Tần Thanh ngày hôm sau tỉnh dậy vì tiếng ồn ngoài cửa.
“Tần Thanh! Mày ra đây cho lão tử!” Tạ Thiệu Hiên trên cổ cưỡi Thần Long Oa Oa, đầu tóc bù xù như tổ quạ, hai mắt thâm quầng như gấu trúc, đứng ngoài cửa gào vào bên trong! Không phải hắn ta giáo dưỡng tốt, đứng ngoài cửa không vào, mà là con nhỏ chết tiệt Tần Thanh này bày trận pháp ba tầng trong ba tầng ngoài, hắn căn bản không vào nổi. Tạ Thiệu Hiên nhìn mấy tầng trận pháp chồng chất, thầm nghĩ quả nhiên là làm nhiều chuyện thiếu đức nên mới thế đúng không, đúng không! Phù tu là thứ đáng ghét nhất!
Tạ Thiệu Hiên đưa tay kéo Thần Long Oa Oa xuống. Trừng mắt nhìn cái oa oa nhỏ này: “Cha mày không phải thứ tốt, quả nhiên mày cũng chẳng phải thứ tốt!”
Thần Long Oa Oa tức lộn ruột, trừng mắt nhìn Tạ Thiệu Hiên, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng nhịn không nổi: “Phụt!” Một bãi nước bọt lớn phun thẳng vào mặt Tạ Thiệu Hiên!
“Mày đừng tưởng tao không dám làm thịt mày nhé, oa oa!” Tạ Thiệu Hiên vừa nói vừa giả vờ rút kiếm.
Thần Long Oa Oa thấy thế, dùng tay đập mạnh vào cửa, gào thét như sấm: “Nương thân, nương thân, cứu mạng! Sư bá muốn giết oa oa!”
Tần Thanh nghe thấy động tĩnh, ngồi dậy trên giường, vươn vai một cái, xỏ giày chậm rãi bước ra ngoài, dụi dụi mắt, mở cửa, nhìn thấy Tam sư huynh đầu tóc bù xù như vừa thức trắng mấy đêm liền, sắp đột tử đến nơi, mặt mày đầy nước, và... Tần Thanh nhìn xuống dưới chân, con Thần Long Oa Oa mũm mĩm đang ôm chặt đùi mình gào khóc thảm thiết nhưng không hề có một giọt nước mắt.
“Nương thân ơi, cuối cùng người cũng ra rồi, sư bá muốn giết oa oa! Oa oa chết mất thì không gặp được nương thân nữa đâu?” Từ khi Thần Long Oa Oa theo mấy sư đệ nội môn của Tô Tinh Hà xuống nhân gian một chuyến, không hiểu thần kinh nào bị chệch, một con rồng nhỏ bé lại thành một tên diễn sâu...
Cảnh tượng trước mắt là thế quái nào đây? Còn đang mơ mơ màng màng chưa tỉnh hẳn, Tần Thanh cố gắng ép mình tỉnh táo lại.
“Nương thân!” Thần Long Oa Oa ôm đùi Tần Thanh lắc lắc.
“Im nào.”
Được thôi! Thần Long Oa Oa cực kỳ biết nhìn sắc mặt, liền ngậm miệng lại.
Chỉ nghe Tạ Thiệu Hiên đầy oán khí: “Tần Thanh, cái oa oa nhỏ này ta giao đến rồi đấy, sau này đừng để ta trông nó nữa, không thì tình sư muội chúng ta cũng đến đây là hết!”
Thấy chưa, chuyện trông trẻ này ai trông chẳng phát điên, ai trông người ấy điên, Tam sư huynh vốn là một thiếu niên hăng hái phong độ, chỉ trông trẻ chưa đầy một ngày mà đã điên rồi...
Tần Thanh cảm thán, quả nhiên làm quả vương cô độc vẫn hơn!
Tạ Thiệu Hiên thấy Tần Thanh thất thần, quát một tiếng: “Tần Thanh!”
Tần Thanh nhăn mũi, hừ một tiếng, lúc tình cảm tốt thì gọi người ta là tiểu sư muội, bây giờ thì gọi là Tần Thanh! Đàn ông đúng là!
“Biết rồi.”
Tạ Thiệu Hiên nghe Tần Thanh trả lời, quay người bỏ đi, đi được hai bước, lại quay lại: “Sau này con có con ta cũng không trông đâu!”
Tần Thanh thầm nghĩ tiêu rồi, Tam sư huynh trước đây chỉ là ngốc, bây giờ liên trí nhớ cũng kém, một người tu Cô Quả đạo, một lòng chỉ muốn phi thăng làm quả vương như nàng sau này làm gì có con?
Nhưng vì chuyện để Tam sư huynh trông trẻ, nàng có hơi đuối lý, nên cũng không phản bác, chỉ gật đầu.
“Ta tuyệt đối không thể trông trẻ được!” Tạ Thiệu Hiên lẩm bẩm một câu...
Ở thế giới Tung Của, Tần Thanh từng thấy một cái meme trên mạng, gọi là đừng bao giờ lập flag...
Tần Thanh nhìn bóng lưng Tam sư huynh rời đi, lắc đầu. Lại nhìn Thần Long Oa Oa dưới đất đang ngước mắt nhìn mình đầy mong chờ.
“Vào đi!”
“Ăn gì chưa?”
Thần Long Oa Oa lắc đầu, cảm thấy mình càng ấm ức hơn: “Sư bá nhét cho con mấy quả, con không thích ăn!”
Tần Thanh định nói trẻ ngoan không kén ăn, nhưng nghĩ lại mình cũng chẳng thích quả mấy, bèn xoa đầu Thần Long Oa Oa: “Có muốn ăn thịt không?”
