Chương 31: Xin lỗi, lúc nãi tao nói dối đấy.
Trên con đường tan hoang không còn nhận ra mặt mũi vì bị nhiệt độ cao xâm chiếm và nuốt chửng, một cái bóng dài đang cuộn quanh hai bóng người không ngừng quấn lấy nhau đánh đấm. Cái bóng thấp hơn một chút kia, tốc độ né tránh cực nhanh, khiến cho cái vòi hút dài như roi đánh liên tục gần hai mươi lần, vậy mà thậm chí còn không chạm được vào góc áo của đối phương.
Nếu như còn có miệng, thì lúc này Đồi trụy chủng chắc hẳn đã mệt đến nỗi thở hổn hển.
"Mày... mày... rốt cuộc là ai? Mày không phải Mỹ Diệp!" Giọng o o tức giận của Đồi trụy chủng vang lên, một hồi to hơn một hồi. Trong lúc hỏi, hắn chộp đúng thời cơ, cái vòi hút bất ngờ đánh thẳng vào mặt Lô Trạch.
Thấy vòi hút sắp tới gần, Lô Trạch chớp mắt, chiều cao bỗng nhiên thụt xuống một cái - cái vòi hút lại một lần nữa quét hụt trên đỉnh đầu của "cô bé nhà quê" này.
Chưa kịp Đồi trụy chủng thu hồi vòi hút, cô bé dưới chân đạp mạnh một cái, nhanh như chớp trượt tới chân Đồi trụy chủng, vừa đá ra một cước quét ngang đồng thời đã biến thành một người đàn ông cao lớn nguy hiểm - rõ ràng chính là Hắc Trạch Kỵ. Đồi trụy chủng bị trúng một đòn nặng vào cổ chân, xương cổ chân lập tức vỡ nát, nó rên lên một tiếng thảm thiết, rầm một cái lăn quay ra đất.
... Mặc dù cho dù biến thành hình dạng gì, Lô Trạch cũng không thể có được chỉ số năng lực của đối tượng biến hình, nhưng lại bị ảnh hưởng bởi giới hạn năng lực của đối tượng đó.
Nếu nói sức mạnh bản thân của Lô Trạch là 89, sức mạnh của cô bảo vệ là 14, thì Lô Trạch chỉ có thể phát huy được sức mạnh 14. Còn sau khi biến thành Hắc Trạch Kỵ, do sức mạnh của Hắc Trạch Kỵ không biết cao hơn Lô Trạch bao nhiêu lần, vì vậy hắn không chút nghi ngờ phát huy được giá trị tối đa sức mạnh của bản thân.
Toàn bộ sức mạnh 89 đá vào chân Đồi trụy chủng, những mảnh xương trắng bệch lập tức đâm thủng bắp chân nó, lòi ra ngoài không khí.
Một đòn này, Đồi trụy chủng không thể đứng dậy nổi nữa rồi - nó nằm trên đất rít lên từng hơi lạnh, cái vòi hút vô lực rủ xuống mặt đất, bị mặt đường nóng bỏng thiêu đốt đến run lẩy bẩy không ngừng.
Giữ nguyên hình dạng Hắc Trạch Kỵ, Lô Trạch lạnh lùng đi tới bên cạnh Đồi trụy chủng, cúi nhìn nó.
"Được, được... tao thua, tao thua." Đồi trụy chủng đổi giọng, vừa rít hơi vừa nói: "Tao tấn công mày, là vì tao tưởng mày là con khốn Mỹ Diệp kia. Hoàn toàn là thù riêng, thù riêng thôi! Đã mày không phải con khốn đó, chúng ta đánh nhau làm gì?"
"Không đánh cũng được." Lô Trạch cười một tiếng, nụ cười đáng lẽ trên khuôn mặt nguyên bản của hắn phải thanh tú đáng yêu, nhưng trên khuôn mặt Hắc Trạch Kỵ trông cứ như muốn ăn thịt người vậy. "Để tao cắt cái vòi hút của mày đi."
Vẻ mặt vừa có chút đáng thương, vừa có chút nịnh nọt lúc nãi, lập tức tan biến như băng tuyết trên mặt Đồi trụy chủng.
