Bay được một lúc, kiếm của Tô Tinh Hà bỗng chậm dần, cảm giác như bị thứ gì đó bên dưới hút lấy.
“Chuyện gì thế?”
“A!”
Cùng với tiếng thét của Tần Thanh, nàng và Tô Tinh Hà cùng rơi khỏi kiếm Sương Hoa.
Thật không thể tin nổi. Đối với Tô Tinh Hà, từ khi bắt đầu tu luyện ngự kiếm, hắn đều học một lần là biết, căn bản không có chuyện ngã từ trên kiếm xuống.
Tần Thanh và Tô Tinh Hà rơi từ kiếm Sương Hoa xuống, Thần Long Noãn trong tay lăn long lóc một hồi xa tít. Suy nghĩ đầu tiên của Tần Thanh là: xong rồi! Quả trứng này chắc chắn vỡ rồi! Nghĩ vậy, nàng liền chạy về phía Thần Long Noãn. Vất vả lắm mới đuổi kịp, Tần Thanh đứng im không nhúc nhích, nhìn chằm chằm. Tô Tinh Hà cũng chạy theo tới. Thấy Tần Thanh đứng đó, mắt nhìn thẳng vào Thần Long Noãn phía trước, không động đậy.
Tô Tinh Hà: “?”
“Ngươi qua đó ôm lên xem đi.”
Tô Tinh Hà: “?” Hắn rất muốn hỏi tại sao ngươi không đi? Nhưng kỳ lạ thay, Tô Tinh Hà thực sự ngoan ngoãn bước tới ôm lấy Thần Long Noãn.
“Không vỡ?” Rơi từ cao như vậy xuống mà lại không vỡ ư? Vừa nãy Tần Thanh đứng đó nghĩ, biết đâu quả trứng chỉ nhìn bề ngoài lành lặn, hễ cầm lên là vỡ ngay? Cho nên nàng gấp rút cần kéo một đồng minh xuống nước, khí vận chi tử đang ôm khí vận lớn trong người là thích hợp nhất.
Như thể hiểu được Tần Thanh đang nghĩ gì, Tô Tinh Hà bực mình nói một câu: “Không vỡ, hơi nóng!”
Tần Thanh hiểu ra: “Ồ, vậy ngươi cầm đi.”
“Tại sao?” Một nam nhân như hắn ôm một quả trứng thì ra làm sao?
Tần Thanh mặt đầy vẻ vô tội, hùng hồn mở lời: “Ta cảm thấy quả trứng này hình như rất thích ngươi.”
Tô Tinh Hà đầy đầu vạch đen nhìn Tần Thanh, vẻ mặt như kiểu ‘ngươi xem ta có tin ngươi không?’, ta có phải cha mẹ nó đâu, thích ta làm gì! Nhưng Tô Tinh Hà nuốt lời này xuống, cuối cùng không nói gì thêm.
Chỗ Tần Thanh và Tô Tinh Hà rơi xuống là bên một con suối nhỏ, ven suối mọc đầy những loại cây cao nửa người, trong đó có một loại hoa màu vàng, to bằng hoa mẫu đơn, tỏa ra hương thơm từng trận. Mùi hương quá nồng nặc, xông đến nỗi Tần Thanh phải nhíu mày, quyết đoán lấy từ giới chỉ trữ vật ra một cái khẩu trang đeo lên.
Tô Tinh Hà nhìn cái thứ kỳ quái trên mặt Tần Thanh, giống như khăn che mặt nhưng xấu hơn khăn che mặt nhiều. Đương nhiên hắn không nói ra.
Tần Thanh thấy Tô Tinh Hà đang nhìn mình, tưởng hắn cũng muốn, bèn lại lấy từ giới chỉ trữ vật ra một cái đưa cho Tô Tinh Hà.
Ngay lúc Tô Tinh Hà nghĩ Tần Thanh cũng không đến nỗi tệ, giọng nữ thiếu niên vang lên bên tai: “Ba trung phẩm linh thạch, muốn không?”
Tô Tinh Hà: “…” Ta thu hồi lời ta vừa nghĩ rằng nàng cũng không tệ!
Tần Thanh nhìn Tô Tinh Hà, vẫy vẫy cái khẩu trang trong tay, dò hỏi: “Không muốn hả? Hai trung phẩm linh thạch cũng được.”
Ngươi coi ta giống thằng ngu chắc? Tô Tinh Hà vẫn không đáp.
Tần Thanh bĩu môi, nghĩ thầm, một tên thế gia tử đệ mà keo kiệt thế. Như thể đã hạ quyết tâm rất lớn: “Một trung phẩm linh thạch! Không thể ít hơn được nữa!”
Lần này Tô Tinh Hà cuối cùng cũng không im lặng nữa.
“Không cần, ta không cần.” Mùi hương mà thôi, cũng không phải không chịu nổi, thậm chí còn hơi thơm.
Tần Thanh không nhịn được liếc mắt trắng dã, cất lại khẩu trang vào giới chỉ trữ vật.
Nếu trong hai người Tần Thanh và Tô Tinh Hà có một người là Đan tu, thì sẽ biết loại hương thơm này rất lưu manh. Đáng tiếc hai kẻ này một kiếm tu, một kiếm phù song tu, đối với thực vật và đan dược hoàn toàn mù tịt…
Tuy không hiểu thực vật, nhưng cả hai cũng biết rõ nơi này có vấn đề, không thể ngự kiếm, dường như chỉ có thể đi bộ, bèn nhanh chân bước về phía trước.
