Chương 52: Tôi không muốn có đứa con trai tốt như cậu đâu.
Dương Hiểu Vân vẫn chìm đắm trong nỗi buồn của riêng mình, cảm thấy cả thế giới này đều đầy ác ý với cô.
Đến nửa đêm, hầu như tất cả mọi người đều ăn no và ngủ say.
Dương Hiểu Vân chẳng ăn gì, thậm chí chẳng ai cho cô uống một ngụm nước, cô cứ thế lả đi vì đói mà ngủ thiếp đi.
Nửa đêm tỉnh dậy, cô chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức mỏi mệt, ê ẩm.
Cô dựa lưng vào vách đá, ngây người nhìn nồi nước còn lại chừng nửa bên đống lửa.
Mình lén qua đó, uống một ngụm, chỉ một ngụm thôi, chắc không sao đâu nhỉ.
Tuy số nước này là của Tần Sanh lấy ra, nhưng cô ấy đã mời nhiều người uống rồi, thì cũng chẳng thiếu mình một người.
Đằng nào phần còn lại không uống cũng phí, mình cũng chỉ uống chút nước người ta không cần thôi, không tính là chiếm tiện nghi.
Dương Hiểu Vân vô thức bỏ qua một sự thật: lúc này ai mà lại lãng phí nước chứ?
Phần còn lại này, không phải là uống không hết, mà là mọi người cố ý để dành, khát thì uống tiếp.
Tần Sanh đã cho một thùng nước lớn, đâu thể uống hết rồi lại đi xin người khác.
Trong ngày tận thế, dù là thức ăn hay nước uống đều là thứ quý giá, không ai lãng phí cả.
Cô thấy mọi người đều ngủ say, định đứng dậy lén đi uống chút nước.
Nhưng vừa mới tạo ra chút động tĩnh, lập tức đã có người mở mắt.
Là đội trưởng Đội Phi Hổ, Tô Đại Niên.
Tô Đại Niên này, bản lĩnh khác thì không có, lên được chức đội trưởng Đội Phi Hổ toàn nhờ quan hệ của anh rể.
Đừng thấy bình thường tỏ ra phong thái hạng nam tử hán sắt đá, nhưng lúc then chốt, hắn sợ chết hơn ai hết!
Vì thế trong nỗi sợ hãi, hắn căn bản chẳng ngủ được, chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi mà thôi.
Thấy Tô Đại Niên mở mắt, Dương Hiểu Vân giả vờ trở mình, quay lưng lại với mọi người.
Trực tiếp từ bỏ ý định ban đầu.
Bản thân cô vốn là Tiến Hóa Giả hệ Thủy, nghỉ ngơi một đêm, ngưng tụ chút nước cho mình uống vẫn được.
Nhưng có đồ miễn phí, ai mà muốn lãng phí năng lực của mình chứ?
Chỉ là hiện tại không uống miễn phí được nữa, cô đành bực bội ngưng tụ một vũng nước nhỏ trong lòng bàn tay, nhấp từng ngụm nhỏ.
Sợ người khác để ý thấy năng lực của cô đã hồi phục, lại tới xin nước uống.
Cô tưởng động tác của mình không ai phát hiện, kỳ thực chỉ là tự cho mình thông minh.
Trong hoàn cảnh này, người nào có thể ngủ say mới là không bình thường.
Đa số mọi người đều giữ sự cảnh giác cơ bản.
Tuy cô rất khẽ, nhưng tiếng nuốt nước khó tránh bị người khác nghe thấy.
Tần Sanh phát hiện con chuột nhỏ lén uống nước giữa đêm này, cũng chỉ coi như không thấy.
Cô tự nhận mình không phải người tốt gì, nhưng cũng không vì một người có đầu óc lỗi lầm mà đi giết người.
Xét cho cùng, đầu óc cô ta có lỗi cũng chẳng sao, đằng nào cũng không phải người nhà mình.
Nguyên tắc của Tần Sanh là: với kẻ thù tuyệt đối không lưu tình, có thù nhất định báo ngay tại chỗ, không để qua đêm; với người nhà mình có thể nhẫn thì nhẫn, xét cho cùng Tưởng Kiến Quốc từ nhỏ đã có đường suy nghĩ không bình thường, quen rồi; với người lạ thì giữ thái độ "liên quan đéo gì đến tôi".
Còn những lời Dương Hiểu Vân nói, cô chẳng để trong lòng một chút nào.
Ai lại đi so đo với một đứa ngu ngốc chứ?!
Khoảng lúc rạng sáng, bên ngoài dần không còn tiếng đom đóm đập vào.
Nhưng tấm thép dày gia cố này cũng khá thảm, khắp nơi đều lồi lõm những vết lõm, như bị đạn bắn dày đặc vậy.
Tần Sanh điều khiển dây leo đào một lỗ nhỏ trong lớp đất bên cạnh tấm thép, lén nhìn ra ngoài.
Tô Đại Niên chìu cái mông to béo của mình sang cạnh Tần Sanh, mặt mày sốt sắng: "Sao rồi sao rồi? Lũ đom đóm biến dị còn không?!"
"Tạm thời không thấy có đom đóm, không biết đã đi chưa."
