Tần Thanh ăn xong mấy viên Tứ Hỷ Hoàn Tử, lấy ba ly trà hoa quả, mỗi người một ly cho mình, Nam Cung Tú và Thần Long Oa Oa. Nàng lấy Bách Hiểu Thạch ra, phát hiện mục tin tức trên tiên giới lại có bài mới.
“Tần Thanh Trường Bình Tông chém giết gia chủ Tần gia giữa phố, là sự vặn vẹo của nhân tính hay sự suy đồi của đạo đức…”
Tần Thanh đầy đầu vạch đen!
Tin thứ hai.
“Kết quả cá cược! Tần Thanh Trường Bình Tông tu Cô Quả đạo!”
“Đám tu sĩ đặt cược Tần Thanh tu Tiêu Dao đạo và Hợp Hoan đạo thua đến nỗi chỉ còn mỗi cái quần lót! Chủ đề này than khóc khắp nơi…”
“Sao nàng ấy có thể tu Cô Quả đạo được chứ?”
“Nàng yêu Tô Tinh Hà chết đi sống lại đều là giả sao?”
“Nàng ăn đậu hũ của Khương Vân Thâm không thể là giả được!”
“Nhưng nàng tu Cô Quả đạo là thật mà!”
“Nghĩ cũng bình thường, cha ruột nàng còn chém huống chi.”
“Bất quá Tần Thiệu là kẻ cặn bã của giới tu tiên, nàng tính là đại nghĩa diệt thân đi!”
“Sao nàng lại nghĩ quẩn thế không biết!”
Ai cược ít thì thua cũng không quá thảm: “Biết đâu người ta là nghĩ thông suốt rồi thì sao?” Nghĩ thông suốt rồi, nam nhân, hài tử đều là phù vân!
“Khoan! Cái nick ‘Cô Vương Sẽ Phi Thăng’ và ‘Khí Tu Cuối Cùng Sẽ Đại Thành’ là của ai thế?”
“&%! (Một câu tiếng Trung tao nhã!)”
Tần Thanh thắng được một đống cực phẩm linh thạch, sướng đến nỗi muốn bay lên trời!
“Ha ha ha ha… Quả nhiên tu Cô Quả đạo là đúng.”
Nam Cung Tú cầm ly trà hoa quả nhìn Tần Thanh cầm Bách Hiểu Thạch cười ha hả, thầm nghĩ sư muội quả nhiên đáng sợ…
Thần Long Oa Oa thì ngước đầu nhìn nương thân, vui như một đóa hoa kiều diễm, không có lý do gì khác, nương thân vui thì nó vui!
Tần Thanh đang vui vẻ, Bách Hiểu Thạch đột nhiên nhảy ra một tin tức khác, trực tiếp đè hai tin trên xuống.
“Tần Duyệt Thừa Phong Tông sát hại đồng môn đang trốn chạy, toàn tiên môn truy nã!”
Bách Hiểu Thạch im lặng một cách quái dị một lúc, sau đó sôi trào lên. Tần Thanh xem thử không có thông tin hữu ích gì, bèn cất Bách Hiểu Thạch đi.
Ngồi bên cạnh Tần Thanh, Nam Cung Tú vừa uống xong trà hoa quả thì liên lạc khí của tông môn đột nhiên vang lên.
Sau khi đặt liên lạc khí xuống, sắc mặt Nam Cung Tú có chút trầm trọng: “Vân Thâm sư huynh đã về rồi.”
“Trước đây ta chưa từng nghe nói Vân Thâm sư huynh có một đệ đệ ở Thừa Phong Tông.” Thậm chí cái tên nhị đệ tử này của Thừa Phong Tông, Tần Thanh cũng lần đầu nghe thấy.
“Anh em sinh đôi, bất quá nghe nói đệ đệ của huynh ấy thân thể không tốt, cơ bản rất ít khi xuống núi, muội không biết cũng không có gì lạ.”
Tần Thanh ăn miếng cuối cùng của món Chân Giò Thủy Tinh, bỏ con vịt kho tương mà Nam Cung Tú làm vào giới chỉ trữ vật, nhìn Nam Cung Tú hỏi: “Vân Thâm sư huynh bây giờ ở đâu? Khí Phong sao?”
“Ừm.”
“Tốt.” Tần Thanh vỗ tay đứng dậy, nhìn mấy cây linh thực xanh mướt của Đan Phong, chợt nhớ trong giới chỉ trữ vật của mình còn cả một sườn núi linh thực, bèn lục lọi, lấy ra một nửa. Thấy trước mắt sắp không chứa nổi nữa, Tần Thanh mới dừng tay.
“Cái này…” Nam Cung Tú nhìn đống linh thực cực phẩm chất thành núi nhỏ, kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời.
“Ta nhổ từ trong bí cảnh ra, ta cũng không biết luyện đan, vậy tặng cho Tú nhi sư huynh nhé!”
Nam Cung Tú rất động lòng, nhưng hắn cảm thấy vô công bất thụ lộc, vốn dĩ hắn đã nhờ Cẩu Mệnh Đại Pháp của sư muội mà được hai viên đan dược luyện từ Tấn Tiên Quả, bây giờ lại lấy thêm nhiều linh thực cực phẩm như vậy, thực sự cảm thấy có lỗi.
“Sư muội, vô công bất thụ lộc mà.” Nam Cung Tú nói, nhưng ánh mắt lại không nỡ rời khỏi đám linh thực trước mắt, đối với mỗi một đan tu mà nói, rất khó không động lòng.
“Vậy sư huynh làm thêm nhiều đồ ngon cho ta nhé!”
“Có thể được, nhưng vẫn nhiều quá.”
Xem ra là người không thích chiếm tiện nghi của người khác, Tần Thanh nghĩ ngợi: “Vậy thế này, sau này sư huynh dùng chỗ này luyện đan, tặng ta một ít nhé.”
“Như vậy, cũng được!”
Tần Thanh thấy đã thuyết phục được Nam Cung Tú, vỗ vai hắn, cúi đầu nhìn Thần Long Oa Oa đang ăn đầy mỡ: “Oa Oa, đi thôi!”
Thần Long Oa Oa cười hì hì đáp: “Dạ dạ!”
Nam Cung Tú nhìn một người một rồng này, cảm thấy sư muội nhỏ của bọn họ hoàn toàn không có ý thức nuôi thần long. Con Thần Long Oa Oa này lúc ở Thừa Phong Tông với Tô Tinh Hà, cơ bản không phải được Tô Tinh Hà ôm trong lòng thì là được người khác cho ăn. Đến Trường Bình Tông bọn họ, một ngày đói hai bữa, đi lại toàn dựa vào hai cái chân ngắn của mình, Nam Cung Tú nhìn mà không đành lòng, há miệng định nói nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra.
Tần Thanh quay người lại, nhìn Thần Long Oa Oa, lương tâm hiếm hoi nổi lên, bế nó lên, nhảy lên Nguyệt Khuyết.
“Nương thân, Oa Oa thích vị sư bá này.” Thần Long Oa Oa vui vẻ liếm ngón tay.
Tần Thanh nhìn Thần Long Oa Oa ừ một tiếng, thầm nghĩ ta xem con là thích đồ ngon vị sư bá này làm thì có.
Lúc Tần Thanh chạy tới trước cửa Hồ Thanh Dương sư thúc ở Khí Phong, nàng thấy Khương Vân Thâm mặt mày lôi thôi quỳ ở ngoài cửa, Tam sư huynh Tạ Thiệu Hiên đứng bên cạnh. Cửa lớn của Hồ sư thúc đóng chặt, xa hơn một chút, các sư huynh khác của Khí Phong đứng từ xa nhìn về phía này.
Không ổn! Trong căn nhà đó Tần Thanh cảm thấy có hai người, tu vi đều ở Hóa Thần trở lên, sư thúc thì nàng biết, người còn lại là ai?
