Ngô Miễn nhẹ nhàng nâng tay thiếu niên trước mặt, giọng nói ôn hòa: 'Đừng sợ, tay ta nhanh lắm, không đau đâu.' Nói xong thấy thiếu niên há miệng định nói thêm gì đó, hắn lại cười, bồi thêm một câu: 'Còn nói nhảm nữa thì lưỡi cũng cắt luôn nhé ~.'
Lúc này tất cả thiếu niên thiếu nữ đều không dám nói gì nữa. Kẻ có thể vào được bí cảnh này không ai là kẻ ngu, giờ phút này bọn họ cũng đã nhìn ra, mọi hành động của Ngô Miễn đều do vị đại bá phụ Tần Thiệu kia sai bảo!
Ở góc tường, Khương Vân Thâm đang dán 'Cẩu Mệnh Đại Pháp' khẽ hỏi: 'Tiểu sư muội, cần ngăn lại không?'
Tần Thanh muốn liếc hắn một cái, nhưng phát hiện chỉ có thể liếc vào không khí, có chút bất đắc dĩ.
'Ngăn? Ta có bệnh à?' Người Tần gia chúng nó tự giết lẫn nhau thì liên quan gì đến ta? Lúc Tần Thanh bị đưa đến Tân Lăng hòa thân cũng chẳng thấy ai ra ngăn cản. Loại thánh mẫu này ta không thèm làm!
Khương Vân Thâm trầm mặc, xem ra lời đồn đều là thật.
Sau đó thì rất thuận lợi, không còn một ai dám lên tiếng nữa. Đại điện chỉ còn nghe thấy tiếng máu tí tách rơi xuống đất. Chỉ là không hiểu sao, Ngô Miễn lại chỉ tha cho một thiếu nữ. Đã không cắt cổ tay cô ta, cũng không cắt lưỡi, thậm chí không nói một lời nào.
'Tiểu sư muội, nhìn dưới đất kìa.'
Tần Thanh nghe vậy đưa mắt nhìn xuống nền đại điện, cái hoa văn khổng lồ phức tạp kia đang từng chút từng chút bị máu nhuộm đỏ.
Ngô Miễn làm xong tất cả, thu dao, đi về phía Tần Thiệu. Tần Thanh như có linh cảm gì đó.
'Vân Thâm sư huynh, chúng ta đi theo hắn.' Nói xong Tần Thanh bước những bước nhỏ đi theo sau Ngô Miễn, còn không quên nhắc nhở Khương Vân Thâm: 'Cẩn thận, đừng giẫm lên hoa văn này.'
'Chúng ta theo hắn làm gì?'
'Ta có linh cảm, có dưa!' (có chuyện hay để hóng)
Khương Vân Thâm: '...'
Tần Thanh và Khương Vân Thâm lén lút đi theo sau Ngô Miễn, tận mắt nhìn thấy vừa khi Ngô Miễn bước lên bậc thang, Tần Thiệu đã tiện tay bố trí một trận pháp, cách âm, cách ảnh...
Tần Thanh không hề cảm nhận được chút khí tức phù sư nào trên người Tần Thiệu, vậy nên chắc hắn đã mua phù của nhà nào đó.
'Còn bao lâu nữa?'
'Một nén hương.' Ngô Miễn vừa dứt lời đã bị Tần Thiệu kéo một cái, ôm vào lòng.
Tần Thanh lập tức trợn tròn mắt! Cảm giác như nuốt phải một con ruồi, buồn nôn vô cùng! Tần Thiệu à, woc, cóc ghẻ tìm ếch, xấu thì xấu nhưng chơi lại hoa lá! (chơi trò bẩn thỉu)
Tần Thanh nhắm mắt lại, nghe thấy một trận âm thanh sột soạt cởi quần áo. Một tay Tần Thanh che mắt, một tay cầm Ảnh Lưu Thạch.
'Sư huynh.'
Khương Vân Thâm không đáp.
'Sư huynh, huynh ổn chứ?'
Lần này Tần Thanh nghe thấy Khương Vân Thâm đáp lại một chữ 'oẹ'. Cảnh tượng trước mắt đối với một tên độc thân cẩu (trai ế) mà nói, kích thích quá lớn, có lẽ sẽ để lại bóng ma tâm lý cũng nên...
Tần Thanh đột nhiên cảm thấy mình thật tạo nghiệt!
'Tiểu sư muội.'
'Ừm.' Tần Thanh mở mắt ra, vô tình nhìn thấy hai thân thể trần truồng quấn lấy nhau.
Quả nhiên bất kể ở thế giới nào, gay đều vô khắp nơi.
'Nhắm mắt lại, đừng nhìn, dễ bị đau mắt đấy.'
Tần Thanh nghĩ ngợi, dù sao cũng đã thấy rồi, không thể một mình mình bị đau mắt được. Thế là từ trong giới chỉ trữ vật móc ra một lá bùm, ném lên lá bùm của Tần Thiệu.
Thế là Tần Thiệu và Ngô Miễn hai người cứ thế trần như nhộng xuất hiện trước mặt tất cả đệ tử Tần gia...
Tất cả thiếu niên thiếu nữ cứ thế trợn mắt nhìn cảnh xuân sống động trước mắt... Không ai dám lên tiếng, không ai dám nói gì... Nhưng có một con chim nhỏ màu máu từ người thiếu niên nào đó bay ra ngoài...
Đại điện chìm trong sự yên tĩnh kỳ dị, tiếng máu tí tách rơi trên đất, tiếng thở dốc ưm ưm, a a, còn có âm thanh không thể miêu tả kia (chỉ có thể ý hội, không thể ngôn truyền).
Khương Vân Thâm nuốt nước bọt, do dự hồi lâu rồi nói: 'Tiểu sư muội, có muốn ra tay không!'
