"Cô ấy thực sự bị zombie cào à?" Diêu Uyển Nghi thắc mắc.
Nghe vậy, Phó Thần dừng tay: "Ý cô là sao?"
"Vết thương của cô ấy không có dấu hiệu nhiễm trùng." Diêu Uyển Nghi nâng cánh tay Thẩm Tinh Nguyễn lên trước mặt anh, giải thích: "Nếu thực sự nhiễm virus, vết thương sẽ đen và hoại tử trong thời gian ngắn, nhưng vết thương của cô ấy hoàn toàn không có hiện tượng đó."
Phó Thần vội vàng nhưng vẫn cẩn thận đón lấy cánh tay Thẩm Tinh Nguyễn từ tay Diêu Uyển Nghi, tỉ mỉ kiểm tra.
Anh phát hiện vết thương của cô chỉ là vết thương bình thường, quả thực không có dấu hiệu nhiễm trùng.
Điều này thắp lên hy vọng trong trái tim tưởng chừng đã chết của anh: "Hình như thực sự không bị nhiễm."
Nhưng thân nhiệt nóng hổi của cô lại khiến tim anh thắt lại: "Vậy sao cô ấy lại sốt?"
Câu hỏi này cũng làm Diêu Uyển Nghi bối rối.
Vết thương lớn như vậy có thể gây sốt, nhưng không thể nóng lên nhanh thế được.
"Hay là đang thức tỉnh dị năng?" Chu Nam Hành đứng bên cạnh, cũng hồi hộp không kém, sờ cằm phỏng đoán.
Lời này lập tức nhắc nhở hai người.
"Có khả năng đó." Diêu Uyển Nghi gật đầu. "Triệu chứng sốt, mê sảng quả thực có thể là do thức tỉnh dị năng. Lúc tôi thức tỉnh đã sốt suốt một ngày một đêm."
Phó Thần nghĩ đến khả năng này, bất giác bật cười: "Chắc chắn là vậy rồi. Thẩm Tinh Nguyễn, em sẽ không sao đâu."
Anh không kìm được đưa tay xoa đầu cô, vuốt nhẹ lọn tóc bên má ra sau tai.
Diêu Uyển Nghi cũng vui lây cho hai người, đặt hai tay lên trên vết thương ở cánh tay.
Lòng bàn tay cô phát ra ánh sáng xanh nhạt, luồng sáng tràn vào vết thương.
Khoảnh khắc tiếp theo, một cảnh tượng kỳ diệu xảy ra: vết thương đẫm máu từ từ lành lại.
Mười phút sau, vết thương biến mất, da trở lại như ban đầu, không còn dấu vết.
"Tôi chỉ làm được đến thế thôi." Diêu Uyển Nghi đứng dậy khỏi giường. "Có việc gì cứ gọi tôi."
"Cảm ơn!" Phó Thần nhìn cô với ánh mắt biết ơn.
Anh thực sự cảm kích vì cô đã mang đến tin tức này.
-
Chu Nam Hành tiễn Diêu Uyển Nghi ra ngoài, xuống đến tầng dưới, liếc thấy Ôn Thiển Nguyệt đang ngồi trong phòng khách.
Cô ta vẫn còn khóc.
Anh không khỏi lắc đầu, lẩm bẩm: "Sao lại có người khóc nhiều thế nhỉ?"
Ra đến cửa, nhìn Diêu Uyển Nghi đi xa, anh định quay vào báo cho Ôn Thiển Nguyệt tin vui rằng Thẩm Tinh Nguyễn không bị nhiễm virus.
"Anh Nam Hành..."
Giọng nói thánh thót như tiếng chuông bạc vọng từ xa, ngước lên thấy Kỳ Uyển.
Kỳ Uyển bước nhanh đến: "Anh Nam Hành, em nghe nói anh Thần về rồi ạ?"
"Ừm." Chu Nam Hành gật đầu. "Nhưng..."
Chưa nói hết câu, Kỳ Uyển đã lướt qua anh, đi thẳng vào trong: "Vậy em vào gặp anh ấy."
Nhưng bây giờ anh ấy đang bận...
Chu Nam Hành nhìn bóng dáng biến mất sau cánh cửa, đành nuốt nửa câu sau vào bụng.
Anh lắc đầu: "Phó Thần à, đã tận thế rồi mà vẫn để con gái đau lòng vì cậu, đúng là nghiệp chướng!"
-
Phó Thần thay một chậu nước ấm, tiếp tục lau người hạ sốt cho Thẩm Tinh Nguyễn.
Ánh mắt anh rơi trên chiếc áo voan trắng của cô, nền vải trắng điểm mấy vết đỏ chói mắt.
Đó chắc là máu bắn vào lúc giết zombie.
Điều này khiến anh cau mày.
Anh chợt nhớ đến tính cách kiêu kỳ của Thẩm Tinh Nguyễn, chắc chắn cô không chịu nổi cảnh người bẩn thỉu thế này.
Nghĩ vậy, tay anh liền xuất hiện một chiếc áo sơ mi trắng gấp gọn gàng.
Trước tận thế, tình cờ anh dùng máu làm dẫn kích hoạt khối ngọc bội gia truyền, từ đó liên kết với không gian bí cảnh trong ngọc.
