71. Bước ra ánh sáng.
La Hồng gặng hỏi: "Là mệnh lệnh cho chúng ta sao?"
Y Bạch lắc đầu: "Không nói rõ, nhưng tôi nghĩ chắc là mệnh lệnh nội bộ của Lan An!"
La Hồng vô cùng băn khoăn. Thái độ của Lan An đối với Trường Ca Hào vẫn luôn mập mờ. Nếu lúc này chủ động tiếp cận Lan An, liệu có bị họ đánh giá là có ý đồ khác không?
Nhưng người Vizen đã đến rìa hệ sao rồi. Dựa trên hiểu biết của ông về chúng, chắc chắn chúng sẽ mạo hiểm dùng tốc độ siêu ánh sáng để áp sát hành tinh thuộc địa. Nếu bây giờ không tranh thủ thời gian tiếp cận Lan An, thì sau này còn có cơ hội hay không thật khó mà nói trước!
Thời gian trôi qua từng chút một, tâm trạng mọi người càng lúc càng nặng nề. La Hồng cực kỳ nóng nảy: "Trong đầu bọn người Lan An toàn là cứt cả sao? Đến lúc này rồi mà còn..."
"Báo cáo, có tin từ Lan An, yêu cầu chúng ta lập tức tiếp cận Lan An, hỗ trợ phòng thủ hành tinh thuộc địa!"
"Tốt quá!" La Hồng đấm mạnh vào lòng bàn tay, "Lập tức xuất phát!"
Lúc này, Trường Ca Hào vẫn đang ở rìa hệ sao. Trừ khi bay với tốc độ siêu ánh sáng, còn không thì ngay cả với tốc độ tối đa của chiến hạm, cũng phải mất vài ngày mới bay tới được Lan An.
La Hồng rất muốn liên lạc với người bí ẩn kia, để Trường Ca Hào dùng tốc độ siêu ánh sáng bay qua. Nhưng nghĩ đến mức độ nguy hiểm của việc bay siêu ánh sáng trong phạm vi hệ sao, ông lại buộc phải từ bỏ ý nghĩ không thực tế này.
Bay chậm thôi, ai bảo Lan An lúc nào cũng đề phòng Trường Ca Hào chứ. Dù sao người Vizen cũng đang ở rìa hệ sao, một lúc nửa khắc cũng chưa tới được Lan An.
Khoang dưới.
Trong khi đài chỉ huy hỗn loạn như chợ vỡ, thì ở khoang dưới này chẳng ai biết gì cả. Mọi người nghe tiếng báo động vẫn chưa dứt, đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ngay lúc này, thiết bị đầu cuối cá nhân trên cổ tay Tần Hổ bỗng rung lên một cái thật mạnh. Hắn vốn đã chuẩn bị sẵn sàng, đang định kiếm cớ rời đi, thì những cơn rung trên cổ tay lại càng lúc càng dồn dập, càng lúc càng mạnh.
Tần Hổ vô thức giơ cổ tay lên. Thanh Y lập tức xuất hiện trên màn hình thiết bị đầu cuối.
Lý Phàm, Vương Trấn, cùng tất cả chiến sĩ có mặt đều sửng sốt, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào cô gái mặc quân phục trên cổ tay Tần Hổ, trong đầu lập tức tưởng tượng ra vô số câu chuyện.
Tần Hổ suýt nữa thì ngất đi. Sao cô ta tự xuất hiện thế này?
Thanh Y vô cùng sốt ruột, căn bản chẳng đợi Tần Hổ hỏi: "Phát hiện bức xạ siêu ánh sáng ở vùng ngoài hệ sao, số lượng rất nhiều. Theo tính toán của tôi, khả năng là người Vizen lên tới 94%. Tàu chúng ta đã nhận được yêu cầu trợ giúp từ Lan An, hy vọng chúng ta hỗ trợ phòng thủ hành tinh thuộc địa. Đài chỉ huy quyết định bay qua với tốc độ thông thường!"
Đầu óc Tần Hổ "ù" một tiếng, suýt nữa thì nổ tung tại chỗ: "Tốc độ thông thường? Họ quên mất Lan Thương rồi sao? Lập tức thông báo cho Lan An, đề phòng người Vizen đột kích bằng tốc độ siêu ánh sáng. Tôi lên đó ngay!"
Bất kể là La Hồng hay Phùng Kỳ Sâm, trước tiên đều cân nhắc đến sự an toàn của Trường Ca Hào. Chỉ trong phạm vi khả năng và trên cơ sở đảm bảo an toàn cho bản thân, họ mới hỗ trợ Lan An.
Nhưng Tần Hổ thì khác. Mười sáu tuổi, đang ở cái tuổi nhiệt huyết và không biết sợ nhất, trong đầu hắn căn bản chẳng có khái niệm gì về việc bảo toàn lực lượng, an toàn là trên hết.
Vương Trấn há hốc mồm: "Cậu... cậu, Tần Hổ, ý cậu là sao?"
Tần Hổ ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài: "Lát nữa tôi giải thích cho cậu—"
Lý Phàm đờ đẫn cả mắt: "Không lẽ chính là hắn?"
Mọi người nhìn nhau, đáp án chẳng phải rõ rành rành rồi sao?
Vương Trấn ở cùng phòng với Tần Hổ, nghĩ nhiều hơn những người khác một chút. Tần Hổ không nhảy ra sớm, không nhảy ra muộn, đúng lúc khẩn cấp thế này lại nhảy ra. Dù không biết chính xác chuyện gì xảy ra, cũng có thể đoán được chắc chắn là có đại sự!
Lý Phàm cuối cùng cũng hoàn hồn, lập tức giơ tay lên: "Đài chỉ huy, tôi là Lý Phàm, Tần Hổ đang lên đài chỉ huy... Đài chỉ huy? Đài chỉ huy?"
Tần Hổ đang lao về phía đài chỉ huy vừa chạy vừa dặn dò: "Thanh Y, chuẩn bị bay siêu ánh sáng. Thông báo cho tất cả mọi người, lập tức vào khoang ngủ đông!"
"Vâng... cậu có muốn gặp những người khác không?"
"Cũng được!" Tần Hổ đồng ý, "Sắp xếp cho họ những khoang ngủ đông gần đài chỉ huy nhất!"
"Vâng!"
Âm thanh báo động trong tàu đột nhiên thay đổi, tiếp theo là giọng nói của Thanh Y vang lên: "Chú ý toàn thể, tất cả mọi người lập tức theo chỉ dẫn đi đến khoang ngủ đông. Nhắc lại, tất cả mọi người lập tức đến khoang ngủ đông!"
Trên thiết bị đầu cuối cá nhân của mỗi người đều xuất hiện mũi tên đánh dấu phương hướng. Dù có xoay chuyển thế nào, mũi tên vẫn luôn chỉ về một hướng duy nhất. Chỉ riêng trong đài chỉ huy là không có thay đổi gì.
Nhưng mọi người đều biết chuyện này là thế nào rồi. Họ đã nhận được tin từ Lý Phàm.
Phùng Kỳ Sâm không nhịn được hỏi: "Lão La, cái tên Tần Hổ này có trong danh sách của ông không?"
La Hồng gật đầu: "Có!"
Phùng Kỳ Sâm thở phào nhẹ nhõm, nhắc nhỏ bằng giọng chỉ hai người họ nghe thấy: "Lão La, ông đừng có nổi nóng lung tung, nói chuyện tử tế với thằng nhóc này, đừng gây ra mâu thuẫn nội bộ!"
La Hồng gật đầu: "Ông yên tâm đi..."
Cửa khoang mở ra, ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn về phía đó. Một bóng người không cao lớn lắm bước những bước dài tiến vào đài chỉ huy.