Mất thứ này thì không thể hút máu người được nữa, vậy khác gì giết nó chứ?
Nó bỗng lăn tròn một vòng, gượng gạo chống đỡ bản thân bò dậy, sau đó giơ cao cái vòi hút.
"Lại nữa? Mày thử thêm mấy lần nữa, cũng không chạm được vào tao đâu..." Lô Trạch một câu chưa nói hết, chỉ thấy cái vòi hút bỗng vung xuống - chỉ là lại không nhắm về phía Lô Trạch, ngược lại đâm thẳng vào chính bắp chân của Đồi trụy chủng.
Một tiếng rít the thé, bắp chân đầy mảnh xương vỡ rơi xuống - hóa ra là bị chính nó tự chặt đứt từ đầu gối.
"Chỉ cần hấp thụ được mày, cái thứ chân này muốn bao nhiêu cái cũng mọc lại được." Đồi trụy chủng nhìn chằm chằm vào Lô Trạch, so với lúc nãi trầm muộn hẳn đi: "Vốn dĩ tao còn hơi phân vân không biết có nên dùng cái này không... nhưng bây giờ thì..."
Lô Trạch trong lòng giật mình, lùi lại hai bước, cảnh giác nhìn nó.
Đồi trụy chủng cười lạnh một tiếng, tay lật một cái, lấy ra một thứ gì đó.
... Lô Trạch gần như nghi ngờ mình nhìn nhầm.
Bởi vì đó là một hộp cơm giữ nhiệt.
"May mà tao mang theo cái này." Đồi trụy chủng cười o o, mở nắp hộp cơm ra.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Lô Trạch, từng cái bong bóng màu hồng lắc lư từ trong hộp cơm nổi lên, tràn ngập không gian căng thẳng như dây đàn giữa hai người, nhuộm lên bầu trời đêm một màu hồng nhạt.
Lô Trạch sững người, ánh mắt không khỏi theo những bong bóng hồng quay đi chỗ khác, bỗng nhiên giật mình tỉnh táo lại - khi nhìn về phía chỗ Đồi trụy chủng đang đứng, phát hiện nó đã biến mất rồi.
Nhìn kỹ một chút, không chỉ Đồi trụy chủng, những tàn dư cửa hàng còn sót lại trên đường phố xung quanh, những tấm biển cũ kỹ phủ bụi, mấy chiếc xe bỏ hoang... tất cả đều không thấy đâu nữa.
Trong tầm mắt, chỉ có bong bóng màu hồng tràn ngập trời. Nhìn xuyên qua bong bóng ra ngoài, chỉ còn nhiều hơn nữa những bong bóng run rẩy, trên bầu trời lấp lánh ánh sáng mờ ảo, tạo thành một thế giới xinh đẹp như trong mơ.
"Đây chính là 'cái bẫy' của con đàn bà đó?" Lô Trạch nhổ nước bọt một cái, đã hiểu ra, không khỏi có chút bực bội; chán nản, hắn cất cao giọng chửi một câu: "Chưa từng thấy thứ ăn bám như mày, lại còn phải lấy hộp cơm mang theo bám ra ngoài ăn!"
"Mày im mồm cho tao! Từ nãi đến giờ cứ bám bám bám nói mãi không thôi, mẹ kiếp!"
Không ngờ tiếng chửi đổng đáp trả của Đồi trụy chủng, lại lập tức vang lên từ sâu trong những bong bóng màu hồng - Lô Trạch lập tức vểnh tai nghe thử nguồn phát ra âm thanh, nhưng thất bại: bong bóng giống như từng cái loa nhỏ vậy, âm thanh vang lên vây quanh hắn, nhưng hoàn toàn không biết người nói đang ở hướng nào.
"Nếu tao là mày, tao sẽ không cử động lung tung. Những bong bóng ở đây không phải tất cả đều vô hại đâu, còn có loại nổ, loại ăn mòn nữa, ngay cả tao cũng phân biệt không rõ - nếu mày muốn thử nghiệm, tao cũng rất hoan nghênh!"
Lô Trạch mặt mày nghiêm trọng nhìn quanh một vòng, mỗi cái bong bóng trông đều giống hệt nhau.
