13 Chuẩn bị xuất phát.
Hôm sau, Vương Bôn dậy từ sáng sớm, gọi cả mười người dậy và bắt họ xếp thành một hàng trước mặt: “Bây giờ kiểm tra mức độ làm chủ giáp của các cậu. Tần Hổ!”
“Có!”
“Cậu lên trước!”
“Vâng!” Tần Hổ bước ra khỏi hàng, chưa kịp làm gì thì vài người trong hàng đồng thanh hô lên: “Báo cáo!”
Kể cả Vương Bôn, tất cả mọi người đều ngớ người. Ông chỉ tay vào một người trong hàng: “Lạc Song Tinh, cậu nói!”
“Báo cáo huấn luyện viên, để bọn em lên trước đi ạ!” Lạc Song Tinh lớn tiếng thỉnh cầu.
Vương Bôn nhíu mày: “Tại sao?”
Giọng Lạc Song Tinh bỗng tụt xuống một quãng tám, nghe ra vẻ rất thiếu tự tin: “Nếu anh ấy lên trước, bọn em sẽ mất hết tự tin mất.”
Vương Bôn nhìn những người khác: “Các cậu cũng nghĩ vậy sao?”
Mấy người trong hàng đồng loạt gật đầu, những người còn lại tuy không động đậy nhưng trong lòng cũng đồng tình.
Vương Bôn thở dài: “Được rồi, Tần Hổ cậu cuối cùng đi… Ai kia, Vương Trấn, cậu lên trước!”
“Vâng!” Vương Trấn bước ra, sau đó thực hiện một loạt động tác chiến thuật theo lệnh của Vương Bôn.
Cậu ta đã rất cố gắng, tối qua thức trắng đêm, luyện tập điều khiển bộ giáp không ngừng, nhưng động tác vẫn cứng nhắc một cách khủng khiếp.
Vương Bôn bất đắc dĩ, chỉ có thể giảm độ nhạy của bộ giáp Vương Trấn xuống vài nấc.
Những người khác lần lượt trải qua bài kiểm tra, kết quả không ngoài dự đoán, không ai có thể thoát khỏi số phận bị “hạ cấp” cả.
Tuy nhiên, Vương Bôn không trách móc ai, ngược lại còn liên tục an ủi mọi người.
Chỉ dùng một ngày để làm chủ bộ giáp căn bản là chuyện xạo ke, không nắm được tí nào cũng chẳng có gì lạ, nói thật thì tiến độ của mọi người còn tốt hơn nhiều so với dự đoán của Vương Bôn.
Còn Tần Hổ… ừm, Vương Bôn cũng không biết nên miêu tả thằng nhóc này thế nào cho phải, nói chung đừng coi nó là người bình thường là được rồi.
Tần Hổ cũng không phụ sự kỳ vọng của Vương Bôn, hoàn thành xuất sắc toàn bộ loạt động tác chiến thuật… Cơ thể anh vẫn phải chịu áp lực cực lớn, nhưng ngoài bản thân anh ra thì chẳng ai biết cả, ai cũng tưởng anh ngộ tính kinh người, chỉ một ngày đã thành thạo bộ giáp.
Để tránh làm nản lòng những người khác, khi tuyên bố Tần Hổ không cần hạ cấp, Vương Bôn còn đặc biệt nhấn mạnh mọi người không cần so sánh với cái thứ quái thai như Tần Hổ.
Tần Hổ lặng lẽ nghe, không biết mình nên làm thế nào mới phải.
Dù chỉ mới có một ngày ngắn ngủi, nhưng anh cảm thấy tất cả mọi người đang cô lập mình, ngay cả Vương Trấn cũng xa cách rồi. Biết thế này, thà rằng giả vờ ngốc nghếch một chút còn hơn!
Sau khi kiểm tra xong, Vương Bôn dẫn đội rời đi, không lâu sau đã chuyển đến một hang động lớn hơn cả bãi tập.
Khi Vương Bôn và mọi người đến nơi, trong hang đã tụ tập hơn trăm người, ai nấy đều mang vũ khí, mặc nguyên bộ giáp.
Tần Hổ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Diệp Tĩnh Vân trong đám đông… đành chịu thôi, Diệp Tĩnh Vân đối với anh giống như ngọn đèn trong đêm, trừ khi không ở trong tầm mắt, còn không thì muốn giả vờ không thấy cũng không được.
Đồng thời, Diệp Tĩnh Vân cũng phát hiện ra Tần Hổ, đôi lông mày đẹp đẽ khẽ nhíu lại, trong lòng thầm nghĩ: Sao lại gọi cả tân binh đến đây?
Cô không nhịn được liếc nhìn Tần Hổ một cái, không ngờ lại đối thẳng với ánh mắt của anh, sự nồng nhiệt trong ánh mắt ấy khiến trái tim cô đập loạn xạ một cách không chịu nổi, nhưng trên bề mặt cô vẫn giữ vẻ mặt bình thản, như chẳng có chuyện gì xảy ra rồi đảo mắt đi chỗ khác.
Tần Hổ bốc đồng muốn tiến lại gần Diệp Tĩnh Vân hơn, nhưng ngay lúc đó nghe thấy một tiếng còi vang lên, tiếp theo là một tiếng hét lớn: “Tập hợp!”
Tất cả mọi người lập tức di chuyển, chỉ một lúc ngắn sau, hơn trăm người đã xếp thành hàng ngũ chỉnh tề.
Triệu Đỉnh bước những bước dài đến phía trước đội hình, trang trọng giơ tay chào: “Những lời thừa tôi sẽ không nói nữa, nhiệm vụ lần này của chúng ta là thâm nhập Lan Kinh tìm người, chỉ cần tổ tiên là cấp cao của Hạm đội Thuộc địa thì đều là mục tiêu của chúng ta. Nếu trong số các đồng chí có ai phù hợp với điểm này, xin lập tức bước ra!”
Mọi người nhìn nhau, trong mắt ai nấy đều ánh lên ánh mắt dò xét, nhưng chẳng ai chủ động bước ra.
“Không có sao?” Trong mắt Triệu Đỉnh thoáng qua vẻ thất vọng, “Được rồi, lập tức nhận tiếp tế đạn dược, nửa giờ sau xuất phát đúng giờ!”
Các sĩ quan trong đội lập tức đứng ra, chỉ huy chiến sĩ nhận tiếp tế.
Vương Bôn chia đội làm hai, để Vương Trấn dẫn Tần Hổ đi nhận đạn, còn ông ta dẫn những người khác đi hướng khác nhận pin.
Vương Trấn và Tần Hổ mỗi người nhận được hai trăm bốn mươi viên đạn súng trường, sáu mươi viên đạn súng lục, ngoài ra còn có bốn quả lựu đạn đa dụng hình trụ.
Thứ này chỉ là quen miệng gọi là lựu đạn thôi, thực ra dùng tay ném là lựu đạn, dùng súng bắn là lựu đạn súng, chôn dưới chân là mìn, vặn một cái kíp nổ có thể làm bom hẹn giờ, nếu cảm thấy sức công phá nhỏ còn có thể vặn mấy quả lại với nhau nối tiếp để tăng sức mạnh, đúng là vũ khí số một để giết người cướp của!
Tần Hổ phát hiện người nhận lựu đạn không nhiều, anh liền lân la lại gần, thăm dò hỏi: “Cháu có thể mang thêm vài quả được không ạ?”
Viên sĩ quan trung niên phụ trách phát lựu đạn nhìn anh một cái, gật đầu: “Cháu muốn mang thì cứ mang đi, không quá tám quả là được!”
“Mới có tám quả thôi ạ? Chẳng phải là có thể mang mười hai quả sao?” Tần Hổ chỉ vào chỗ đựng lựu đạn ở thắt lưng, rất nghi hoặc hỏi.
“Mang nhiều không nặng sao?” Viên sĩ quan hỏi không vui.
“Không sao ạ, cháu có sức mà!” Tần Hổ cười hềnh hệch, dùng ánh mắt trông đợi nhìn viên sĩ quan.
Vương Trấn ngạc nhiên lân la lại gần: “Cậu mang nhiều lựu đạn thế để làm gì?”
“Liều mạng thôi!” Tần Hổ nhún vai, “Nghe tớ khuyên một câu, vạn nhất rơi vào tay Người Vizen, cùng chết còn sướng hơn.”
Anh là người từ đống đổ nát Lan Kinh bước ra, đối với sự tàn bạo của Người Vizen có nhận thức cực kỳ sâu sắc, rất nhiều người sống sót khi gặp nạn, ngay cả cơ hội cùng chết cũng không có.
Vương Trấn lập tức há hốc mồm: “Liều mạng?”
Viên sĩ quan ngược lại hiểu được suy nghĩ của Tần Hổ, bất đắc dĩ thở dài: “Chàng trai, cháu muốn mang thì cứ mang đi, mong cháu có thể sống sót trở về.”
Ông ta đã chứng kiến quá nhiều hy sinh, nếu mang thêm vài quả lựu đạn có thể cho đứa trẻ này thêm một chút phương tiện bảo mạng, thì ông ta cần gì phải ngăn cản?
Tần Hổ lập tức nở nụ cười chân thành, dùng mười hai quả lựu đạn nhồi đầy ô đựng, lại nói tiếng cảm ơn rồi mới quay người rời đi.
Toàn đội tập hợp lại, Vương Bôn lại dẫn đội đi nhận tiếp tế lương thực – mỗi người một hộp kim loại dẹt nhỏ bằng bàn tay.
Một tân binh tò mò muốn mở ra, nhưng bị Vương Bôn kịp thời ngăn lại: “Đây là viên nang cô đặc, bên trong chứa chất dinh dưỡng cô đặc, ăn một viên có thể chống đói cả ngày, mà bụng còn không đói… Chú ý, đây là thứ cho các cậu dùng trong tình huống khẩn cấp, không dùng đến thì sau này phải nộp lại, không cần thiết thì bất kỳ ai cũng không được mở ra!”
Mọi người bừng tỉnh, vội vàng cất hộp viên nang đi.
Tất cả đều chưa từng thấy viên nang cô đặc, nhưng đều đã nghe nói qua.
Thứ này là trang bị tiêu chuẩn của Hạm đội Thuộc địa, hạm đội trong hành trình dài xuyên không gian liên sao thường dùng thứ này để chống đói, nhưng viên nang cô đặc chẳng có mùi vị gì, nên rất không được ưa chuộng. Sau khi Hạm đội Thuộc địa đến Hành tinh Lan Thương, thứ này trở thành vật tư quân sự tiêu chuẩn, chỉ trong số ít hành động quân sự mới có người ăn nó.