Tần Thanh có chút ngạc nhiên, Vân Thâm sư huynh ác thật, thừa lúc bọn họ đang 'làm' để lấy mạng bọn họ!
'Chờ chút nữa.' Tuy chủ ý của Khương Vân Thâm sư huynh rất hay, nhưng Tần Thanh vẫn không theo. Còn chờ gì thì Tần Thanh cũng không biết.
Thời gian chầm chậm trôi qua, các thiếu niên thiếu nữ trong đại điện, cùng với dòng máu chảy ra, lần lượt ngã xuống. Hai người trên bậc thang đã từ trạng thái quên mình đến trạng thái hưng phấn, lúc này đã sắp kết thúc.
Tần Thanh tuy buồn nôn, nhưng vẫn phải nói một câu, Tần Thiệu kẻ này không chỉ ăn cả nam lẫn nữ, mà còn già mà vẫn khỏe...
Tần Thanh lặng lẽ thu lại lá bùm vừa ném ra.
Tần Thiệu luyến tiếc đứng dậy khỏi người Ngô Miễn, bắt đầu mặc quần áo. Trong mắt Ngô Miễn lướt qua một tia chán ghét, rồi rất nhanh khôi phục lại như thường. Tần Thanh suýt chút nữa không kìm được mà nghi ngờ vừa rồi mình nhìn lầm.
Ngô Miễn chỉ mặc một cái quần.
Hai người lại ôm nhau, nói một hồi tình thoại...
Tần Thanh trong lòng chửi thầm: Đúng là chó nam nam (cặp đôi chó đẻ), không những làm mắt người ta cay, còn làm tai người ta điếc!
Ngô Miễn ở trong lòng Tần Thiệu, khuôn mặt trắng nõn còn ửng hồng vì vận động, lúc này cụp mắt xuống, không thấy rõ cảm xúc của hắn. Đột nhiên, Ngô Miễn ngồi dậy khỏi lòng Tần Thiệu, nhìn xuống dưới bậc thang. Hoa văn khổng lồ trên nền đất đã hoàn toàn bị máu tươi của các thiếu niên thiếu nữ nhuộm đỏ.
'Xong rồi!' Trên khuôn mặt ôn nhuận của Ngô Miễn lúc này đầy vẻ hưng phấn không che giấu được, nói xong liền chạy xuống.
Tần Thiệu đứng dậy, thu lại lá bùm kia, chậm rãi bước xuống bậc thang.
Trên hoa văn của nền đại điện, chỉ còn thiếu nữ có dung mạo kiều mỵ là còn đứng. Vết nước mắt trên mặt khô rồi lại ướt, ướt rồi lại khô.
Tần Thanh nhìn kỹ thiếu nữ kia. Không biết có phải vì quan hệ huyết thống không, luôn cảm thấy thiếu nữ này có năm sáu phần giống Tần Duyệt.
Thiếu nữ lúc này kinh hãi nhìn Ngô Miễn, đôi mắt to long lanh ngấn đầy lệ.
'Ngô đại ca, tha cho Dung Nhi đi!'
Đáng tiếc là bộ dáng đáng thương này của thiếu nữ tự xưng là Dung Nhi không hề gây ra một chút thương hại nào trong lòng Ngô Miễn...
Ngô Miễn đứng trước mặt thiếu nữ, xòe năm ngón tay, đưa lên đỉnh đầu thiếu nữ. Linh hồn trong suốt khó có thể phát hiện cứ thế bị Ngô Miễn rút ra khỏi thân thể thiếu nữ. Nếu Tần Thanh không tu luyện qua thuật khôi lỗi, thật sự không nhìn thấy. Một tay Ngô Miễn đeo một đôi găng tay rất trong suốt nắm lấy linh hồn thiếu nữ, dùng lực một cái, hồn phi phách tán. Tần Thanh rõ ràng nghe thấy tiếng thét thê lương xé lòng truyền đến từ linh hồn thiếu nữ vào khoảnh khắc tan biến, ánh mắt lạnh xuống.
Tay kia của Ngô Miễn đặt lên đỉnh đầu Tần Thiệu, rất dễ dàng lại rút ra linh hồn của Tần Thiệu. Linh hồn rời khỏi thể xác, thân thể Tần Thiệu lập tức mềm nhũn ra. Dẫn linh hồn Tần Thiệu vào thân thể thiếu nữ, Ngô Miễn nhanh chóng lui ra ngoài trận pháp.
Thiếu nữ lại mở mắt ra, thần thái đã khác trước. Ngồi trong trận pháp, nhất thời hồng quang đại thịnh!
Khương Vân Thâm liếc nhìn hồng quang, nói: 'Hồng quang này phai đi, thuật đoạt xá liền thành.'
'Tần Thanh, Tần Thanh, thả ta ra ngoài, nơi này nhiều dục niệm quá!'
Vị đại gia Sồi Đen vẫn luôn yên tĩnh ở trong trâm gỗ sồi, (phía sau gọi tắt là A Mộc.) đột nhiên kích động lên.
Tần Thanh không nói gì.
'Này, này, nữ nhân.'
'Ngươi nghĩ lại xem nên gọi ta là gì?' Giọng Tần Thanh băng lãnh.
A Mộc nghĩ ngợi rồi tự thuyết phục mình: quân tử không chấp nhặt với nữ nhân.
'Chủ nhân, có thể thả ta ra ngoài không?'
Tần Thanh gật đầu: 'Được, chỉ được tham ăn dục niệm, không được làm gì khác. Có làm hay không phải nghe theo sự phân phó của ta.'
'Được.' A Mộc trả lời cũng rất dứt khoát.
Tần Thanh thả A Mộc ra.
