Tần Thanh bước nhanh tới, kiễng chân lên, một tay ôm lấy phía sau đầu của Tô Tinh Hà, trán cô kề sát trán hắn. Thông qua ấn chú trên trán Tần Thanh, toàn bộ ký ức một đời của nguyên chủ Tần Thanh được truyền hết cho Tô Tinh Hà.
“A a a!”
Dưới lôi đài lại sôi trào!
Bởi vì mấy lá bùa Tần Thanh ném dưới lôi đài lúc trước, mọi người không thể xông lên, cũng không nghe được Tần Thanh và Tô Tinh Hà nói gì, nhưng xuyên qua lớp màn chắn kia, bọn họ có thể thấy rõ động tác của hai người!
“Buông đại sư huynh của bọn ta ra!”
Toàn bộ ký ức của nguyên chủ Tần Thanh từ nhỏ đến lớn, cho đến khi nàng bị sỉ nhục và đuổi khỏi tướng quân phủ, tất cả đều truyền đến cho Tô Tinh Hà. Tần Thanh cảm thấy đã đủ, liền buông tay ra.
Tần Thanh vừa buông tay, Tô Tinh Hà bỗng nhiên tiếp nhận cả một đời ký ức của người khác, loạng choạng suýt không đứng vững, sắc mặt tái nhợt. Dù vừa tấn cấp Hóa Thần, nhưng cả người hắn trông yếu ớt vô lực.
Từ nhỏ bị người nhà... à không, Tần Thanh không có cơ hội bị người nhà đối xử tệ bạc, ngay cả cơ hội gặp mặt cũng ít ỏi đáng thương. Một thiếu nữ bị hạ nhân ngược đãi, thiếu ăn thiếu mặc, rồi khi bị người nhà đẩy vào hố lửa, cũng chỉ chạy đến xa xa nhìn hắn một cái, không nỡ quấy rầy hắn, cùng với những gì gặp phải sau này ở Tân Lăng...
“Nếu hy sinh một người để bảo vệ chúng sinh, thì tại sao người đó nhất định phải là nàng? Nàng chưa từng được hưởng bất kỳ vinh dự nào như các ngươi, thì dựa vào cái gì mà phải bị đẩy đi chịu chết? Trên đời này không ai sinh ra là để chết thay cho ai cả! Hay là Tô Tinh Hà, đó chính là đạo của ngươi?” Giọng Tần Thanh lạnh lùng vọng tới.
Ầm! Một tiếng động lớn kèm theo một luồng kiếm quang bá đạo, màn chắn do bùa chú của Tần Thanh dựng lên bị cưỡng ép phá vỡ! Cùng với tiếng quát: “Yêu nữ, ngươi dám mê hoặc đồ nhi của ta!” Tông chủ Thừa Phong Tông đạp không mà tới.
Tần Thanh bị kiếm khí của Độ Kiếp đỉnh phong chấn động lui về phía sau mấy bước, cổ họng tanh ngọt, phun ra một ngụm máu.
Tạ Thiệu Hiên thấy vậy liền bay lên lôi đài, đỡ lấy Tần Thanh.
“Tông chủ! Xin hãy nương tay!”
Tạ Thiệu Hiên là gắng gượng lên lôi đài, lúc này ôm Tần Thanh bị kiếm ý cường đại xung kích đến đứng không vững, từng lỗ chân lông đều thấu ra cơn đau thấu xương. Kiếm tu Độ Kiếp đỉnh phong quả nhiên danh bất hư truyền. Dù vậy, Tạ Thiệu Hiên vẫn nhìn chằm chằm Diệp Vân Đình, không lùi một bước.
Phía bên kia, Tô Tinh Hà cuối cùng cũng hoàn hồn từ trong ký ức của Tần Thanh, đứng vững thân hình, một tay kéo góc áo của Diệp Vân Đình.
“Sư phụ, đệ tử không sao, để bọn họ đi đi!”
Kiếm ý của Diệp Vân Đình tan bớt một chút. Tạ Thiệu Hiên thấy vậy lập tức hành lễ với Diệp Vân Đình: “Tông chủ, vãn bối cáo lui!”
Tạ Thiệu Hiên vừa nói vừa kéo Tần Thanh chạy biến mất.
Để lại đám đông phẫn nộ của Thừa Phong Tông, đứng đầu là Diệp Vân Đình.
“Trong bí cảnh gặp Tần Thanh, không cần nương tay!”
“Rõ!” Một đám đệ tử lĩnh mệnh. Thực ra không cần tông chủ phân phó, bọn họ cũng đã nghĩ như vậy. Đánh tiểu sư muội được tông môn yêu quý nhất, rồi còn sàm sỡ đại sư huynh là vinh quang của tông môn! Đại sư huynh tính tình có hơi tệ một chút, nhưng vẫn luôn thanh cao tự trọng! Tiểu sư muội nói quả không sai, Tần Thanh đúng là nữ nhân dâm đãng! Là ung nhọt của giới tu tiên!
Gia Cát Phong chậm rãi bước tới, nhìn các đệ tử Thừa Phong Tông nói: “Đều lui xuống đi.”
Quay đầu nhìn Tô Tinh Hà đang có sắc mặt vô cùng khó coi.
“Con vừa vào Hóa Thần, cảnh giới chưa vững, cũng về đi!”
Tô Tinh Hà vẫn đang ngẩn ngơ lúc này mới hơi hồi thần, thần sắc có chút đờ đẫn đáp: “Đệ tử cáo lui.”
Tất cả đều lui xuống, Gia Cát Phong nhìn Diệp Vân Đình, đi tới vỗ vai ông ta.
“Ngươi hà tất phải như vậy? Tinh Hà đứa nhỏ này số mệnh đã định có kiếp nạn này, không phải người của Trường Bình Tông kia thì cũng sẽ là người khác. Ngươi đi so đo với vãn bối làm gì.”
“Nó tâm tư đơn thuần, ta luôn sợ nó không qua nổi ải này.”
Thừa Phong Tông.
Tần Duyệt ở trong phòng mình, vừa gửi một con diều giấy về Tần gia, lúc này đang ngồi bên cạnh gương đồng, cởi y phục ra, nhìn làn da trắng nõn mịn màng, tím xanh một mảng, thậm chí còn ẩn ẩn thấm ra máu, vừa đau vừa tức. Tần Thanh, con tiện nhân này, chuyên chọn chỗ người ta không nhìn thấy mà hạ độc thủ, khiến nàng muốn bán thảm cũng không được! Hơn nữa nàng một Nguyên Anh bị Kim Đan rượt đánh, cũng thực sự không có mặt mũi mà bán thảm! Khăn thấm chút thuốc, từng chút một đắp lên vết thương, đau đến nỗi Tần Duyệt nhăn mày, nghiến răng nghiến lợi. Cuối cùng, ngón tay ngọc ngà đập ‘bốp’ một tiếng xuống bàn, trong chớp mắt, cái bàn vỡ tan tành.
Tần Thanh, lần này nhất định để ngươi có mệnh đến không mệnh về!