Thần Long Oa Oa kinh hỉ gật đầu! Nó là một con rồng chứ có phải ăn chay đâu, ai thèm ăn mấy cái quả ấy chứ!
Tần Thanh lấy liên lạc khí của tông môn ra.
“Tú sư huynh có đó không?”
“Tiểu sư muội, ta đây.”
“Nhà ăn, hôm nay huynh trực nhật à?”
Nam Cung Tú lắc đầu, chợt nhớ mình lắc nàng cũng không thấy, bèn đáp: “Không phải.”
Tần Thanh hơi thất vọng, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, hỏi thêm một câu: “Tú sư huynh tiện làm chút đồ ăn được không?”
Tần Thanh nghe rõ ràng Nam Cung Tú ở đầu dây bên kia khẽ cười một tiếng, sau đó nghe hắn nói: “Nàng đến trước cửa Đan phong chờ ta đi!”
Tần Thanh tuy hơi thắc mắc tại sao lại là trước cửa, nhưng vẫn đáp: “Được.”
Tần Thanh cúi đầu nhìn Thần Long Oa Oa, vẻ mặt có chút đắc ý: “Oa oa, đi thôi, nương thân dẫn con đi ăn thịt.”
Thần Long Oa Oa vui vẻ đáp một tiếng: “Dạ!”
Thế là Tần Thanh đạp Nguyệt Khuyết, ôm Thần Long Oa Oa bay về phía Đan phong.
Đến ngọn núi Đan phong, không biết từ lúc nào trước cửa núi đã dựng một cái bảng, Tần Thanh đến gần xem, trên đó viết mấy chữ lớn khiến nàng không vui: Tần Thanh và bò không được vào cửa!
Nhìn nét chữ khá tầm thường, hơi quen mắt, nghĩ một lúc, không phải bút tích của Hồ Hiến Chi sư thúc thì còn ai vào đây?
Nhưng một mình nàng sao lại có thể cùng một con bò lên chung một cái bảng cấm thế này? Trường Bình Tông bọn họ lấy đâu ra bò?
Tần Thanh đang thắc mắc, thì thấy Nam Cung Tú chạy ra.
Tần Thanh đứng trước cửa lớn vẫy tay với Nam Cung Tú: “Tú sư huynh!”
Nam Cung Tú từ lúc đầu cực kỳ phản đối cách xưng hô này, đến giờ đã thoải mái chấp nhận. Anh xem, sức chịu đựng của con người là cao thế đấy.
Nam Cung Tú, Tần Thanh, Thần Long Oa Oa ngồi xuống gần cửa lớn Đan phong.
“Oa oa, gọi sư bá đi.”
“Sư bá ạ.”
“Ừ.” Với người không quen thì không có gì để nói, thực ra quen rồi chắc cũng chẳng có gì để nói.
Nam Cung Tú từ giới chỉ trữ vật lôi ra nồi niêu xoong chảo, cùng đủ loại nguyên liệu và gia vị.
Tần Thanh ngồi trên tảng đá, chống cằm nhìn Nam Cung Tú bận rộn, nghĩ thầm cái tiểu viện của mình nên dọn dẹp lại một chút, làm một cái phòng bếp, chỉ là, để ai làm đây?
Trong lúc Tần Thanh đang nghĩ vậy.
Ở phòng mình đang ngủ bù, Tạ Thiệu Hiên hắt xì một cái thật mạnh.
Nhìn Nam Cung Tú bận rộn, Tần Thanh hơi áy náy.
“Sư huynh, để muội rửa rau giúp nhé?”
Nam Cung Tú vội vàng từ chối: “Không cần đâu.”
“Hử?”
Nam Cung Tú giải thích: “Chuyện nấu nướng ta thích tự tay làm.”
“Được thôi.”
Tần Thanh nhìn Nam Cung Tú nhanh nhẹn xử lý xong gà vịt cá rau. Lại nhìn cái bảng dựng bên cạnh cửa lớn Đan phong: “Con bò này có đức gì mà được lên chung bảng cấm với ta thế?”
Nam Cung Tú ngẩng đầu lên từ đống nguyên liệu, cái bảng cấm chắc là cái bảng trước cửa sơn môn bọn họ.
“Con bò này là tọa kỵ của tông chủ đấy.” Nam Cung Tú giải thích cho Tần Thanh.
Nghe Nam Cung Tú nói vậy, Tần Thanh nổi hứng thú.
“Thế con bò này đã làm chuyện động trời gì ở Đan phong vậy?”
Nam Cung Tú nhớ lại một chút: “Nghe nói mấy chục năm trước, sư phụ vất vả trồng được mấy cây linh thực quý hiếm ở sườn núi, chỉ lo ngồi ổn định cảnh giới một lát, đã bị con bò của tông chủ gặm sạch cả nửa sườn núi.”
“Sư thúc vậy mà không giết con bò đó à?”
“Sư phụ có nghĩ đấy, nhưng sư phụ đánh không lại tông chủ.”
Làm chuyện trái phép mà còn không bị đánh chết, quả nhiên thực lực mới là đạo lý cứng.
Thần Long Oa Oa vẫn im lặng nghe Tần Thanh và Nam Cung Tú nói chuyện, bỗng lên tiếng: “Nương thân có phải đang nghĩ sư phụ của mình thật lợi hại không?”
Tần Thanh lắc đầu: “Nương thân đang nghĩ, con bò ăn nửa sườn núi linh thực quý hiếm, thịt bò nhất định rất ngon.”
Thần Long Oa Oa rụt cổ lại, Nam Cung Tú không nhịn được bật cười.
Còn con bò của Từ Bất Quy, bỗng dưng thấy sống lưng lạnh toát…
