Tần Thanh nhìn bóng dáng vị sư huynh Đan phong đã đi xa, lắc đầu. Đúng là không biết đùa gì cả. Nàng lại giơ gương lên ngắm mình thêm bốn năm lượt, càng nhìn càng hài lòng, hài lòng đến nỗi không nhịn được cười thành tiếng! Mãi sau mới luyến tiếc cất gương đi.
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