Trong bí cảnh có vài tòa cổ trạch, lần lượt là kho báu, kho vũ khí, Thần Niệm Hiên, Ngự Thú Cốc, và một không gian tĩnh cực lớn, có thể chứa bất cứ thứ gì, kể cả đồ tươi sống để vào cũng không hỏng.
Anh đã tích trữ kha khá đồ trong đó từ trước tận thế, đủ mọi thứ từ ăn mặc đến đi lại.
Chỉ có điều quần áo đều là của anh.
Xem ra sau này phải chuẩn bị cho cô ấy rồi...
Ánh mắt dịu dàng đặt lên người đang nằm trên giường: "Thẩm Tinh Nguyễn, không phải anh muốn sàm sỡ em đâu, em biết em kiêu kỳ thế nào mà, đúng không?"
Mắt anh di chuyển xuống, thân hình người đẹp đầy đặn, dù nằm cũng không thể bỏ qua vòng một, khe cúc áo thấp thoáng lớp áo lót trắng.
Cảnh đẹp mê hồn khiến yết hầu anh lăn lên xuống, hơi thở cũng gấp gáp.
Anh khó khăn dời mắt đi, có chút bực mình vì trước mặt Thẩm Tinh Nguyễn mình chẳng có chút sức chống cự nào.
Điều chỉnh lại trạng thái, anh mới đưa mắt nhìn lại cô.
Bàn tay trắng lạnh lần lượt cởi từng cúc áo, một, hai...
Ngực căng tròn như tuyết sơn nhô lên, đẹp không sao tả xiết, trái tim Phó Thần lại một lần nữa hỗn loạn. Anh đỡ cô ngồi dậy trên giường.
Người cô mềm nhũn ngã vào lòng anh, một khối mềm mại áp sát vào người anh, khiến hơi thở anh càng thêm nặng nề, tay nắm vai cô vô thức siết chặt.
Thân nhiệt nóng hổi dưới tay giúp anh tỉnh táo hơn, anh thở dài một hơi, tiếp tục cởi chiếc áo đang mặc trên người cô.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra.
Cùng lúc, giọng nói lanh lảnh vọng vào: "Anh Thần, em nghe nói anh về rồi."
Phó Thần nhanh mắt nhanh tay khoác chiếc áo sơ mi lên người trong lòng, mắt chuyển sang người vừa bước vào: "Kỳ Uyển, trước khi vào phải gõ cửa, đó là phép lịch sự cơ bản."
Kỳ Uyển đẩy cửa ra, thấy người đàn ông vốn thanh tâm quả dục đang cởi đồ của một người phụ nữ, cô ta sững sờ tại chỗ.
Đồng thời, trái tim cô ta đau nhói, như có thứ gì đó đang gặm nhấm, khiến cô khó thở.
Một lúc sau cô ta mới phản ứng lại, nhíu mày, giọng run run: "Anh Thần, anh... anh đang làm gì vậy?"
Cô ta không tin Phó Thần là loại đàn ông thừa cơ chiếm lợi.
"Quần áo cô ấy bẩn, anh giúp cô ấy thay cái khác." Phó Thần giải thích.
Kỳ Uyển là phụ nữ, anh cũng không kiêng dè, nhanh chóng mặc chiếc áo sơ mi trắng vào người Thẩm Tinh Nguyễn trước mặt cô ta.
Không một tạp niệm, anh cài cúc áo lại.
Lời giải thích của Phó Thần khiến Kỳ Uyển thở phào nhẹ nhõm.
Cô ta lặng lẽ đứng nhìn, người đàn ông lạnh lùng xa cách ôm người con gái trong lòng, giúp cô mặc quần áo, động tác dịu dàng vô cùng.
Hình ảnh này hoàn toàn trái ngược với ấn tượng trước đây của cô ta về anh, cô ta không ngờ anh lại có mặt như vậy.
Ở góc này, cô ta có thể thấy rõ dung mạo người phụ nữ, tuy nhắm mắt nhưng vẫn thấy là một mỹ nhân.
Da trắng như tuyết, thân hình cũng cực phẩm.
Nhìn vòng một đầy đặn của mỹ nhân, cô ta cúi mắt liếc nhìn ngực mình hơi bằng phẳng.
Thầm thở dài: Thì ra anh Thần thích mẫu phụ nữ này.
"Cô ấy là bạn gái của anh Thần ạ?" Cô ta hỏi ra nghi ngờ trong lòng, mắt lại hướng về người đàn ông, hai tay vô thức siết chặt.
Phó Thần vắt khô nước trên khăn, nghe vậy động tác khựng lại một giây, gấp khăn lại, đặt lên trán Thẩm Tinh Nguyễn, rồi mới nhìn về phía Kỳ Uyển.
"Cô ấy là người anh thích."
Mấy chữ ngắn ngủi như tảng đá đập vào tim Kỳ Uyển, ánh sáng trong mắt cô ta tắt ngúm.
Hy vọng còn ôm ấp bị tảng đá đập tan tành.
"Thế à?" Cô ta gượng ra một nụ cười đắng, thì ra người anh liều mạng đi cứu là người trong lòng.
Cô ta mím môi, giọng thấp hẳn: "Vậy cô ấy không sao chứ?"