Tần Thanh đi rất nhẹ nhàng thoải mái, còn Tô Tinh Hà dần dần cảm thấy mình không ổn, càng đi càng nóng, tim đập nhanh hơn, còn có chút xúc động. Nhìn Tần Thanh bên cạnh, cái cổ trắng ngần của thiếu nữ càng nhìn càng thấy… rất đẹp… thậm chí rất ngon… Tô Tinh Hà nhắm mắt lại, lắc đầu, muốn đuổi cảm giác này ra ngoài, trong lòng thầm niệm thanh tâm chú. Nhưng càng niệm càng hoảng…
Tần Thanh đi được một lúc, phát hiện Tô Tinh Hà tụt lại phía sau mình khá xa, tò mò quay đầu lại, nhìn thấy Tô Tinh Hà gần như đang… di chuyển?
Không ổn rồi, đám người Thừa Phong Tông này đều là những kẻ hiếu thắng, nhất là Tông chủ Thừa Phong Tông và tên đồ đệ giỏi nhất là Tô Tinh Hà này, làm gì cũng như không giành được thứ nhất thì không bỏ qua. Bây giờ là sao đây? Tần Thanh nghĩ rồi bắt đầu quay lại. Đi tới bên cạnh Tô Tinh Hà, giơ tay vỗ vai hắn.
“Ngươi không sao chứ?”
Tần Thanh không biết lúc này Tô Tinh Hà đang trải qua cuộc giao chiến trời người như thế nào. Cái chạm này của Tần Thanh khiến sợi dây đang căng ra trong đầu Tô Tinh Hà ầm một tiếng đứt phăng.
Lần này đến lượt Tô Tinh Hà ném Thần Long Noãn.
Tần Thanh nhìn hành động của Tô Tinh Hà: “Ngươi điên rồi à?” Vừa nói vừa hồn bay phách lạc cúi xuống định nhặt Thần Long Noãn dưới đất lên. Nhưng bị Tô Tinh Hà kéo lại, cứng rắn xoay vai Tần Thanh lại. Lúc này Tần Thanh mới để ý Tô Tinh Hà hai mắt đỏ ngầu, hai má cũng đỏ bừng, nhìn vào mắt nàng toàn là dục vọng. Tần Thanh tuy ở thế giới của nàng là một kẻ độc thân hoàn toàn, nhưng chưa ăn thịt heo đã thấy heo chạy rồi. Tình trạng của Tô Tinh Hà giống hệt mấy tên đàn ông chó chết đã uống mấy viên thuốc xanh nhỏ ở thế giới của nàng. Không khỏi trong lòng hét lên một câu: ‘woc’ cái quái gì thế này!
“Tần Thanh, ta…”
Không đợi Tô Tinh Hà nói hết lời, Khốn Tiên Thằng của Tần Thanh đã ra tay trước, trói Tô Tinh Hà lại thật chặt. Sau đó một cước đạp hắn xuống bờ suối. Tần Thanh một tay cầm dây, một tay ôm Thần Long Noãn, đi tới bên suối ngồi xuống.
Từ giới chỉ trữ vật móc ra móc vào, lấy ra một cái lọ nhỏ màu xanh lá, nhìn Tô Tinh Hà bị Khốn Tiên Thằng trói gô, cười hề hề một cách dâm đãng, cầm lọ dầu gió đặt dưới mũi Tô Tinh Hà.
Mùi đó xông thẳng lên não, xộc thẳng vào đỉnh đầu.
Tô Tinh Hà nhíu mày, lại giãy giụa thêm lần nữa.
Tần Thanh thở dài, cất lọ dầu gió đi, nghĩ thầm xem ra không được.
Nhưng rốt cuộc là chuyện gì thế này? Hắn một tu sĩ tu Vô Tình Đạo mà lại não đầy tinh trùng, Tần Thanh tuyệt đối không tin. Nhưng hai người họ ở cùng nhau, sao mình lại không sao? Suy nghĩ một lát, ánh mắt rơi trên những bông hoa màu vàng bên suối. Chẳng lẽ là do hoa này? Mùi hương của hoa này? Tần Thanh lắc đầu, đúng là biểu lý như nhất, bên ngoài vàng, bên trong cũng vàng, đúng là hoa dâm.
Tần Thanh nghĩ, dựa vào Đạp Vân Bộ bắt được một con chim, nắm cánh ấn đầu nó vào nước.
Con chim vô tội vùng cánh giãy giụa kịch liệt: Đây là sự diệt vong của nhân tính hay sự suy đồi của đạo đức…
Xác định con chim đã uống không ít nước suối, nàng bèn thả nó ra. Con chim vỗ cánh vài cái giữa không trung, phân vân không biết có nên lao lên mổ vài phát vào tên tu sĩ chết tiệt này không, nhưng nghĩ lại nàng có thể dễ dàng bắt được mình, bèn thôi. Chim tốt không chấp nhau với đàn bà! Thế là vỗ cánh bay đi.
“Đừng giãy nữa có được không? Ngươi càng giãy càng chặt đấy.” Tần Thanh đi tới bên cạnh Tô Tinh Hà, tốt bụng nhắc nhở.
Tô Tinh Hà dường như vẫn tỉnh táo: “Ta hơi khó chịu.” Hắn vốn rất có khả năng nhẫn nhịn, nói là hơi khó chịu thì chắc hẳn là rất khó chịu rồi.
Tần Thanh vốn còn có chút đồng cảm với Tô Tinh Hà, mắt vô tình liếc xuống dưới, thấy cái thứ phồng phồng tròn tròn kia, hửm? Tần Thanh nhướng mày? Cảm thấy mắt mình bẩn rồi, khoảnh khắc tiếp theo, không chút lưu tình một cước đạp Tô Tinh Hà xuống suối, ‘ùm’ một tiếng, mặc hắn vùng vẫy dưới nước. Tần Thanh buộc đầu kia của Khốn Tiên Thằng vào một gốc cây lớn, tiện tay bố trí một cái kết giới nhỏ.
