Thẩm Tinh Nguyễn đứng dậy, định ra phòng khách giặt hết đống quần áo mới trên sofa.
Nắng to thế này, chắc một buổi sáng là quần áo khô thôi.
Nhưng khi cô ra phòng khách, thì phát hiện trên sofa chẳng còn quần áo mới nào nữa, ngay cả mấy cái quần lót, quần chip, quần đùi an toàn cô lấy sau đó cũng biến mất.
“Quần áo của tôi đâu rồi?”
Đang lúc cô thắc mắc, thì Xương Sườn thong thả từ phòng bước ra, giơ chân gõ lên cửa kính ban công.
“Gâu gâu…”
Thẩm Tinh Nguyễn đưa mắt nhìn, cửa kính đã bị rèm che khuất.
Phía ngoài rèm hình như có treo đầy quần áo.
Cô chạy ra mở cửa kính xem thử, phát hiện quần áo đã được giặt sạch và phơi khô ráo.
“Phó Thần cũng chu đáo quá nhỉ?”
Trong nhà này chỉ có cô và Phó Thần, nên không khó đoán chỉ có anh mới làm mấy việc này.
Hồi còn đi học, Phó Thần đã rất biết chăm sóc cô, điển hình là bạn trai kiểu bố.
Điều này khiến mấy đứa bạn cùng phòng ghen tị muốn chết.
Lúc đó cô tự hào lắm, đúng là nhặt được báu vật.
Cô chủ động theo đuổi Phó Thần, hồi đó bạn cùng phòng đã bảo cô, cô theo đuổi trước thì Phó Thần sẽ nắm quyền chủ động.
Hơn nữa Phó Thần là soái ca cao lãnh kiểu đó, nếu sau này cãi nhau, chắc chắn sẽ không chịu cúi đầu xin lỗi trước.
Đến lúc đó mọi chuyện đều do Phó Thần quyết định.
Hồi đó cô nghĩ, nhìn vào mặt Phó Thần thì chịu chút ấm ức cũng chẳng sao.
Ai ngờ, khi cô thực sự theo đuổi được Phó Thần, anh lại chiều cô hết mực.
Chuyện gì cũng nhường nhịn cô.
Thuận theo thời gian của cô để cùng ăn cơm, mua đồ ăn sáng cho cô, mặc đồ đôi với cô, chạy bộ tập thể dục cùng cô, nghỉ lễ thì dẫn cô đi chơi…
Thu hồi suy nghĩ, cô nhìn xuống dưới lầu, phát hiện bên ngoài doanh trại có khá nhiều tang thi đang lượn lờ.
Cô không khỏi nhíu mày, đóng cửa kính rồi đi xuống lầu.
Xuống tới tầng một, cô định vào bếp tự nấu mì ăn.
Phó Thần không chỉ mang về cho cô nhiều quần áo, mà còn có vô số đồ dùng sinh hoạt và thực phẩm.
Đến phòng bếp mở, cô phát hiện Phó Thần đã đang chuẩn bị bữa sáng.
Anh có tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, áo sơ mi đen rủ mặc cùng quần tây trắng sữa.
Động tác chậm rãi, chẳng giống như đang sống trong ngày tận thế, mà chỉ như một buổi cuối tuần nhàn nhã.
Anh hơi cúi mắt, tập trung vào nồi, nghiêm túc điều chỉnh hương vị nước dùng.
Giữa khói lửa nhân gian, vẻ thanh lãnh tự nhiên của anh cũng nhạt đi nhiều so với ngày thường.
Có lẽ nghe thấy tiếng động, anh ngước mắt nhìn cô, đồng tử đen lấp lánh, quét một vòng trên người cô, “Dậy sớm thế!”
Giọng nói trong trẻo dễ nghe, mang theo chút trêu chọc.
Thẩm Tinh Nguyễn liếc anh một cái, “Em bỏ thói quen ngủ nướng từ lâu rồi.”
Hồi đi học, cứ đến cuối tuần là cô ngủ nướng, anh vì sức khỏe của cô nên mua đồ ăn sáng, gọi điện bảo cô xuống lầu lấy.
Giờ cô vẫn không quên được dáng vẻ anh cau mày nhìn cô, không biết làm sao, chỉ biết bất lực lắc đầu.
Mùi thịt bò thơm nức phả vào mặt, cô bước đến đối diện anh.
Nhìn thấy thịt bò trong nước dùng, cô kinh ngạc, “Còn có cả thịt bò á?”
Đã tận thế rồi, có đồ khô ăn là tốt lắm rồi, vậy mà còn có thịt bò tươi?
Nhưng trong doanh trại có nhiều người dị năng, thu thập được thịt cũng là bình thường.
Chắc qua một thời gian nữa, khi thiết bị điện ngừng hoạt động, thì khó mà ăn được thịt.
“Đây là đồ để dành cho Xương Sườn trong không gian từ trước tận thế.” Phó Thần vớt mì đã nấu chín ra.
Rồi chan nước dùng đã làm lên mì.
Trước tận thế anh đã kết nối với bí cảnh, Xương Sườn chỉ thích ăn thịt, anh đã đi chợ tích trữ khá nhiều thịt để dành, tiện thể cũng trữ nhiều đồ khác.
Thời gian trong không gian đứng yên, nên trữ bao nhiêu cũng không hỏng.
Để khỏi mất công chạy đi chạy lại chợ, anh đã tích trữ một lần hơn mười mấy vạn tệ tiền đồ.
Không ngờ tận thế ập đến, những đồ đã chuẩn bị này vừa hay có thể ứng phó.
Hôm qua anh và Chu Nam Hành còn đi thu gom ở mấy quán ăn nhỏ và siêu thị, thu được khá nhiều thịt đông lạnh.
Siêu thị và quán ăn dù vẫn bật điều hòa, nhưng phần lớn rau củ và không ít trái cây đã hỏng.
Tình hình bây giờ, e rằng khó mà thiết lập lại trật tự mới, khôi phục sản xuất còn không biết đến bao giờ, nên số đồ tích trữ này vẫn còn xa mới đủ.
“Vậy chẳng phải chúng ta nhờ phúc của Xương Sườn sao?” Thẩm Tinh Nguyễn quay đầu nhìn con chó to màu xám đen đang theo sau mình.
Xương Sườn nghe thế, thả bát cơm đang ngậm trong miệng xuống, ấm ức “ao ư” một tiếng, đáng lẽ nó có thịt bò ăn, giờ chỉ còn thịt miếng.
“Nó nên mừng đi, nếu không phải trữ nhiều thịt cho nó, thì giờ chúng ta chỉ có thể ăn mì thịt chó thôi.”
Phó Thần bưng hai bát mì bò lên bàn ăn.
Xương Sườn nghe thế, đồng tử đen rung chuyển, vội vàng kéo bát cơm giấu ra sau, đáng thương “ao ư” một tiếng.
Như thể đang nói: Chủ nhân chỉ biết dọa chó.
Thẩm Tinh Nguyễn thương hại nhìn Xương Sườn, nhỏ giọng nói: “Chủ cậu đúng là xấu xa thật.”
Nhưng cô cũng chỉ là ôm đùi người ta, ăn chực uống chực, biết làm sao?
Đành chịu thôi.
Cô bất lực nhìn con chó, xoa đầu nó, “Xương Sườn ơi, xã hội này có vật tư mới là ông lớn, hay là chúng ta nhịn đi?”
Phó Thần bày mì xong, lại rửa hai đôi đũa.
Thấy Thẩm Tinh Nguyễn lại sờ đầu chó, anh liếc Xương Sườn một cái, mặt hơi trầm xuống, “Có gì hay mà nói với một con chó?”
Xương Sườn cảm nhận được ánh mắt giết chó của Phó Thần, chớp chớp mắt, dời tầm mắt: Không thấy tôi, không thấy tôi…
Thẩm Tinh Nguyễn lại xoa đầu chó một lúc, rửa tay rồi mới ngồi xuống đối diện Phó Thần.
Ánh mắt cô rơi trên bát mì của mình, những lát thịt bò mỏng xếp thành một ngọn núi nhỏ.
Cô lại liếc sang bát của Phó Thần, quả nhiên thấy trong bát anh chỉ lơ thơ vài ba lát thịt bò.
Điều này khiến lòng Thẩm Tinh Nguyễn hơi chua xót, lại nhớ đến chuyện hồi đi học.
Mỗi lần đi ăn, anh đều gắp món cô thích cho cô.
Cô gắp một đũa thịt bò bỏ vào bát Phó Thần, “Em muốn giảm cân, không ăn được nhiều thịt thế đâu.”
Trong bát có thêm năm sáu lát thịt bò, trộn với hành lá tươi, trông thơm ngon, đậm đà.
Phó Thần ngước mắt nhìn người phụ nữ ngồi đối diện, đôi mắt hồ ly linh động của cô lấp lánh, dáng vẻ có chút kiêu ngạo.
“Hoàn cảnh bây giờ, không cần lo chuyện giảm cân đâu.”
Anh cầm đũa trộn thịt bò và mì lại với nhau, nhai chậm rãi.
Thẩm Tinh Nguyễn tay đang gắp mì khựng lại, vẻ mặt nghi hoặc, nhai mì trong miệng, nuốt xuống mới lên tiếng hỏi: “Ý gì thế?”
“Ăn mì trước đã.”
-
Đang lúc Thẩm Tinh Nguyễn ăn ngon lành, thì ngoài cửa vọng vào tiếng của Chu Nam Hành và Ôn Thiển Nguyệt.
Chẳng mấy chốc, cả hai cùng vào phòng ăn.
“Phó Thần, Thẩm học muội…” Chu Nam Hành chống tay lên bàn dài chào hai người.
Ôn Thiển Nguyệt cũng theo sau Chu Nam Hành chào hỏi, “Anh Phó, chị Tinh Nguyễn…”
“Nguyệt Nguyệt…” Thẩm Tinh Nguyễn hơi bất ngờ nhìn Ôn Thiển Nguyệt, thắc mắc sao cô ấy đến sớm thế.
Cô nhớ biệt thự cô ấy ở cách đây cũng xa.
Phó Thần đặt đũa xuống, chậm rãi rút một tờ khăn giấy lau khóe miệng, “Đồ ăn trong tủ lạnh, muốn ăn gì thì tự làm.”
“Cậu thực sự định tách khỏi doanh trại à?” Chu Nam Hành cau mày.
