Lại một hồi lâu nữa, liên lạc khí của Tần Thanh vang lên.
“Tiểu sư muội.” Vẫn là giọng của Nam Cung Tú.
“Tú nhi sư huynh, bên huynh thế nào rồi?”
Bên kia Nam Cung Tú lúc này đã ổn định lại mới để ý đến cách xưng hô của Tần Thanh với mình, bèn phản đối một chút.
“Tiểu sư muội, gọi ta là Nam Cung sư huynh được không?”
Tần Thanh rất sảng khoái đáp ứng: “Được, Tú nhi sư huynh.”
Nam Cung Tú: “…”
Nam Cung Tú im lặng một lát, quyết định không tranh luận với Tần Thanh về vấn đề xưng hô này nữa, bèn nói: “Tô Tinh Hà tới rồi, bị một đám tán tu ùa lên vây đánh.”
Nghe thấy thế, Tần Thanh phấn chấn hẳn lên, mắt sáng rỡ: “Tô Tinh Hà bị đánh hội đồng à?”
“Đánh hội đồng? Cũng coi như vậy đi!” Trong bí cảnh, tu vi trên Hóa Thần đều bị áp chế xuống Nguyên Anh, một đám Nguyên Anh đánh một Nguyên Anh, dù hắn có là thân truyền, dù hắn có là Tô Tinh Hà thì cũng song quyền nan địch tứ thủ, sát thương hai bên mỗi bên một nửa thôi!.
“Tú nhi sư huynh, bên huynh, người của Thừa Phong Tông chỉ có một mình Tô Tinh Hà thôi sao?”
“Phải.”
“Bọn họ đánh xong chưa?” Tần Thanh đứng dậy vươn vai một cái, nhìn khắp núi đồi linh thực, có một ý tưởng nảy ra trong đầu.
“Vẫn đang đánh… Tiểu sư muội, bọn họ có gì đó không ổn…” Nam Cung Tú nhìn một đám tu sĩ vốn đang đánh nhau rất ác liệt, sau đó mỗi người đều mang thương tích, rồi cảm thấy động tác của họ chậm dần, bây giờ thì không động đậy nữa? Cả một đám người đều không động đậy, điều này rất bất thường.
“Không ổn thế nào?” Tần Thanh đã bắt đầu tự tay nhổ linh thực!
“Bọn họ đều không động đậy hết!”
Bên này Tần Thanh nghe vậy liền dừng tay nhổ linh thực, lấy ra năm cành táo, dán bùa lên, năm con tiểu nhân bằng giấy bỗng ‘bốp’ một tiếng hiện ra. Tần Thanh phẩy tay ra hiệu cho chúng đi, rồi năm con tiểu nhân đó bắt đầu hì hục nhổ linh thực.
Tần Thanh tùy tiện ngồi xuống đất.
“Sư huynh, huynh thử xem có thể lại gần bọn họ không?” Tần Thanh xúi giục, sợ Nam Cung Tú sợ lại thêm một câu: “Huynh có Cẩu Mệnh Đại Pháp và Tốc Hành Phù, tệ nhất thì chạy thôi, đừng sợ, thử xem.”
Nam Cung Tú nghĩ được, thử thì thử. Bèn lén la lén lút di chuyển về phía Tô Tinh Hà, nhưng mắt thấy đã gần, đã gần rồi, mà lại không thể lại gần được chút nào, xung quanh Tô Tinh Hà và đám tán tu dường như có một lớp màng vô hình bao bọc, người bên trong không ra được, người bên ngoài không vào được.
Thế là Nam Cung Tú lại lén la lén lút lui về bụi cây: “Tiểu sư muội, không được, bọn họ chắc bị mắc kẹt trong trận pháp rồi, ta không vào được.”
“Tú nhi sư huynh, Tấn Tiên Quả chín chưa?”
“Chắc còn khoảng một tuần trà nữa là chín.” Nói đến Tấn Tiên Quả, Nam Cung Tú cũng rất động lòng, phải nói là mỗi một Đan tu đều rất động lòng trước loại linh quả hiếm có này.
“Sư huynh có biết mình đang ở hướng nào không?”
“Đông Nam.”
“Được rồi, đợi ta!” Tần Thanh thu liên lạc khí lại, nhìn quanh thấy linh thực trên ngọn núi này đã bị nhổ gần hết rồi, liền hô một tiếng: “Đồng chí, chúng ta rút thôi, chuyển sang trận địa tiếp theo!”
Năm con người máy bằng giấy nghe vậy, ba chân bốn cẳng chạy tới.
Tần Thanh thu hết linh thực vào giới chỉ trữ vật, rồi đưa tay ra, ‘vèo’ một tiếng, năm con người máy lại biến thành những cành táo nằm ngay ngắn trong lòng bàn tay Tần Thanh.
Tần Thanh vừa dán Tốc Hành Phù rời đi, thì Trầm Giang Ly và Từ Hạ hai người đã tới, hai người này bị truyền tống đến cùng một chỗ, một Kiếm tu một Đan tu cũng coi như là phối hợp.
Từ Hạ vốn định bỏ Trầm Giang Ly lại để đi tìm tiểu sư muội Tần Duyệt, nhưng nghĩ lại vẫn ở lại, một là vì lần này bí cảnh Thừa Phong Tông và Lưu Quang Tông đã kết minh, hai là Từ Hạ phát hiện Trầm Giang Ly trong tay lại có bản đồ của bí cảnh này. Trầm Giang Ly nói điểm truyền tống của các nàng rất gần khu vực linh thực, và hứa hẹn luyện thành đan dược sẽ chia cho Thừa Phong Tông ba phần. Trầm Giang Ly là thân truyền đại đệ tử của Lưu Quang Tông Tông chủ Trầm Vãn Thanh, thiên phú luyện đan cực tốt. Từ Hạ nghĩ nếu lấy được đan dược nàng luyện tặng cho tiểu sư muội Tần Duyệt, chắc sẽ lấy lòng được tiểu sư muội.
Bây giờ Trầm Giang Ly cầm bản đồ bí cảnh sư phụ cho, đứng trên đỉnh núi đối chiếu một hồi, xác định không đi sai, nhưng nhìn một ngọn núi trơ trụi, không nói nên lời.
“Ta xác định không đi sai, nhưng… đây là ai làm?” Vốn dĩ trên bản đồ đánh dấu khắp núi đồi linh thực phẩm giai cao, bây giờ chỉ còn lưa thưa vài cây!
Từ Hạ ngồi xổm xuống nhìn một nhúm linh thực nhỏ xíu còn sót lại ở chỗ trơ trụi trước mắt, dùng sức nhổ một cây lên, đưa cho Trầm Giang Ly.
“Vẫn còn để lại cho cô một ít đấy.”
Trầm Giang Ly nhìn Từ Hạ, trong lòng nói cảm ơn anh nhé, nhưng mà không được an ủi chút nào đâu, anh thấy tôi vui không?
Nhờ có Tốc Hành Phù, Tần Thanh chưa đầy một tuần trà đã tới được chỗ Nam Cung Tú.
Lúc này Nam Cung Tú vẫn còn đang núp trong bụi cây, là một Đan tu, Cẩu Mệnh Đại Pháp của Tần Thanh rất hợp ý hắn.
Tần Thanh dán Ẩn Thân Phù, từ xa nhìn Tô Tinh Hà và một đám tán tu bị mắc kẹt trong trận pháp. Tần Thanh đếm thử, đối diện Tô Tinh Hà tính cả Đan tu có tổng cộng bảy người, những người này đều đang ngồi xếp bằng tĩnh tọa, vết thương nhìn qua vẫn chưa hồi phục. Tình trạng của đám tán tu có vẻ khá hơn Tô Tinh Hà một chút, dù sao cũng có Đan tu ở đó có thể chữa thương cho họ, còn Tô Tinh Hà bên này thì đúng thực là cô gia quả nhân một mình.
Tần Thanh lắc đầu, một người đấu với một đám người, trong lòng nghĩ tên này đúng là cứng cỏi!
Phía sau bọn họ là một cây đại thù chỉ còn trơ cành, không một chiếc lá, trên cây treo ba trái quả nửa xanh nửa đỏ, có chút giống dâu tây ở thế giới của Tần Thanh, nhưng kích thước thì gần như to bằng quả thanh long!
Tần Thanh không lập tức tiến lên ngay, biết đâu người bố trận còn bố trí thêm trận pháp khác. Tần Thanh thả một con người máy ra dò đường, cảm thấy không có nguy hiểm, mới từng bước lại gần trận pháp. Lại gần rồi mới phát hiện khí tức của trận pháp giam cầm Tô Tinh Hà và bọn họ có chút quen thuộc. Ừm, không phải có chút, mà là rất quen thuộc.
Tần Thanh thở dài một hơi, lấy liên lạc khí tông môn ra: “Nhị sư huynh, nói đi, ta biết huynh đang ở đây.”
Lúc này Tống Thanh Hàn đang ngồi dưới gốc cây, trên người dán Cẩu Mệnh Đại Pháp của Tần Thanh, tính thời gian, bỗng nhiên nghe thấy giọng Tần Thanh, đáp lại: “Tiểu sư muội, muội ở đâu?”
Không phải là Tống Thanh Hàn không thèm để ý đến Tần Thanh, hắn cũng vừa tới nơi này không lâu, vừa qua đã thấy Tô Tinh Hà và các vị tu sĩ đánh nhau kịch liệt, nghĩ bụng hắn một Phù sư chiến lực hiện trường chắc chắn không làm gì được Kiếm tu, bèn dán Cẩu Mệnh Đại Pháp, lẳng lặng bắt đầu bố trận xung quanh, căn bản không có thời gian trả lời Tần Thanh.
“Chắc ta và huynh ở cùng một chỗ, chỗ Tấn Tiên Quả đây.”
Tống Thanh Hàn nhìn quanh bốn phía, ngoại trừ Tô Tinh Hà và một đám tán tu trong trận pháp, chỉ thấy một con người máy? Nói là người máy còn như khen nó, đúng kiểu như người giấy dùng trong đám tang ở nhân gian. Xuất hiện trong bí cảnh, nhìn thế nào cũng thấy thấm đẫm một cỗ quỷ dị?
Kinh hãi nói: “Người giấy này là muội à?”
Quốc túy, nghe huynh nói cái gì thế?
Tần Thanh thực sự không nhịn được mà lườm một cái: “Nhị sư huynh, ta khuyên huynh nên lương thiện!”
“Tú nhi sư huynh ta tới rồi!” Tần Thanh nghĩ một hồi, kéo Tống Thanh Hàn, Tạ Thiệu Hiên, Nam Cung Tú, Khương Vân Thâm tất cả vào nhóm chat.
“Nam Cung sư huynh cũng ở à? Tới từ lúc nào vậy?” Tống Thanh Hàn vốn tưởng mình là đại thông minh, ai ngờ còn có một tiểu cơ linh nữa.
