Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Bùng Nổ: Ta Trở Thành Bảo Bối Của Đại Lão > Chương 81

Chương 81

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 81 có bản audio.

Khi Ôn Thiển Nguyệt bước vào phòng khách, cô thấy Chu Nam Hành đang ngồi ngẩn người trước chiếc bàn trà, nhìn chằm chằm vào đĩa dưa hấu pha lê và hộp sữa tươi trên đó.

 

“Anh đang nghĩ gì thế?” Cô đi đôi dép lê màu be chầm chậm đến gần bàn trà, lấy một miếng dưa hấu bỏ vào miệng.

 

Người đang ngẩn ngơ cuối cùng cũng hồi thần, ngồi ngay ngắn lại, gãi đầu: “Không… không có gì.”

 

Ôn Thiển Nguyệt ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn cạnh bàn trà, thấy vẻ ngượng ngùng của Chu Nam Hành, không khỏi buồn cười: “Anp lúng túng cái gì thế?”

 

Chu Nam Hành đưa mắt nhìn Ôn Thiển Nguyệt một cách không tự nhiên. Cô mặc một chiếc váy ngủ dài quá đầu gối màu hồng có hình chú gấu dâu tây, màu hồng phấn làm nổi bật làn da trắng hồng của cô, trông thật dễ thương và đáng yêu.

 

Anh chỉ cảm thấy tim mình bắt đầu đập nhanh không rõ lý do, khó khăn nuốt nước bọt: “Anh… thực ra có chuyện muốn nói với em.”

 

“Nói đi, sao căng thẳng thế?” Ôn Thiển Nguyệt thấy Chu Nam Hành mặt mày nghiêm túc, không khỏi tò mò.

 

Cô cũng thấy hơi buồn cười, bình thường Chu Nam Hành khá đại khái, bao giờ lại cẩn thận thế này.

 

Cô với tay lấy hộp sữa tươi trên bàn trà, cắm ống hút, đưa lên miệng, mắt nhìn chằm chằm vào Chu Nam Hành, chờ đợi câu nói tiếp theo của anh.

 

Bị Ôn Thiển Nguyệt nhìn chằm chằm, Chu Nam Hành càng thấy căng thẳng hơn, chưa kịp nói ra lời đã thấy mặt nóng bừng.

 

“Anh…” Anh liếm môi, cảm thấy cổ họng như bị nghẹn lại.

 

Có lẽ vì sợ bị từ chối, nên lời muốn nói cứ nghẹn ứ không ra.

 

Anh lấy một miếng dưa hấu bỏ vào miệng, muốn xoa dịu tâm trạng.

 

Ôn Thiển Nguyệt bị dáng vẻ ngượng nghịu của Chu Nam Hành làm cho hơi sốt ruột: “Có chuyện gì thì anh nói đi!”

 

Bị Ôn Thiển Nguyệt thúc giục, Chu Nam Hành cũng vội vàng, ngậm miếng dưa hấu nói: “Anh thích em, em có đồng ý làm bạn gái anh không?”

 

Nhưng lời này lọt vào tai Ôn Thiển Nguyệt chỉ là một tràng âm thanh lộn xộn, không rõ ràng.

 

Cô cau mày: “Anp lẩm bẩm gì thế?”

 

Chu Nam Hành nuốt vội miếng dưa hấu, suýt chút nữa thì nghẹn chết.

 

Anh nói một hơi: “Anh nói là anh thích em, em có đồng ý làm bạn gái anh không…”

 

Ôn Thiển Nguyệt hoàn toàn không ngờ Chu Nam Hành sẽ đột nhiên tỏ tình với mình, nhất thời ngây người. Khi phản ứng lại, cô không khỏi có chút ngượng ngùng.

 

Cô thực sự có cảm tình với Chu Nam Hành. Ngay từ khi chuyển vào biệt thự này, cô đã từng nghĩ liệu họ có phát triển thành một cặp thật sự không.

 

Chứ không chỉ là mối quan hệ mập mờ như người khác vẫn nói.

 

Đối diện với ánh mắt mong chờ của người đàn ông, cô cắn môi, rất nhẹ nhàng gật đầu.

 

Thấy vậy, khóe miệng Chu Nam Hành không khỏi giương lên, để lộ hàm răng trắng: “Em thực sự đồng ý làm bạn gái anh rồi à?”

 

Anh không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ đến vậy, lúc này tâm trạng vui vẻ vô cùng.

 

Ôn Thiển Nguyệt thấy Chu Nam Hành vui mừng như vậy, liền nhìn anh: “Em đồng ý thử hẹn hò với anh, nhưng cũng phải xem biểu hiện của anh. Nếu anh có điểm nào làm em không hài lòng, em sẽ chia tay.”

 

Chu Nam Hành ngẩng đầu, tỏ vẻ hiểu: “Đương nhiên rồi, em cứ việc thử thách anh, anh nhất định sẽ đối tốt với em.”

 

Đồng thời trong lòng thầm thề, sau này nhất định phải trở nên mạnh mẽ hơn, trong thế giới tận thế địa ngục này, bảo vệ Ôn Thiển Nguyệt thật tốt.

 

Ôn Thiển Nguyệt mỉm cười, lấy một miếng dưa hấu đưa cho anh: “Ăn dưa đi!”

 

Chu Nam Hành nhận lấy miếng dưa từ tay cô, lại một vẻ mặt vui sướng, biểu cảm ấy giống hệt như nhặt được báu vật trên đường.

 

-

 

Trong con hẻm tối đen như mực, hai bóng người một cao một thấp chạy nhanh về phía trước, người nọ theo sau người kia.