Tần Thanh đi tới bên cạnh Tam sư huynh Tạ Thiệu Hiên, nhỏ giọng hỏi: “Tam sư huynh, chuyện này là thế nào?”
Tạ Thiệu Hiên nhìn sư muội nhỏ không biết đã tới từ lúc nào, linh căn phong quả nhiên đến vô ảnh khứ vô tung.
“Vân Thâm sư huynh từ Thừa Phong Tông trở về, liền muốn xuống núi, muốn đi tìm Tần Duyệt, giết nàng ta, báo thù cho đệ đệ của huynh ấy.”
Tần Thanh gật đầu, đây cũng là chuyện nên làm: “Rồi sao?”
“Hồ sư thúc và sư phụ chúng ta đều không đồng ý, Vân Thâm sư huynh liền quỳ ở đây.”
“Hả? Sư phụ chúng ta xuất quan rồi?” Tính ra cũng gần một tháng rồi nhỉ! Cuối cùng cũng xuất quan? Tần Thanh nghĩ nếu sư phụ nàng biết xuất quan còn có những chuyện này, e là còn phải bế quan thêm mấy ngày nữa.
Tạ Thiệu Hiên gật đầu.
“Vân Thâm sư huynh tìm Tần Duyệt bằng cách nào?”
“Cái này ta làm sao biết được.”
Tần Thanh đi tới trước cửa, giơ tay gõ cửa.
“Sư phụ, sư thúc, con là Tần Thanh.”
Từ Bất Quy vừa xuất quan, nghe thấy cái tên này thì đầu hơi đau.
“Việc gì?”
“Con muốn cùng Vân Thâm sư huynh đi tìm Tần Duyệt.”
Từ Bất Quy và Hồ Thanh Dương liếc nhìn nhau, thầm nghĩ quả nhiên đứa nhỏ này sẽ không an phận.
Tạ Thiệu Hiên muốn tặng cho sư muội nhỏ một like, dũng, không phải dũng bình thường.
Tạ Thiệu Hiên nghĩ dù sao cũng rảnh rỗi, bèn tiến lên: “Sư phụ, đồ nhi cũng muốn đi.”
Cửa đột nhiên mở ra, Từ Bất Quy và Hồ Thanh Dương đi tới trước mặt ba người bọn họ, nhìn ba người, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Khương Vân Thâm đang quỳ dưới đất.
“Con nhất quyết muốn đi tìm Tần Duyệt?”
“Mong chưởng môn và sư phụ cho phép.” Giọng Khương Vân Thâm kiên định.
“Chúng ta không cho phép.”
Khương Vân Thâm: “Vậy đồ nhi sẽ quỳ mãi ở đây.”
Hồ Thanh Dương thở một hơi thật mạnh: “Tốt, tốt, tốt lắm! Vi sư không quản nổi con nữa rồi phải không, bây giờ con dám uy hiếp sư phụ của mình rồi!”
“Đồ nhi không dám.”
“Ta thấy con dám lắm!”
Hồ Thanh Dương lại nhìn Tần Thanh và Tạ Thiệu Hiên: “Các con cũng muốn đi.”
Tần Thanh gật đầu.
Tạ Thiệu Hiên cũng gật đầu.
“Tốt, đều là giỏi cả!” Đứa nào cũng là đồ bướng bỉnh! Trường Bình Tông bất hạnh, rốt cuộc đã thu nhận một đám thứ quỷ gì vậy!
“Khương Vân Thâm bất tuân sư mệnh, phạt vào hậu sơn suy xét lại!” Từ Bất Quy không tức giận đến vậy, cũng không định nói nhảm, nói xong lại nhìn hai đồ đệ làm người ta đau đầu của mình là Tần Thanh và Tạ Thiệu Hiên: “Hai con cũng đi theo vào.”
Hậu sơn, nghe không giống chỗ tốt lành gì.
Tần Thanh chép chép miệng, quyết định làm kẻ thức thời một lần nữa: “Sư phụ, con đổi ý rồi.”
Từ Bất Quy liếc nàng một cái: “Muộn rồi.”