Duy trì biến hình liên tục sẽ tiêu hao thể lực quá lớn; trong hoàn cảnh này, Lô Trạch lập tức giải trừ biến hình, khôi phục lại diện mạo vốn có.
“Chà chà, hóa ra vẫn là một đứa trẻ mà, tiếc là sống chẳng được bao lâu nữa đâu.” Giọng nói của Đồi trụy chủng xuyên qua hàng ngàn bong bóng, vang vọng khắp không gian.
Lô Trạch không thèm để ý, ánh mắt vẫn liên tục quét ngang dọc không gian xung quanh, cố gắng tìm ra quy luật của những bong bóng.
Đột nhiên, chỉ nghe một tiếng “póc” nhẹ, tựa như âm thanh một bong bóng vỡ, vang lên phía sau lưng cậu. Gần như cùng lúc đó, một chiếc vòi nhọn xuyên gió bắn tới từ phía sau.
Âm thanh lúc nãy đã cảnh báo Lô Trạch từ trước, cậu vặn người một cái, lập tức bật nhảy về phía sau, nhẹ nhàng né được chiếc vòi – nhưng vì xung quanh đầy rẫy bong bóng, trong lúc né tránh, khuỷu tay cậu đột nhiên chạm phải một bong bóng màu hồng, bong bóng “bụp” một tiếng vỡ tan.
Ngay sau đó, cùng với một tiếng “xèo” nhẹ, khuỷu tay Lô Trạch bốc lên một làn khói trắng – cơn đau dữ dội khiến cậu tạm thời không thốt nên lời, cúi đầu nhìn xuống, khuỷu tay như bị thứ gì đó thiêu đốt, một mảng da lớn bong tróc, lộ ra lớp cơ thịt đầm đìa máu tươi.
“Ha ha ha, tao đã chẳng bảo mày đừng cử động lung tung sao! Lần này chỉ là axit thôi, lần sau thì không biết sẽ là gì đâu!” Tiếng cười điên cuồng của Đồi trụy chủng lập tức vang lên.
Nhẫn chịu cơn đau, trán Lô Trạch vã mồ hôi lạnh. Bong bóng vừa vỡ trong mắt cậu, chẳng khác gì so với hàng ngàn cái khác.
Đồi trụy chủng đâu cho cậu thời gian nghiên cứu từ từ, lần này chiếc vòi lại đổi hướng tấn công lần nữa.
Ý đồ của tên này rất rõ ràng: Đối với Lô Trạch, đòn tấn công của chiếc vòi chẳng là gì, cậu có thể dễ dàng né tránh. Vậy thì, hãy dùng những bong bóng nguy hiểm này lấp đầy mọi vị trí cậu có thể né tránh – hoặc là bị vòi đâm trúng, hoặc là bị bong bóng làm thương, Lô Trạch giờ không còn lựa chọn nào khác.
Lần nữa né được chiếc vòi, lưng Lô Trạch đâm vỡ một mảng bong bóng, lần này, có tới ba bốn cái cùng lúc “ầm” một tiếng nổ tung sau lưng cậu – luồng khí từ vụ nổ nhỏ cuốn bay mảnh vải vụn trên lưng, để lộ ra một mảng thịt nát nhừ đầy máu.
Lô Trạch vừa định cúi người xuống, một cơn đau dữ dội từ sau lưng ập tới khiến mắt cậu tối sầm – cậu thở hổn hển, môi cắn chặt đến nỗi thấm máu.
“Vận xui quá, lại gặp phải bong bóng nổ!” Đồi trụy chủng cười một tiếng đầy hưng phấn: “Tao có nói với mày không? Ở đây ngoài bong bóng vô hại ra, mười tám loại còn lại chạm phải đều rất đau đớn… Chi bằng sớm để tao hút cạn đi, đừng có lãng phí chất dịch quý giá như vậy.”
Khuôn mặt trắng trẻo của Lô Trạch giờ nhem nhuốc khói đen sau vụ nổ và vết máu của chính mình. Đột nhiên cậu cúi mắt xuống, như ngại ngùng lộ ra một nụ cười thanh tú, răng nanh trắng nõn nổi bật trên đôi môi đỏ – cơn nóng giận đã lên, cậu khẽ nói: “Mấy lão ăn mềm nói chuyện lắm lời thế hả?”