Diệp Tĩnh Vân trong lòng chấn động, nhưng cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm. Đối với cô, trên Trường Ca Hào này, Tần Hổ là người đặc biệt nhất. Cô có thể giành được quyền kiểm soát hệ thống điều khiển hỏa lực, thì Tần Hổ giành được quyền kiểm soát chiến hạm có gì là lạ?
Triệu Đỉnh trong lòng dâng lên một nỗi cảm khán khó tả. Hồi trước đã thấy thằng nhóc này chẳng tầm thường, không ngờ hắn chính là người bí ẩn mà mọi người vẫn tìm kiếm.
Y Bạch tò mò nhìn Tần Hổ, trong mắt lấp lánh một thứ ánh sáng khó hiểu, rồi đột nhiên thè lưỡi liếm môi một cái.
Còn tâm trạng của La Hồng, Phùng Kỳ Sâm và Hồ Kiện thì lại càng phức tạp hơn. Họ đều biết Tần Hổ đến từ Lan Kinh, vốn chỉ là một thằng nhóc nửa lớn nửa bé chẳng đáng chú ý, không ngờ trong chớp mắt, đã biến thành người bí ẩn thực tế nắm quyền kiểm soát Trường Ca Hào.
Bị nhiều ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, trong lòng Tần Hổ vô cùng bồn chồn. Hắn tự nhủ đi nhủ lại trong lòng: Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh! Nhưng dù có tự thôi miên thế nào, trái tim vẫn không ngừng đập thình thịch. Ngay cả sức hút khác thường từ phía Diệp Tĩnh Vân, cũng vì sự căng thẳng thái quá mà bị Tần Hổ lờ đi.
Hắn làm theo lời dặn của Thanh Y, đi thẳng đến trước ghế chỉ huy: "Tôi là Tần Hổ. Bây giờ chiến hạm do tôi tiếp quản. Tướng quân La, làm phiền ngài trả lại vị trí của tôi!"
"Cậu!" Mặt La Hồng như bị nhuộm màu, đỏ cam vàng lục lam chàm tím thay nhau biến ảo, cảnh tượng thật là "sinh động".
Ông ta dù thế nào cũng không ngờ, câu nói đầu tiên của Tần Hổ sau khi xuất hiện lại chính là câu này. Chẳng phải là công khai khiêu chiến với ông ta sao? Nếu cứ thế nhường bước, sau này còn mặt mũi nào đứng trước các chiến sĩ nữa?
Nhưng không nhường? Ông ta đã già rồi, còn đi so đo với một đứa trẻ, nói ra còn nhục nhã hơn!
Luyến tiếc nâng mông lên, cuối cùng La Hồng vẫn nhường ra vị trí. Nhưng trong lòng ông ta cực kỳ bất mãn, ánh mắt nhìn Tần Hổ cũng mang theo vài tia sắc bén.
Tần Hổ căn bản chẳng để ý đến biểu cảm của La Hồng. Hắn phịch ngồi xuống ghế, tay vịn của ghế chỉ huy lập tức mở ra, đưa chiếc mũ trùm toàn cảnh ra ngoài.
La Hồng đồng tử co rút lại, trong lòng không khỏi dâng lên một chút ảm đạm.
Ông ta đã ngồi chiếc ghế này không ít lần, nhưng chưa bao giờ biết trong tay vịn lại có một chiếc mũ trùm!
Ánh mắt Tần Hổ quét qua mọi người: "Tôi biết các bạn có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, cũng biết việc tôi đột nhiên xuất hiện là không thích hợp lắm. Nhưng hiện tại tình hình khẩn cấp, thời gian dành cho chúng ta không còn nhiều. Các bạn cũng đã biết tôi là ai rồi. Một lúc nữa chiến hạm sẽ bắt đầu bay siêu ánh sáng. Xin các bạn lập tức vào khoang ngủ đông. Có vấn đề gì, đợi đánh xong trận này rồi hãy nói!"