 

Một con tang thi dị dạng điên cuồng đuổi theo phía sau, trên cái đầu méo mó, từ cái miệng rộng như chậu máu phun ra một luồng ánh sáng trắng ngà về phía hai người phía trước.

 

“A… lại nữa, lại nữa, cái thứ quỷ này đang phun ra lời thơm tho đây mà…” Lục Vân Thâm không nhịn được quay đầu lại nhìn.

 

Anh thực sự sắp suy sụp rồi, tại sao họ không tìm một cửa hàng nào đó để ăn uống, mà lại phải đi đến cái trại gì đó chứ?

 

Cái tên biến thái Giang Trạch còn bắt anh đi đường vào nửa đêm, như muốn nhanh chóng tống anh vào trại rồi chuồn mất.

 

“Câm miệng, chạy nhanh lên.” Giang Trạch dọn sạch đám tang thi phía trước, rồi kéo người phía sau nhanh chóng chạy về phía trước.

 

Anh thực sự không hiểu tại sao trong giờ phút nguy hiểm thế này, Lục Vân Thâm vẫn còn nhiều lời như vậy.

 

Anh nghi ngờ nếu anh ta bị tang thi ăn thịt, chắc chắn là vì tang thi chê anh ta nói nhiều quá.

 

“Anh còn nói, nếu không phải anh cứ nhất quyết đi đường đêm, chúng ta có bị cái thứ tang thi xấu xí này rượt đuổi không?” Lục Vân Thâm không phục, la lối om sòm.

 

“Phía trước sắp tới rồi, nếu cậu còn lải nhải nữa, tin tôi xé miệng cậu không?” Giang Trạch nổi cáu, chỉ muốn đạp một phát cho Lục Vân Thâm bay thẳng vào miệng con tang thi phía sau.

 

Trước tận thế, anh đã quen với cuộc sống một mình, không hiểu sao khi tận thế ập đến, anh lại phải mang theo cái của nợ này bên cạnh.

 

Thấy con tang thi phía sau sắp phun ra đòn tấn công tiếp theo, anh nhanh chóng kéo Lục Vân Thâm lại gần mình: “Chạy nhanh lên.”

 

Sức lực của người này kém quá vậy?

 

Anh vừa phải đối phó với đám tang thi thường lao ra phía trước, vừa phải dùng không gian cắt để khống chế con tang thi dị dạng phía sau, lại còn phải kéo anh ta chạy.

 

Lục Vân Thâm quay đầu lại liếc nhìn mặt đất bị khoét thành một cái hố đen ngòm, thở hổn hển: “Cái thứ xấu xí này cũng dữ quá đi, tôi hết sức rồi, chạy không nổi nữa!”

 

Anh thực sự không chạy nổi nữa, từ trước đến giờ chưa bao giờ chạy lâu như vậy, chạy thêm nữa tim anh sẽ nhảy ra khỏi cổ họng mất.

 

Anh chậm lại, thở dốc: “Tôi thực sự chạy không nổi rồi, tôi ở lại cho tang thi ăn đi, anh đừng lo cho tôi nữa!”

 

Giang Trạch đã kéo anh chạy mấy ngày rồi, anh sẽ làm chút cống hiến cho anh ta, không kéo chân anh ta nữa.

 

Với thực lực của Giang Trạch, thoát khỏi cái thứ xấu xí này không thành vấn đề.

 

“Được thôi, nào, tôi đạp cậu vào miệng con tang thi này, để cậu biến thành xấu xí giống nó.” Giang Trạch thấy Lục Vân Thâm lại bắt đầu làm nũng muốn chết, liền làm bộ định đá anh.

 

Mới chạy có hơn mười phút, đã chạy không nổi rồi, anh lần đầu tiên thấy một người đàn ông yếu đuối như vậy.

 

Lục Vân Thâm thấy vậy, lại nhấc chân chạy tiếp: “Không phải chứ! Giang Trạch, anh đúng là người đàn ông độc ác.

 

Tôi tốt bụng ở lại cho nó ăn, để anh thoát hiểm, vậy mà anh lại muốn tôi biến thành xấu xí giống nó à?”

 

Không phải người, không phải người.

 

Anh đẹp trai như vậy, cho con tang thi này ăn thật sự quá rẻ nó rồi.

 

Giang Trạch lạnh lùng liếc người chạy phía trước, thấy phía trước lại có tang thi bị tiếng động thu hút tới, liền tăng tốc, một nhát chém chết con tang thi lao tới.

 

Lục Vân Thâm theo bản năng ôm lấy cánh tay Giang Trạch: “Mẹ ơi, trời tối om thế này xông ra muốn hù chết ai đây.”

 

Giang Trạch khó chịu liếc anh một cái: “Cậu thử nói to hơn nữa xem.”

 

“Tôi… chẳng phải anh cũng nói to thế sao?” Lục Vân Thâm không phục, cãi lại.

 

“…”

 

Giang Trạch kìm nén cơn muốn đánh anh một trận, kéo anh nhanh chóng đi về phía Trại Dũng Lăng.

 

Lại rẽ vào một con phố, nhìn thấy bức tường thành cao ba mét phía trước, cuối cùng anh cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Cuối cùng cũng sắp tới rồi.

 

Ném cái của nợ này ở đây, anh sẽ lại được yên tĩnh trở lại.

 

Nghĩ đến đây, anh không khỏi quay đầu nhìn Lục Vân Thâm.

 

Trong màn đêm, ngũ quan của Lục Vân Thâm ẩn trong bóng tối, nhưng vẫn có thể thấy đó là một khuôn mặt tinh xảo tuyệt trần.

 

Đôi mắt hồ ly lấp lánh, giống như những vì sao trên bầu trời.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi