Chương 162: Không Có Kẻ Địch. “Ơ? Người… người đâu rồi?” Lúc này gió đã lặng, bầu trời mênh mông treo lơ lửng một tầng mây đen dày đặc, ánh hoàng hôn dần bị chúng nuốt chửng, cả trời đất trông như bị ai đó dùng màu xám vẽ bừa thành một đám mờ mịt. Trên mặt
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