“Xem ra mày không thấy quan tài không chịu khóc rồi!”
Theo một tiếng rít the thé của Đồi trụy chủng, chiếc vòi một lần nữa bắn ra từ phía bên phải Lô Trạch.
Cậu quay đầu nhìn chiếc vòi đã đến ngay trước mặt, đột nhiên thân hình lay động, hóa thành hình dạng cô bé khoảng mười tuổi lúc nãy, không những không chạy, ngược lại còn giậm chân một cái, lao thẳng về phía chiếc vòi.
“Bụp” một tiếng, chiếc vòi đâm vào vai “cô bé”, bắn tóe một đám máu tươi.
Chưa kịp Đồi trụy chủng cười lên, Lô Trạch lại nhẫn đau tăng tốc lần nữa – chiếc vòi lập tức xuyên qua thân hình mảnh mai của cô bé, nhưng cậu như không có cảm giác vẫn tiếp tục lao tới – nửa giây sau, Lô Trạch tự mình tạo ra một lỗ thủng lớn đầm đìa máu trên vai, đồng thời xuyên thủng các bong bóng xung quanh, xông tới trước mặt Đồi trụy chủng.
Bong bóng liên tiếp vỡ tan, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra.
Giải trừ biến hình, Lô Trạch không đợi Đồi trụy chủng đang kinh ngạc kịp phản ứng, giơ tay thành móng vuốt, một cái nắm chặt lấy cổ họng nó – so về sức mạnh thể chất, Đồi trụy chủng vẫn kém hơn một bậc.
“… Nếu phân biệt không ra bong bóng nào nguy hiểm, thì đứng ngay cạnh mày là được rồi? Men theo chiếc vòi của mày mà xông tới, cũng chẳng khó lắm mà.” Lô Trạch nhổ ra một ngụm nước bọt dính máu, vừa thở vừa cười: “Tao biết trong tòa nhà các ngươi ở toàn là bẫy, tao chỉ hỏi mày một câu thôi.”
Mặt Đồi trụy chủng tím ngắt vì ngạt thở, lượng lớn chất dịch thấm ra từ gốc chiếc vòi. Nó không rảnh để nghĩ thiếu niên này làm sao biết được tình báo, chỉ muốn vung vẩy chiếc vòi của mình, nhưng tuyệt vọng phát hiện nó đã bị vai Lô Trạch khóa chặt – thịt máu cuộn trào dưới động tác của nó, thân thể thiếu niên run rẩy, nhưng vẫn bất động.
“… Mày lên lầu bằng cách nào?”
“Tao… tao… không ngu, nói ra, mày… mày sẽ giết tao…”
“Sai rồi. Tao chỉ muốn giết con đàn bà đó thôi. Nhưng nếu mày không nói, thì tao mới thật sự sẽ giết mày đấy.” Đôi mắt đen nhánh của Lô Trạch trông rất chân thành: “Mạng mày và mạng con đàn bà đó, mày chọn một đi.”
Lựa chọn này trong mắt Đồi trụy chủng, căn bản chẳng cần phải nghĩ ngợi.
Sau khi nó nói xong, Lô Trạch từ từ thả Đồi trụy chủng xuống, nhưng trên tay lại dần dần tăng lực, hơi nghi ngờ hỏi: “Mày không lừa tao chứ?”
“Không, không có! Mày không tin thì có thể trói tao lại, dẫn tao đi cùng! Như vậy mày tin chưa?” Nhãn cầu Đồi trụy chủng bị lực siết ép đến độ lồi hẳn ra, trong tuyệt vọng, vội vàng nghĩ ra một kế có thể cứu mạng.
“Đúng là cách hay.” Lô Trạch như có điều suy nghĩ gật đầu, đột nhiên nhìn nó một cái.
Đồi trụy chủng sững người.
“Xin lỗi, lúc nãy tao nói dối đấy.”
Đồi trụy chủng lập tức trợn mắt. Âm thanh cuối cùng nó nghe thấy, là tiếng “rắc” nhẹ phát ra khi cổ họng của chính mình vỡ nát.
