy dầu cách trạm xăng hơn hai mươi cây số.

 

Xe tải của Tả Linh quá nhỏ, chạy đi chạy lại hơn mười chuyến mới chở hết dầu.

 

Mỗi chuyến, cô lại vòng ra ngoài một vòng, rồi quay lại lấy chuyến tiếp.

 

Ngoại trừ lúc kiểm tra và nộp phí ở trạm kiểm tra mất chút thời gian, mọi việc đều suôn sẻ.

 

Chuyến cuối cùng vừa xong, cô định thở phào thì bị người chặn lại.

 

Người chặn cô là hai cảnh sát và mấy người thanh tra đeo băng tay. Tả Linh giật mình, đầu óc bỗng nhiên tỉnh táo hẳn.

 

Cô mở cửa xe, bình tĩnh xuống xe:

 

“Các anh cảnh sát, có chuyện gì không ạ?”

 

Một cảnh sát mặt đen, người kia thái độ ôn hòa.

 

Cảnh sát mặt đen nói: “Kiểm tra an toàn đột xuất, mở thùng xe sau, chúng tôi kiểm tra.”

 

Tả Linh ngoan ngoãn mở thùng xe.

 

Thùng xe trống rỗng!

 

Cảnh sát mặt đen không tin vào mắt mình, theo phản xạ dụi mắt, nhìn lại.

 

Mấy người thanh tra xôn xao một lúc, rồi nhanh chóng ổn định, trợn mắt nhìn cảnh sát mặt đen xem ông ta làm gì.

 

Tả Linh cười lạnh. Vị trí chặn xe cách trạm kiểm tra hai ngã tư đèn đỏ.

 

Qua ngã tư đầu tiên, cô đã thu hết thùng dầu vào không gian.

 

Không phải cô có khả năng nhìn xa, mà là cô nhát gan, luôn cảm thấy thùng xe chứa đầy thùng dầu chẳng khác nào mang theo một thùng bom.

 

Cô sợ thằng ngốc nào đó không biết chuyện tông vào, mạng nhỏ coi như xong, coi như hên xui.

 

“Anh cảnh sát, thùng xe rỗng không phạm pháp chứ?”

 

Biết mình bị hố, Tả Linh nói giọng không tốt.

 

Cô muốn tin đa số cảnh sát đều tốt, nhưng vẫn có con sâu làm rầu nồi canh.

 

Cảnh sát mặt đen há hốc mồm, hắn đã hợp tác với thằng gầy nhiều lần, chưa lần nào sai sót.

 

Hôm nay gặp ma rồi? Hay thằng gầy đùa hắn!

 

Để tỏ ra công minh, hắn còn cố tình kéo đồng nghiệp đến làm chứng.

 

Kết quả, chứng kiến một thùng xe rỗng!

 

Tả Linh chắc chắn, cảnh sát mặt đen không dám lôi cô đến nhà máy dầu đối chất.

 

Bọn buôn dầu bắt nạt cô là dân ngoại, vừa muốn tiền vừa muốn dầu, rõ ràng là cạm bẫy, chẳng trách bán rẻ như vậy!

 

Chúng không dám làm lớn chuyện, vạch trần cơ sở của mình.

 

Nếu trên xe có dầu, chúng sẽ lấy lý do xác minh, giữ dầu lại, rồi bảo nhà máy thực phẩm phái người phối hợp điều tra.

 

Điều tra là giả, lấy dầu mới là thật.

 

Tả Linh dùng danh nghĩa người khác mua dầu, bản thân không hợp pháp, nên chỉ có thể câm ăn không nói.

 

Cô chợt nhớ đến Dương Thần Cương, vẫn là anh Dương đáng tin cậy quá.

 

Cảnh sát mặt hiền nhìn thấu mọi chuyện, mỉm cười nói: “Đương nhiên, mời chị tiếp tục đi, chú ý an toàn.”

 

Tả Linh nói: “Cảm ơn.”

 

Liếc sâu xa về phía cảnh sát mặt đen, rồi quay người lên xe.

 

Đi ngang qua, cô lịch sự bấm còi.

 

Cảnh sát mặt đên biết, Tả Linh đang thị uy với hắn.

 

Sau khi Tả Linh đi, cảnh sát mặt hiền nhìn cảnh sát mặt đen một cái, chẳng nói gì, tự mình rời đi.

 

Cảnh sát mặt đen sắc mặt khó coi, cứng đờ tại chỗ, chờ đồng nghiệp đi xa, mới móc điện thoại gọi một cuộc.

 

Vừa có tín hiệu, đã chửi: “Mẹ mày, mày đùa tao hả? Tao thấy mày không muốn sống rồi.”

 

Thằng gầy ngơ ngác: “Anh Trương, ý gì vậy?”

 

“Ý gì? Mày nói ý gì? Một thùng xe rỗng, mẹ mày bảo tao kiểm tra cái gì? Tao mất mặt nhỏ, mất cái vỏ này mới lớn. Tao không dễ chịu, mẹ mày cũng đừng hòng dễ chịu.”

 

Thằng gầy bị chửi không hiểu gì:

 

“Không đúng, anh Trương, chắc chắn có hàng, cả thùng dầu, sao lại thành thùng rỗng? Có khi nào anh nhìn nhầm không?”

 

Cảnh sát mặt đen càng tức:

 

“Ông đây mù à? Một thùng dầu không thấy. Không tin, hỏi đám em của mày.”

 

Hắn tức giận đưa điện thoại cho một thanh tra.

 

Thanh tra xác nhận: “Anh, thùng rỗng, có khi nào anh sai không?”

 

“Không thể, nhà máy dầu nói rõ ràng, thùng dầu cuối cùng đã đóng xong, tao mới gọi cho chúng mày.”

 

Thanh tra nói: “Anh, một đường thẳng, hai ngã tư đèn đỏ. Ngã tư đầu tiên là ngã ba hình T, chị ấy có rẽ đâu, dầu giấu chỗ nào được, quả thật là thùng rỗng.”

 

Thằng gầy mù mờ, không hiểu vấn đề chỗ nào.

 

Tả Linh thoát hiểm trong gang tấc, toát mồ hôi lạnh, thằng gầy cho cô một bài học nhớ đời.

 

Vốn định mua ít đặc sản địa phương ở Lũng Châu, nhưng sau chuyện bị hố, hết cả hứng, chỉ muốn rời đi nhanh chóng.

 

Trên đường thấy một nhà máy than, cơn giận vì bị hố chưa nguôi, liền rẽ vào nhà máy than.

 

Khi mua than tổ ong ở cổng, tình cờ biết được có thể tự mình bốc than cục. Muốn xem thử, Lũng Châu vào than có được tự bốc không.

 

Tự bốc được hả? Hừ! Cơn giận của cô có chỗ xả rồi.

 

Ai bảo dân Lũng Châu đắc tội với tôi, đàn bà nổi khùng lên thì chẳng có lý lẽ gì đâu.

 

Đừng nói với cô đạo lý lớn, kiểu như ai đắc tội cô thì cô trả thù lại, toàn thứ nhảm nhí.

 

Giận lây ai, người đó tự nhận xui đi.

 

Tả Linh hỏi ở cổng ra vào nhà máy than, quả nhiên có thể tự bốc.

 

Xe vào thì cân bì, đầy than rồi ra cân lại, trừ bì ra là lượng than chở, thanh toán theo tấn là xong.

 

Tả Linh yên tâm hẳn, lấy phiếu cân xong, chuẩn bị vào cổng thì.

 

Một công nhân bốc than tới hỏi: “Cô ơi, cô muốn bốc than không? Một xe 200 tệ.”

 

Xe Tả Linh tải trọng 4,5 tấn, nhất định không đầy, chắc chở được hơn 3 tấn.

 

Một xe 200 tệ, thật không đắt.

 

Tả Linh có tính toán riêng, đương nhiên không chịu thuê công nhân, nhẹ nhàng từ chối.

 

Công nhân bốc than muốn thuyết phục thêm: “Cô ơi, bốc than vừa bẩn vừa mệt, một cô gái như cô, bốc đến bao giờ.”

 

Chưa tới lúc lạnh nhất, ít người chở than. Mấy người công nhân làm nửa ngày, nghỉ nửa ngày.

 

Tả Linh cười: “Tôi không gấp, từ từ bốc thôi.”

 

Nói xong, không để ý đến ai, tự mình đi vào.

 

Nhà máy than rất lớn, nhìn thấy than như những quả núi nhỏ, cũng thật choáng ngợp.

 

Tránh chỗ có người, tìm một góc khuất hẻo lánh, Tả Linh bắt đầu bốc than.

 

Cô trùm đầu bảo vệ mặt, che kín mít.

 

Bốc than thật không phải việc của con gái, chưa làm được bao lâu, từ trên xuống dưới đã bẩn hết mức.

 

Cảm thấy trong miệng toàn than vụn, Tả Linh chẳng care, còn rất vui.

 

Vừa bốc lên xe vừa thả vào không gian. Bốc vào không gian dễ hơn bốc lên xe nhiều.

 

Xẻng lớn xúc vào đống than, ý niệm vừa động, than đã ngoan ngoãn vào không gian.

 

Chất lên xe tải thì tốn sức hơn nhiều.

 

Tả Linh bốc rất vui, xe tải mỗi xẻng, không gian phải nhận bảy tám xẻng, mắt thấy đống than trong không gian ngày càng lớn dần.

 

Vừa bốc vừa lẩm nhẩm: “Bẫy tao, bẫy tao này…”

 

Than dưới xẻng cô như là tâm can cái thằng gầy, không đâm nó thủng lỗ chỗ thì chẳng hả giận.

 

Ông chủ nhà máy than thật xui xẻo,… tôi có gây sự với ai đâu!

 

Bốc than nghiện thật, bốc xong một xe, ra ngoài vòng vo nửa tiếng, quay lại bốc thêm một xe.

 

Mặt mua 7 tấn than, không gian thì gấp chục lần.

 

Nhà máy than rất rộng, núi than nối tiếp núi, ít tám chín chục tấn than cũng chẳng thấy gì.

 

Chuyện hôm nay mở hộp Pandora, Tả Linh nghiện bốc than.

 

Từ Lũng Châu đến Thanh Châu, thấy nhà máy than nào cô cũng vào bốc than.

 

Ít thì một xe, thời gian rảnh thì hai xe. Than trong không gian tăng với tốc độ gấp chục lần.

 

Ban đầu, cô còn hơi áy náy lương tâm.

 

Bốc nhiều lần, trơ rồi.

 

Tự an ủi, thiên tai sắp đến, động đất, sông chảy ngược, tuyết lở, lốc xoáy, mảng kiến tạo va chạm, mưa axit… quá nhiều khả năng hủy hoại tài nguyên than.

 

Hoặc làm chúng trở về đất, hoặc bị nước cuốn đi, gió thổi đi.

 

Một trận mưa axit cũng sẽ làm than mất năng lượng vốn có, chi bằng để cô mang đi, dù gì cũng không lãng phí.

 

Mãi đến Thanh Châu, những dãy núi trập trùng, đồng cỏ xanh điểm hoa cúc tím, bầu trời trong xanh đến say lòng, những đàn cừu bò nhàn nhã gặm cỏ.

 

Những gam màu đơn giản thuần khiết, không dung chứa thứ than đen, cuối cùng đã kéo Tả Linh đang điên cuồng trở về.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi