Chương 95: Chuyện của chúng ta
Giáo sư Cận muốn đến một khu biệt thự.
Khu nhà có bảo vệ, chặn hai người lại.
Giáo sư Cận lộ mặt già, nhận diện khuôn mặt xong, bảo vệ cho họ vào.
Biệt thự trong khu xây khá chắc, không bị sập trong trận động đất.
Nhưng tầng quá thấp, hầu hết bị tuyết vùi lấp, quản lý thiếu nhân lực, không dọn nổi.
Giáo sư Cận nhận đường mãi, liên tục tìm sai hai lần, mới xác định được nhà cần đến.
Không trách ông không nhận ra, nhà bị vùi gần bằng mặt đất, sao mà nhận nổi.
Muốn vào, phải dọn tuyết trước.
Lấy xẻng công binh, Tả Linh đành xúc tuyết.
Giáo sư Cận không chuẩn bị, kiếm một khúc gỗ khô làm xẻng.
Tả Linh vừa xúc vừa bỏ vào không gian, mở được một lối đi, cả hai mới vào được.
Nhà ba tầng nổi, hai tầng hầm, biệt thự trang trí rất xa hoa.
Nhưng ảnh trong phòng ngủ chính... là một đôi vợ chồng trẻ, tuyệt không phải vợ chồng giáo sư Cận.
“Nhà con trai ông ạ?”
Giáo sư Cận khó chịu “ừ” một tiếng: “Vô dụng, lúc cần chúng nó thì đứa nào cũng không có mặt.”
Chúng nó?
“Ông có hai con trai?”
Giáo sư Cận càng bực hơn: “Ba.”
Ba! Trí thức cao cấp không cần kế hoạch hóa à?
“Sao ông có thể sinh ba? Cục kế hoạch hóa không quản?”
Nhắc đến chuyện này, mặt già của giáo sư Cận đầy vẻ đắc ý: “Họ muốn quản lắm, nhưng quản nổi đâu, lão một đẻ ba thằng con trai một lần.”
Không trách được!
“Họ ở đâu? Không ở trong nước à?”
Ba con trai sinh ba không phải chuyện thường, lại còn từ bụng trí thức cao cấp, Tả Linh nổi máu tám.
Giáo sư Cận mặt đen: “Hai đứa ở nước ngoài, một đứa ở quân khu phía Nam.”
Ba đứa con, đứa nào cũng không ở bên cạnh, hơi thảm thật.
Đứa trong quân khu, mua nổi nhà thuyền Nô-ê sao? Mua nổi cũng không dám công khai mua.
Chứng tỏ lão ít nhất có một thằng con là đại gia, chắc là chủ căn nhà này.
Thằng con kia làm nghề gì nhỉ? Tả Linh máu tám sục sôi, nhưng cô nhịn.
Quan hệ chưa thân, hỏi nhiều dễ bị ghét.
Giáo sư Cận nói: “Quần áo trang sức của con dâu lão, cô cứ lấy thoải mái. Còn lại, hai ta chia đôi.”
“Không tốt đâu, lúc con dâu ông về, chẳng phải sẽ cãi nhau với ông à?”
Ngày tận thế đến rồi, đứa ở nước ngoài, phần lớn chẳng về được nữa. Nhưng giáo sư Cận không biết, Tả Linh ít nhiều phải làm bộ.
“Hừ, lúc cần chúng nó báo hiếu thì đứa nào cũng không có mặt, lấy đồ của chúng nó một tí, lão sợ gì? Dám hở răng, đập gãy chân, lấy, cứ lấy thoải mái.”
Tả Linh không khách sáo, dù sao người cũng không về được, không lấy thì sớm muộn cũng lọt tay người khác.
Đồ tốt của bà chủ nhà giàu nhiều vô kể, chỉ riêng da lông thú, dài ngắn cả mấy chục cái, những thứ khác càng khỏi nói.
Ngoài túi xách giày dép, mỹ phẩm dưỡng da đã dùng, còn lại cô thu hết.
Chia một nửa da lông cho giáo sư Cận:
“Da lông giữ ấm, ông mang về cho dì Đường mặc đi.”
Giáo sư Cận không từ chối, lên lầu mang áo da, áo bông, áo phao, chăn bông, chăn lông vũ của con trai ông xuống hết tầng một, chờ chất lên xe.
Hai người dưới hầm tìm thấy 500 thùng than củi, 30 thùng bánh quy nén, mỗi loại Mao Đài, Ngũ Lương Dịch 50 thùng, hơn 200 chai rượu vang. Gạo mì đóng gói tinh xảo mỗi thứ 2000 cân, dầu ăn 5 lít 50 thùng, muối 500 cân, các loại đồ khô linh tinh.
Nước tương, giấm, rượu nấu ăn, hồi, hoa tiêu, ớt khô các loại gia vị linh tinh.
Cá hộp, thịt hộp ăn trưa, thịt kho tàu hộp, hoa quả hộp 200 thùng, thịt xông khói, lạp xưởng, giăm bông đóng gói chân không 20 thùng.
20 tấm pin năng lượng mặt trời công suất lớn, 10 máy phát điện chạy xăng dầu, 10 ắc quy dung lượng lớn, 5 bếp gas mini, 50 thùng ga bếp mini loại 16 bình.
10 lều quân đội, 50 bộ quần áo chống axit bức xạ, 50 mặt nạ phòng độc, hàng ngàn khẩu trang y tế.
Ba tủ lạnh hai cánh, ba tủ đông lớn, mỗi cái chứa lượng thịt đông lạnh, hải sản và bán thành phẩm như bánh chẻo, bánh trôi, bánh mì kẹp tay khác nhau.
Những thứ khác thì còn đỡ, nhà bình thường ai lại tích bánh quy nén chứ, lại còn chẳng ngon.
Thấy Tả Linh thắc mắc, giáo sư Cận nói: “Bạn thằng con lão là người theo thuyết tận thế, người ta tích nó cũng làm theo, nó chỉ chạy theo phong trào thôi.”
Thở dài: “Than ôi, tôi cũng không ngờ có ngày dùng tới.”
Gương mặt ông cụ ảm đạm, chắc đang lo cho con ngoài nước.
Lấy phần lớn gỗ nhặt trên đường ra, bỏ vào lưới quân đội, treo lên tay kéo xe tải.
Kéo xe, thùng xe chất đầy nhóc, kín mít không kẽ hở.
Không chứa nổi thì tháo bao bì nhồi vào trong, vẫn còn nhiều thứ không nhét được, Tả Linh lén bỏ vào không gian, đợi lúc về lấy lại.
Chất xong xe, mệt và đói, lấy đồ ăn đã chuẩn bị ra, lót dạ rồi về.
Giáo sư Cận mang theo thịt thỏ kho tàu, cá rán, cơm, hai phần, một phần dành cho Tả Linh.
Đựng trong hộp cơm giữ nhiệt, vẫn còn ấm.
Tả Linh từ chối, ăn bánh mì kẹp thịt và súp thịt cừu cô mang theo.
“Cô bé tính toán rõ ràng quá.” Giọng giáo sư Cận trách móc, nhưng không giận.
“Khí hậu dị thường, tôi nghĩ kiểu sống này còn kéo dài lâu lắm, ông hãy giữ gìn đồ ăn của mình đi, biết đâu sau này muốn ăn một bữa như thế này còn khó.”
Tả Linh cố ý nhắc nhở.
Giáo sư Cận vừa định đưa cơm lên miệng, nghe Tả Linh nói thế, động tác khựng lại, bỗng nhiên không ăn nổi nữa.
Ngẩn người hồi lâu, thở dài, lặng lẽ đưa cơm vào miệng, nhai như nhai sáp.
Tả Linh dùng súp thịt cừu ngâm cho Thác Bạc một ít thức ăn cho mèo nó thích.
Cục cưng biết đang ở ngoài, không chê, ăn ngon lành.
Ăn xong, lên xe quay về.
Đi chưa được một phần ba đường, bị một cây to nằm ngang giữa đường chặn lại.
Lúc tới, cây trên đường đã dọn sạch, tự nhiên xuất hiện cây chắn đường... Tả Linh cười lạnh.
Giáo sư Cận cũng nghĩ tới điểm đó, mặt mày rất khó coi.
Tả Linh nói với giáo sư Cận: “Ông đừng xuống xe, ngồi trong chờ.”
Lấy mũ chống đạn từ ba lô đội lên đầu, đặt Thác Bạc lên ghế.
Thác Bạc không chịu, bám lấy Tả Linh không buông móng.
“Đừng sợ, ở yên trên xe, chị ra ngoài một lát sẽ về.”
Mặc kệ Thác Bạc có đồng ý hay không, Tả Linh nhét nó vào lòng giáo sư Cận.
Trước sau trái phải, xuất hiện bốn tên đàn ông to lớn.
Hai tên cầm đao, hai tên cầm gậy, mặt mày hung hãn.
Tả Linh xuống xe.
Giáo sư Cận tuy già rồi, nhưng dù sao cũng là đàn ông, gặp nguy hiểm để một cô gái ra mặt, hơi ngượng.
Đang nghĩ cách giúp Tả Linh thì thấy bốn người lần lượt ngã xuống.
Giáo sư Cận chớp mắt, lại chớp, lấy tay dụi dụi, dụi nữa, mắt ông mờ à?
Bốn người như bị thứ gì trói chặt, ngoe nguẩy trên tuyết, miệng chửi rủa.
Tả Linh bổ sung súng điện cho từng tên, đứa nào hở mồm thì bắn thêm phát.
Bốn tên ngoan ngoãn hẳn, răm rắp để Tả Linh xoay xở.
Rút Dây Trói Tiên về, cởi sạch áo khoác, găng tay, mũ, giày, cởi trần, nhấc bổng bốn tên vứt vào đống tuyết.
Quần áo cởi ra ném về hướng ngược lại, ném xong vỗ tay, dời cây to sang bên, thản nhiên lên xe.
Đi được một quãng xa, giáo sư Cận mới tìm lại được giọng, lắp bắp:
“Cô... cô... yên tâm, yên tâm, tôi, tôi... sẽ không... nói ra đâu.”
Tả Linh liếc ông:
“Yên tâm gì? Không nói ra gì? Bọn họ tự mình không đi đường tốt, ngã vào tuyết, liên quan gì tới tôi?”
Giáo sư Cận: “...”
“Phải, phải, phải, chúng nó tự không đi đường tốt, không liên quan tới chúng ta.”
Một câu ‘chuyện của chúng ta’ đã rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Nếu giáo sư Cận nói không liên quan đến ‘cô’, thì sau này Tả Linh nhất định sẽ không để ý đến gia đình giáo sư Cận nữa.
Còn cách thành phố chừng nửa tiếng xe, bánh xe xì một tiếng, xe trượt vòng, quay nửa vòng, phía sau còn kéo theo xe, không chịu lực, rung lắc suýt lật.
Mẹ kiếp, lại gặp bẫy đinh!
Bảy tám tên đàn ông hú lên một tiếng, từ tứ phía lao ra.
Vừa mới qua cửa tử, Tả Linh nổi cáu, rút cây nỏ nhỏ từ ba lô, mở cửa sổ, phập, phập, phập, bắn liên hồi.
Cô không bắn chỗ hiểm, chỉ nhắm vào tay chân.
Mấy loạt bắn xuống, một đống rên la.
Có hai tên thấy tình hình không ổn, xoay người bỏ chạy, đã không kịp, Tả Linh bổ sung thêm cho từng đứa.
Giáo sư Cận chưa từng thấy trận này, sợ tới run cầm cập.
Tả Linh chống nỏ, xuống xe.
Ủng da giẫm trên tuyết phát ra tiếng kẽo kẹt.
Cô bước chậm, lắc lư từng bước, ra dáng đàn chị xã hội đen.
Mấy tên vừa nãy còn hung hăng không thể tả, giờ nước mắt nước mũi đầm đìa:
“Cô ơi, bọn em có mắt không thấy núi, đắc tội với cô, cô đại nhân đại lượng, tha cho bọn em đi.”
“Cô ơi, là tụi em sai, mỡ heo che mắt, tụi em xin lỗi cô, cô cao tay thương lượng, tha cho tụi em lần này đi.”
“Cô ơi, nhà cửa sập rồi, sống không nổi, bị ép mới làm điều ác. Nếu còn có thể qua được, tụi em cũng không dám ra ngoài, cô rủ lòng thương, thả bọn em đi.”
“...”
Đứa nào cũng có lý do, lưỡi chảy mồm, suýt không nói ra câu mẹ già tám mươi, con thơ đang tuổi bú mớm.
