Chương 45: Người bạn thỏ
Lại lấy thêm nước hơn nửa tiếng, trời tối dần, muỗi mòng bay lên, Tả Linh đành phải quay về.
Trước khi đi, cô để lại một ít hạt khô cho chú thỏ xám.
Về đến khách sạn, Tả Linh tiếp tục hấp thụ tinh thể năng lượng.
Gia tộc ẩn sĩ nhập thế sớm, việc thu thập tinh thể năng lượng ngày càng rủi ro, cô không thể co cụm một góc mà dừng bước, chỉ có nhanh chóng nâng cao dị năng mới có thể ứng phó với tình huống đột xuất.
20 tinh thể năng lượng màu vàng xếp thành một hàng, đá kỳ lạ để bên cạnh dự phòng.
Thời gian từng chút trôi qua, các kinh mạch yếu ớt nhiều lần đối mặt với nguy cơ đứt gãy, lại nhiều lần được đá kỳ lạ sửa chữa.
Suốt bốn ngày, Tả Linh trải qua hết lần nguy hiểm này đến lần khác, lại sống sót sau cõi chết.
Lại mở mắt, đá kỳ lạ trong tay chỉ còn một mảnh nhỏ, không đầy một nắm tay em bé, 20 tinh thể màu vàng đã hấp thụ hết.
Ý thức chìm vào không gian, không gian đã mở rộng đến 1000 mẫu.
Vũng nước khoảng 100 mét vuông, chất nước xanh biếc đậm đà.
Diện tích đất tăng lên 10 mẫu, đất đai màu mỡ.
Ánh sáng dễ chịu, như bóng đèn dây tóc 100W.
Cột đồng hồ hiển thị thời gian đếm ngược: 5 giờ: 59 phút: 58 giây.
Tính toán thời gian, không đúng, sao lại thêm 1 giờ.
Chớp mắt phấn khích nhảy cao, ha ha, mỗi ngày không gian lại cho cô thêm một giờ vào.
Nhìn lại rau xanh và cây ăn quả đã trồng, có những mầm non nhỏ xíu nhú lên, tuy không nhiều, nhưng đã mãn nguyện.
Cây giống héo úa, không tươi tỉnh, cũng đã sống.
Pha nước không gian với một ít nước hồ bơi, tưới lần lượt từng luống rau và cây ăn quả.
Không dám tưới nhiều, sợ thời gian quá ngắn, tưới chết.
Xong việc, ý thức rời khỏi không gian, người hôi rình, bụng sôi òng ọc.
Nhanh chóng tắm rửa, lấy từ không gian ra hai bát mì cắt tay, nhồm nhoàm nhét vào miệng.
Không no, thêm bát thịt dê hầm, hai cái bánh nướng thịt lừa, lấp đầy nửa bụng, còn muốn ăn thêm gì đó, chẳng hiểu sao lại nhớ tới chú thỏ xám.
Mặc áo khoác ra ngoài, đi về phía thác nước.
Vừa nghe tiếng nước, một bóng xám lao về phía cô, xông tới trước mặt đột ngột dừng lại, ngẩng đầu nhỏ, chấm chấm móng vuốt nhỏ.
Dường như nói, sao em mới đến thế, em đợi chị mấy ngày rồi.
Tả Linh bật cười, cô suy diễn quá mức, trong khoảnh khắc, cô thực sự cảm thấy chú thỏ xám muốn diễn đạt chính điều đó.
Lấy ghế tựa, hai cái xô, đặt xô dưới thác nước hứng nước, rồi móc ra một nắm hạt khô đặt xuống đất cho thỏ xám ăn.
Thỏ xám không ăn, nghiêng đầu, chui vào bụi cỏ.
Tả Linh??
Ý gì? Mấy hôm trước chẳng phải ăn ngon lành sao, sao không ăn?
Chưa đầy một lúc, thỏ xám ngậm một thứ chạy đến trước mặt Tả Linh, thả xuống, móng vuốt nhỏ đẩy về phía Tả Linh.
Tinh thể năng lượng màu đỏ! Tả Linh sững sờ.
Thỏ xám lại cho cô tinh thể năng lượng! Lại là tinh thể năng lượng màu đỏ cấp cao nhất!!
Xoa nó: “Em đến gần chị vì cái này à?”
Trời đất có linh vật, chắc thỏ xám ngửi được mùi tinh thể năng lượng trên người cô, tự nhiên thấy thân thiết, mới đến gần.
Thỏ xám không thể trả lời, quay người lại chạy, đi đi về về năm chuyến, kéo về năm tinh thể năng lượng: vàng, lục, lam, đỏ, tím, mỗi viên đều là tinh thể năng lượng cấp cao nhất.
Tả Linh không thể diễn tả nổi tâm trạng của mình.
Lại móc thêm ít hạt khô, trong đó có hạt dẻ cười, hạt mắc ca và đậu tằm mà thỏ xám chưa ăn.
Cô thấy hạt khô đắt, tổng cộng cũng chẳng mua mấy thứ.
Nghĩ thầm, có thời gian phải dự trữ thêm.
Thỏ xám ăn ngon lành, ăn một lúc, ngẩng đầu nhìn Tả Linh, rồi lại ăn tiếp.
Không biết móng vuốt của nó lột vỏ kiểu gì, hạt mắc ca, hạt phỉ, hạt thông rất khó lột vỏ, hạt dưa nhỏ xíu, nói gì thỏ, nhiều người còn không lột được.
Thỏ xám ăn không hề khó khăn, lột vừa sạch vừa nhanh, bằng cả sóc.
Thấy nó ăn ngon, Tả Linh cũng đói, cứ nhớ đến thăm thỏ xám, lúc nãy chưa no.
Lấy ra một cái bánh mì kẹp thịt, một người một thỏ, mỗi bên ăn của mình, rất hài hòa.
Ở lại hơn hai tiếng rồi về khách sạn, trước khi đi để lại ít hạt khô cho thỏ xám.
Về khách sạn, Tả Linh do dự không quyết.
Cô muốn hấp thụ tinh thể năng lượng màu xanh lục, tinh thể màu xanh lục cao hơn tinh thể màu vàng một cấp, rất muốn biết sau khi hấp thụ xong tinh thể màu xanh lục thì sẽ xảy ra chuyện gì.
Hấp thụ tinh thể màu vàng suýt mất nửa cái mạng, trong thời gian ngắn lại hấp thụ tinh thể màu xanh lục, chẳng chừng mạng nhỏ thực sự tiêu đời.
Hấp thụ tinh thể năng lượng theo đúng trình tự thì an toàn, nhưng nguy hiểm không chờ người.
Nghĩ đi nghĩ lại, liều!
Lấy ra ba cục đá kỳ lạ còn lại, phòng khi chịu không nổi thì nhờ chúng cứu mạng.
Chắp tay, Tả Linh thành tâm niệm câu thần chú hộ thân:
“A Di Đà Phật, Bồ Tát phù hộ, A Di Đà Phật, thần tiên phù hộ, A Di Đà Phật, tiên quân phù hộ…”
Niệm đến khi lòng yên, bắt đầu hấp thụ tinh thể năng lượng.
Cơn đau dữ dội ập đến, chỉ trong chốc lát, mảnh đá kỳ lạ nhỏ còn lại hóa thành tro.
Đau đến mức Tả Linh mê man, vỗ mạnh một cái lên bàn cờ vây.
Năng lượng trên bàn cờ không ngừng làm dịu kinh mạch của Tả Linh, vết nứt vừa lành, chốc lát lại nứt ra chi chít, rồi lại lành, lại nứt…
Lặp đi lặp lại, không ngừng tuần hoàn.
Đau đến mức Tả Linh sống dở chết dở, cảm thấy cơn đau lần này khác hẳn mọi khi.
Trước đây, cảm giác sắp chết ngay.
Còn khi hấp thụ tinh thể màu xanh lục, đau thì đau, nhưng có một luồng sinh lực mạnh mẽ lan tràn trong cơ thể, ngang ngược như muốn nổ tung cô.
Cô không ngừng điều chuyển lực kinh mạch, tham lam hút lấy năng lượng trong tinh thể.
Nắng dần xua tan bóng tối, nhưng không xua tan nổi cơn đau xé xác của Tả Linh.
Đêm xuống, trăng chớp mắt, quầng sáng nhợt nhạt lạnh lẽo nhìn chăm chăm vào người đàn bà đang chịu đựng nỗi đau như dầu sôi lửa bỏng, như nước đá thấm xương, như sống lột da.
Ngắm xong náo nhiệt, lạnh lùng quay lưng, vòng hào quang nồng nhiệt lên sân khấu… tuần hoàn lặp lại, như thể đã qua một thế kỷ.
Ba ngày sau, sáng sớm, Tả Linh từ từ mở mắt.
Chưa kịp xem trạng thái không gian, bộ dạng nhếch nhác chạy vào nhà vệ sinh, hôi quá, hôi hơn mấy lần hấp thụ tinh thể năng lượng trước.
Tắm rửa xong, kinh ngạc phát hiện da dẻ càng tốt hơn, mịn màng, mềm mại, da như mỡ đông, mỹ từ dùng để tả mỹ nhân này, cô cũng có thể dùng cho mình.
Không chỉ da, cả khí chất của con người như thay đổi, có cảm giác thoát tục.
Ý thức chìm vào không gian, không gian mở rộng đến 1500 mẫu.
Vũng nước 200 mét vuông, trên mặt nước xanh biếc phủ màn sương trắng.
Diện tích đất không thay đổi, vẫn là 10 mẫu.
Rau xanh trong vườn cao thêm hai tấc, tươi mát, đáng yêu vô cùng, cây giống ăn quả cũng tươi tỉnh hơn lần trước.
Ánh sáng như ban ngày, ngoài không có mặt trời, khác gì bên ngoài.
Cột đồng hồ, đếm ngược: 12 giờ: 59 phút: 58 giây.
Thời gian vào không gian mỗi ngày, lại tăng thêm một giờ.
Xuất hiện thêm một bãi cỏ xanh có rào chắn, bãi cỏ không lớn, chỉ 10 mét vuông.
Bãi cỏ xanh! Chẳng lẽ có thể nuôi sinh vật sống? Bắt hai con gà đang ngất ném lên bãi cỏ.
Một phút sau, gà vỗ cánh, loạng choạng vài bước như trẻ con tập đi, bắt đầu chạy loạn khắp bãi cỏ.
Đến môi trường mới, gà vừa tò mò vừa sợ hãi, luôn muốn chạy ra ngoài, nhưng thế nào cũng không xông ra khỏi phạm vi hàng rào gỗ, như có một bức tường vô hình chắn lối đi.
Hóa ra, tinh thể năng lượng màu xanh lục chủ về sinh mệnh!
Không gian cuối cùng có thể nuôi sinh vật sống, Tả Linh rất vui mừng.
Đây mới chỉ là hấp thụ một tinh thể xanh lục cấp thấp, Tả Linh hận không thể hấp thụ hết tất cả tinh thể xanh lục, đến lúc đó không gian sẽ trở nên thế nào!
Chuyển mắt, nhìn thấy năm dấu ngón tay lún sâu trên bàn cờ, biết không thể!
Thăng cấp quá nhanh, cường độ thân thể chưa đạt đến lúc chứa quá nhiều năng lượng, không có bàn cờ cứu mạng, cô đã là một cái xác rồi.
Hừ, có thêm vài cục đá kỳ lạ nữa thì tốt.
Chuyển suy nghĩ, không gian có thể thành ra thế này đã là tốt lắm rồi, không nên quá tham lam.
Lấy ra một cái chậu nhỏ, bỏ vào chậu một ít kê, lá rau cho gà ăn, còn gà vịt ngan khác tạm thời không động.
Cô quá bận, không có sức nuôi gia cầm.
Chẳng kịp để bụng đói kêu ọc ọc, vội vàng chạy đến bên thác nước tìm thỏ xám chia sẻ niềm vui.
Cô quá cô đơn, bí mật trong lòng không ai chia sẻ.
Thỏ xám cho cô năm tinh thể năng lượng, cô đã coi thỏ xám là bạn.
Thỏ xám không biết đi đâu, đợi một lát, mới chui ra.
Vừa ra, kêu ư ử không ngừng, ánh mắt rất ấm ức.
Móng vuốt nhỏ vỗ vỗ chân Tả Linh, em đã cho chị tinh thể rồi, sao mấy ngày nữa chị mới đến thăm em thế.
Tả Linh vội lấy hạt khô an ủi nó, vuốt lông thỏ xám: “Vừa làm xong việc, liền đến tìm em, giờ còn đói bụng đây.”
Thỏ xám liếm tay Tả Linh, ư ử hai tiếng, không biết nó nói gì.
Sắp phải đi, lần cuối đến đây lấy nước, Tả Linh lấy bốn cái xô đặt dưới thác nước hứng nước.
Thỏ xám vẫn chưa quen đồ vật xuất hiện từ không trung, tò mò nhìn một lúc, mới cúi đầu ăn hạt khô.
Thỏ xám ăn ngon, Tả Linh cũng đói dữ.
Rửa tay, lấy từ không gian ra một con gà trống thiến, hai tay xé ra ăn ngấu nghiến.
Thỏ xám ngửa cổ, cũng muốn ăn.
Thỏ chẳng phải là động vật ăn cỏ sao? Mày cũng ăn thịt à?
Xé một miếng ức gà nhạt hơn cho nó ăn, thỏ xám hai phát ăn hết, chép chép miệng thỏ, vặn cổ đòi thêm.
Tả Linh lại cho nó một miếng, một người một thỏ ăn vui vẻ.
Hai con gà trống thiến mới no một người một thỏ.
Sợ thỏ xám ăn đồ có gia vị không tốt cho sức khỏe, Tả Linh cho nó uống một ít nước không gian.
Thỏ xám thỏa mãn liếm móng vuốt nhỏ, xích lại gần Tả Linh, dường như càng quyến luyến cô hơn.
Vuốt lông nó: “Chị phải đi rồi, em có đi cùng chị không?”