Tần Sanh lạnh nhạt nói, không đợi Tô Đại Niên mừng rỡ, cô lại bổ sung thêm: "Nhưng không loại trừ khả năng chúng trốn trong bụi cỏ. Tầm nhìn bị cản, chỉ thấy được nhiêu đó, muốn nhìn rõ hơn, tốt nhất là đưa một người ra ngoài thử trước."
Nụ cười vừa mới le lên trên mặt Tô Đại Niên, lập tức tắt ngấm: "Ai dám ra ngoài thử chứ? Thử là thành 'thử tử' (thử chết) luôn đó!"
Tưởng Kiến Quốc mơ màng dụi mắt gỉ, nhìn chằm chằm Tô Đại Niên: "Đội trưởng Tô hay là ông ra ngoài luôn đi, ông dù sao cũng là đội trưởng Đội Phi Hổ, lúc then chốt không được hèn."
Tô Đại Niên trợn mắt hổ: "Cậu nói cái gì thế? Tôi là loại người sợ chết sao?!"
Tưởng Kiến Quốc mắt sáng rỡ:
"Vậy ông đi..."
"Chính vì tôi là đội trưởng Đội Phi Hổ, tôi mới không thể chết, tôi phải chết một cách có giá trị, cậu hiểu chứ?!"
Hai người gần như đồng thanh mở miệng.
"Í..." Tưởng Kiến Quốc mặt mày chán ghét.
Chỉ nghe Tô Đại Niên nghiêm nghị tiếp tục nói: "Hơn nữa tôi còn nợ cô Tần một khoản tiền đầu người lớn lắm! Còn bao nhiêu người ở đây, mua đồ ăn nợ tiền cô Tần, đều là do tôi bảo lãnh cả! Tôi chết rồi, họ chối nợ thì sao?!"
Mọi người có mặt: "..." Thật sự không cần thiết, cảm ơn.
Cảm nhận những ánh mắt xung quanh đổ dồn lên Đội Phi Hổ, Tô Đường lặng lẽ liếc nhìn đội trưởng nhà mình, xấu hổ cúi đầu giấu mặt vào giữa hai chân.
Đội trưởng thật sự mặt dày quá, ước chừng có tới hai lớp!
Ngay lúc này, ánh mắt Tô Đại Niên rơi vào người Tô Đường: "Tiểu Đường, nghe nói cậu là một thằng độc thân, trên không già, dưới không nhỏ, không vướng bận gì, hay là cậu đi! Yên tâm, tôi sẽ xin với đội, cấp cho cậu một huân chương anh hùng!"
"Cái đó... đội trưởng..."
Tô Đường không ngờ vừa mới trong lòng chê đội trưởng nhà mình sợ chết, giây sau nhiệm vụ xác sống này đã rơi vào đầu mình.
Đành cứng đầu nói: "Thực ra em có một người yêu, đã có thai rồi."
Nói xong, anh ta cúi đầu thấp hơn nữa.
Tưởng Kiến Quốc nằm dài trên đất, dùng gậy chọc chọc Tô Đường: "Này anh bạn, đầu anh sắp chạm mông rồi đó."
Tô Đường: "..."
Tô Đại Niên lại dùng ánh mắt quét một vòng trong hang động, nhưng đều là những người vừa thoát chết, ai lại muốn chết chứ?
Người nào tiếp xúc với ánh mắt của hắn đều có đủ loại lý do.
Đằng nào cũng không ai muốn làm xác sống.
Bầu không khí lập tức trở nên rất khó xử.
Ngay lúc này, Tô Đại Niên bỗng nhớ ra mấy tên Khỉ kia còn để lại mấy quả lựu đạn.
"Hay là ta ném một quả bom ra ngoài, cho lũ đom đóm bay ra!"
Đề nghị này lập tức bị bác bỏ.
"Trong rừng này có rất nhiều động vật biến dị cỡ lớn, tối qua ta bắn súng, tôi đã thấy một con gấu mù cao mấy mét, chỉ có điều con gấu mù đó bị đom đóm làm chết rồi!"
"Đúng đúng! Ta dùng bom dò đường, tạo ra động tĩnh quá lớn! Nhỡ đâu lũ đom đóm đã rút lui, có bị tiếng nổ thu hút lại không!"
"Hoặc đom đóm đã đi rồi, nhưng tiếng bom của ta mà thu hút các loài biến dị lớn khác tới, thì ta vẫn phải tèo thôi!"
Lý Cường chìu mông, hai tay bày ra.
"Cái này không được, cái kia không xong! Vậy các người nói xem có cách gì?!" Tô Đại Niên nhăn mặt nói.
Tần Sanh nhíu mày, có chút do dự mở miệng: "Thật không được, tôi còn một cách. Chỉ là cách này, không đến lúc then chốt, thật sự không muốn dùng."
"Cách gì cô nói đi?"
Tô Đại Niên mặt mày sốt sắng: "Bây giờ không phải lúc then chốt còn đợi lúc nào nữa! Chỉ cần sống được, bảo tôi gọi cô là bố cũng được!"
Tần Sanh liếc hắn một cái: "Tôi không muốn có đứa con trai tốt như cậu đâu."
Nói xong, dưới ánh mắt mong đợi của mọi người, cô từ không gian lấy ra mấy hộp đồ hộp.
Tưởng Kiến Quốc mắt trợn tròn, lập tức nhảy dựng lên tại chỗ: "Đúng rồi, sao tớ lại quên mất còn có vũ khí tối thượng này chứ!"
