Chỗ Tây Trì bí cảnh cũng không xa lắm. Tần Thanh, Tạ Thiệu Hiên ngự kiếm, Tống Thanh Hàn dùng phù lục, Khương Vân Thâm ngồi trên hồ lô, phía sau dẫn theo Nam Cung Tú. Dọc đường gặp không ít tu sĩ, đều là những người đang trên đường đến Tây Trì bí cảnh tìm bảo.
Có lẽ nói một nhóm Tần Thanh này quá gây chú ý, những tu sĩ gặp trên đường đều ngoảnh đầu nhìn. Không biết có phải ảo giác của Tần Thanh hay không, tổng cảm thấy ánh mắt của đám tu sĩ đó dừng lại trên người nàng và Khương Vân Thâm sư huynh lâu hơn một chút.
Tần Thanh: "?" Có chuyện gì vậy? Nghĩ ngợi, móc Bách Hiểu Thạch ra lướt một hồi, tin tức đầu trang vẫn là Tô Tinh Hà bước vào Hóa Thần rất nổi bật, độ thảo luận vẫn giữ vững phong độ. Tần Thanh lướt qua nhìn một chút, phát hiện Tô Tinh Hà không chỉ có fan nữ mà còn có fan nam, nếu đặt trong tiểu thuyết thì đây chính là dạng nữ chính vạn người mê. Tần Thanh cau mày, mặt mày như ông cụ xem điện thoại, trong lòng nghĩ gần đây không có đề tài nào khác sao? Tô Tinh Hà vào Hóa Thần đã bao nhiêu ngày rồi?
Chủ đề thứ hai: Tần Thiệu cảnh giới đại giảm, vị trí gia chủ bị phế bỏ.
Khi Tần Thanh thấy chủ đề thứ ba, liền xác định, đám tu sĩ giới tu chân này rất rảnh rỗi, thái bình quá lâu rồi, rảnh đến nỗi sinh chuyện. Bởi vì chủ đề thứ ba có liên quan đến Tần Thanh.
Thiên phẩm phong linh căn tu Hợp Hoan đạo? Tiêu Dao đạo? Có kẻ nhàn rỗi ở bên dưới mở kèo cá cược. Tần Thanh nhìn thử, người tham gia không ít! Những kẻ đã xuống tiền còn phân tích về chuyện này, phân tích rất có lý.
Phe Hợp Hoan đạo nói: 'Tần Thanh từ cái ổ sói Tân Lăng kia ra, nhất định là có kỳ ngộ gì đó, mới đột nhiên trở nên lợi hại như vậy, lẽ nào là Tiêu Dao đạo?'
Phe Tiêu Dao đạo nói: 'Ngươi xem Tần Thanh trước thì bắt sư huynh tông mình ăn đậu hủ, sau lại đuổi theo Tô Tinh Hà không buông, thái độ tiêu sái tùy ý này tuyệt đối là Tiêu Dao đạo.'
Phe Hợp Hoan đạo phản bác: 'Trước đây cũng có tiền bối tu Hợp Hoan đạo, kết nhiều đạo lữ mà!'
Tần Thanh: 'Phân tích tới mức ta suýt tin luôn!' Thế là Tần Thanh tự mở cho mình một con đường khác, ừm, Cô Quả đạo! Sau đó lấy hơn nửa linh thạch trong giới chỉ trữ vật ra đặt cược hết, khiến mọi người vây xem rồi khinh thường một tiếng 'Xì!' Đặc biệt là cái tên Tần Thanh tự đặt cho mình, 'Cô Vương Sẽ Phi Thăng'! Cái quái gì vậy! Tần Thanh không giải thích, thu Bách Hiểu Thạch lại.
Nhóm người Trường Bình Tông Tần Thanh này, kiếm tu, khí tu, đan tu, phù tu, tổ hợp vô cùng hoàn hảo! Độ chú ý cũng rất cao, nhưng chỉ cần bọn họ không nội chiến, Tần Thanh đối với bí cảnh lần này vẫn có lòng tin.
Theo tiếng 'Đến rồi' của Khương Vân Thâm dẫn đường phía trước, một nhóm Tần Thanh nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy cửa vào bí cảnh đã đứng một vòng tròn lớn tu sĩ. Tần Thanh còn chưa xuống dưới, một thiếu nữ tươi sáng đáng yêu phía dưới đã vẫy tay chào nàng: 'Tần Thanh!'.
Tần Thanh vốn muốn hạ thấp tồn tại, kết quả bị Tống Oánh Oánh hét một tiếng, thu hút không ít ánh nhìn.
Tạ Thiệu Hiên một bước nhảy trực tiếp đáp xuống đất, nhiệt tình chào hỏi Tống Oánh Oánh: 'Tống sư muội, ngươi khỏe.'
Tống Oánh Oánh hành lễ với Tạ Thiệu Hiên, sau đó chào hỏi mọi người.
Lưu Quang Tông đại sư tỷ Trầm Giang Ly uyển chuyển bước về phía Tần Thanh và mọi người, hai bên chào hỏi xong.
'Các vị sư huynh Trường Bình Tông, không biết lần này dẫn đội là vị nào?' Tỷ tỷ xinh đẹp nói chuyện cũng dễ nghe.
Trầm Giang Ly hỏi một câu khiến đám người Trường Bình Tông cứng họng, đúng vậy, người dẫn đội của bọn họ là ai?
Đám người Trường Bình Tông im lặng một chút, Tần Thanh mở miệng: 'Sư tỷ, chờ bọn ta một lát.' Nói xong kéo người tông mình sang một bên.
Tần Thanh dùng phù chỉ gấp năm cái tam giác nhỏ, xáo trộn trước mặt mọi người.
'Các vị sư huynh, mỗi người rút một cái, bốn ngắn một dài, người nào rút được cái dài thì dẫn đội!'
Tần Thanh thấy mọi người đều nhìn mình, liền thêm một câu: 'Công bằng mà nói, các ngươi rút trước, cái cuối cùng để lại cho ta là được.' Tần Thanh trong lòng nghĩ xác suất dẫn đội là một phần năm, nàng hẳn là không xui xẻo vậy đâu.
Phía bên kia, Trầm Giang Ly, Tống Oánh Oánh nhìn động tác của Tần Thanh.
Biểu cảm trên mặt Tống Oánh Oánh hơi cứng: 'Bọn họ chọn đội trưởng tùy tiện vậy sao?'
Tần Thanh không biết từ lúc nào đã ngậm một cọng cỏ đuôi chó, chờ kết quả rút thăm của mấy vị sư huynh. Kết quả bốn người kia mở phù chỉ ra, đồng loạt đưa đến trước mặt Tần Thanh.
Tần Thanh nhìn bốn vị sư huynh cầm bốn tờ giấy ngắn tũn đều tăm tắp, nhả cọng cỏ: 'Không phải chứ!' Xác suất một phần năm mà, trước đây nàng ở Tung Của mua vé số cũng không có vận may này. Đưa tay cầm tờ cuối cùng, mở ra, lập tức mặt xám như tro. Cái duy nhất dài chính là cái còn lại cho Tần Thanh.
Tần Thanh trước đây ở thế giới của nàng luôn một mình đơn đả độc đấu, bây giờ bảo nàng dẫn đội, nàng thật sự không biết làm!
Tống Thanh Hàn an ủi vỗ vai Tần Thanh: 'Không sao, tiểu sư muội, ngươi nhớ một câu, an toàn là trên hết!'
Tần Thanh liếc Tống Thanh Hàn một cái, trong lòng nghĩ hóa ra nguồn gốc của cái danh 'đại bỉ tông môn lần nào cũng bét bảng' là ở đây.
Tạ Thiệu Hiên thì rất hưng phấn, năm trước, trong tông toàn là mấy tên chơi kiểu 'Phật hệ', hắn muốn tranh giành gì cũng cô độc không người giúp, bây giờ có Tần Thanh cực kỳ thích gây chuyện ở đây, vậy thì khác rồi, trong mắt Tạ Thiệu Hiên tràn đầy vẻ háo hức muốn thử.
Đối với kết quả này, Khương Vân Thâm không hài lòng cho lắm, nhíu mày, cuối cùng vẫn không nói gì.
Thế là cứ quyết định như vậy, Trường Bình Tông Tần Thanh dẫn đội.
'Trầm sư tỷ, ta dẫn đội.'
'Lưu Quang Tông ta dẫn đội.'
Tần Thanh vốn tưởng Trầm Giang Ly muốn kết minh với mình, ai ngờ nói chuyện vài câu, cảm giác tuy rằng nói chuyện cũng được, nhưng đối phương không có ý định kết minh. Buôn bán mà cứ nài ép thì chẳng ra gì, nên Tần Thanh cũng không nhắc, dù sao đội ngũ của nàng cũng chẳng thiếu thứ gì.
Bên kia, Tống Oánh Oánh vây quanh Tống Thanh Hàn truy hỏi: 'Ca, rốt cuộc khi nào huynh vào Hóa Thần, người ta Tô Tinh Hà vào Hóa Thần mấy ngày rồi, huynh...' Tống Oánh Oánh 'huynh' tới 'huynh' lui phát hiện mình không nói được nữa. Tức giận nhìn chằm chằm Tống Thanh Hàn, khuôn mặt đáng yêu đều đỏ bừng lên.
Tống Thanh Hàn, kẻ đã thi phong ngữ phù cho em gái mình, nói: 'Lát nữa vào bí cảnh là phù này tự hết hiệu lực, trước đó miệng em nghỉ một chút.'
Tương tác của hai huynh muội này khiến Tạ Thiệu Hiên lắc đầu lia lịa, quả nhiên phù tu âm hiểm lòng dạ hẹp hòi, ngay cả em gái mình cũng không tha!
...
Tống Oánh Oánh nhăn mũi, trừng mắt nhìn tên ca ca tàn nhẫn hai cái, dùng khuôn mặt đáng yêu đó vừa đi vừa lẩm bẩm chửi.
Tần Thanh đi tới, nhìn bốn phía, nhỏ giọng nói: 'Ta vốn tưởng Lưu Quang Tông sẽ kết minh với chúng ta, ai ngờ, ta qua đó bọn họ cũng không có ý đó.' Dù sao, sau bí cảnh nguy hiểm trùng trùng, tương đối cũng có nhiều cơ duyên, trong bí cảnh mọi người tìm người kết minh là chuyện thường.
'Tiểu sư muội muốn kết minh sao?' Tống Thanh Hàn thu chiết phiến trong tay hỏi.
Tần Thanh lắc đầu.
'Ta nhìn quanh một hồi, tổ hợp của chúng ta rất hoàn hảo.' Nói xong Tần Thanh nhìn mấy vị sư huynh trước mắt, tổ hợp phụ trợ nhũ mụ, y sư, chiến sĩ, quân hỏa khố, đặt trước kia Tần Thanh nghĩ cũng không dám nghĩ.
'Lưu Quang Tông đều là đan tu, theo bản tính của hai tông này trước đây, bọn họ hẳn sẽ kết minh với Thừa Phong Tông.' Tạ Thiệu Hiên, người đã cùng Khương Vân Thâm đi qua không ít bí cảnh, nói. Đan tu cần kiếm tu bảo vệ, kiếm tu cần đan dược của đan tu. Trong bí cảnh, kiếm tu và đan tu, hai cái này không thể thiếu.
