Chương 22: Bị Ép Cướp Đen
Triệu Chí Dũng bình tĩnh lại, đi ra ngoài, không biết gọi điện cho ai, nói rất lâu mới quay lại trước mặt cô.
Do dự một hồi: "Hiện tại đúng là có một lô, chất lượng rất cao, trị giá 800 triệu tệ, nhưng là cướp từ tay người khác. Dùng cho bản thân thì không vấn đề, nhưng một khi bán ra, rất dễ bị chủ cũ truy tra, rắc rối sẽ rất lớn, nên đến giờ vẫn chưa thể đem đi thanh khoản! Cô phải suy nghĩ kỹ! Bây giờ tôi bán giá 500 triệu tệ."
Lâm Khê mỉm cười, vẻ mặt như kiểu 'tôi biết ngay mà'.
"Tiền mặt, chuyển khoản, hay vàng?"
Triệu Chí Dũng trợn mắt: "Vàng, ngày mai, kịp nhận hàng không?"
"Yên tâm, nhận hàng không phải việc của tôi, tôi chỉ lo trả tiền thôi. Nhưng nói thật, nếu tôi cướp luôn lô hàng này thì có ảnh hưởng gì đến anh không?" Lâm Khê thực sự muốn hốt trắng.
Dù cảnh sát địa phương có điều tra đến cùng, cũng chỉ là đen ăn đen mà thôi.
Triệu Chí Dũng mặt không cảm xúc nhìn cô: "Cô dám nghĩ thật đấy! Nếu cô muốn bị một đám người truy sát khắp chân trời góc bể thì cứ thử đi!"
Lô hàng vốn được vận chuyển đến Đông Á này, chất lượng gần bằng quân đội, nếu không nhờ thu được tin tức kịp thời, mượn tay đoàn lính đánh thuê chặn lại, thì e rằng phần lớn đã được chuyển đến Tung Của và các nước lân cận.
Hiện tại các phe đều đang truy tra lô hàng này, bọn họ không thể giấu quá lâu.
Ngày hôm sau trước khi giao dịch, Lâm Khê đội tóc giả, hóa trang thành thanh niên da trắng tóc vàng, đi giày tăng chiều cao, cao thêm mười phân, khoác áo hoodie đen, đi trên phố chẳng hề nổi bật.
Triệu Chí Dũng cũng thay đổi trang phục, trở thành một người đàn ông trung niên tiều tụy.
Họ đỗ xe bên ngoài một khu nhà máy bỏ hoang, loay hoay một hồi lâu mới thấy được đám người đó và vũ khí.
Cả nhà xưởng rộng lớn chất đầy hàng, Triệu Chí Dũng rút vài khẩu đưa Lâm Khê thử, chất lượng không vấn đề.
Thực ra lúc vào, Lâm Khê đã dùng tinh thần lực chia sẻ góc nhìn với Thanh Bảo, kiểm tra từng loại vũ khí dưới lớp bao bì, và thu hết vũ khí trong bao bì vào không gian để phòng hờ.
Lâm Khê rất sảng khoái giao vàng ra.
"Được rồi, giao dịch hoàn tất, các người có thể rời đi. Đồ chúng tôi tự vận chuyển!"
Triệu Chí Dũng biến sắc, nhưng không kịp ngăn cản.
Mười mấy tên lính đánh thuê nhìn vali đầy vàng, lòng tham hiện rõ. Cuộc giao dịch quá dễ dàng, vàng đến quá dễ dàng.
Chúng trao đổi ánh mắt, dàn đội hình ra.
Triệu Chí Dũng siết chặt khẩu súng trong tay, nơi đây chứa lượng lớn vũ khí, nổ súng quá nguy hiểm.
Thực ra, Lâm Khê chưa từng nghĩ sẽ để bọn họ rời đi, chỉ vì nể mặt Triệu Chí Dũng nên không nói thẳng.
Sảng khoái giao vàng như vậy, chính là muốn xem lòng tham của chúng lớn đến đâu. Chậc chậc, quả nhiên không làm cô thất vọng.
Một tên cầm đầu râu quai nón lắc ngón tay: "Này nhóc, muốn mang đồ đi thì không được đâu, mày mới chỉ trả tiền cọc, còn thiếu tiền đuôi đấy!"
"Gael, chúng ta đã thỏa thuận rồi! 500 triệu!" Triệu Chí Dũng mặt nặng mày nhẹ.
Gael cười ha hả: "Đương nhiên, Peter, đúng là nên cảm ơn mày! Nhưng chúng ta đã thỏa thuận, 500 triệu là tiền cọc, bây giờ còn thiếu 300 triệu! Hàng các người không mang đi được đâu! Hay là, muốn nổ súng trong kho vũ khí?"
Triệu Chí Dũng tức cười: "Mày đúng là thằng khốn vô sỉ! Tình hình bây giờ mày rõ lắm, 800 triệu là không thể, Gael! Mày đang nuốt lời đấy!"
Gael hét to với hắn: "Không không không, tình hình bây giờ, là mày không rõ! Bọn tao có mười sáu người, mười sáu đối một phải không? Mà bên ngoài còn có người của bọn tao..."
Triệu Chí Dũng ra sức ra hiệu cho Lâm Khê mau rời đi, nhưng Lâm Khê cứ như đang ngẩn người.
Lâm Khê đang tìm lựu đạn. Trong nhà có mười sáu người, ngoài khoảng mười người.
Lấy thêm vài quả M67 chắc không vấn đề gì nhỉ?
Còn có thể mượn tiếng nổ che mắt, thu nốt số hàng còn lại và vàng vào không gian. Thật là, hoàn hảo!
Rắc rối duy nhất là Triệu Chí Dũng...
Lâm Khê đưa tay ra sau lưng, lấy súng gây mê từ không gian, lén bắn Triệu Chí Dũng một phát.
Mặc kệ ánh mắt như nhìn thần kinh của hắn: "Vàng thôi mà, các người muốn như vậy, thì tôi cho các người vậy!"
Hai mươi sáu người đúng không? Mỗi người một quả M67!
Màn sương của Thanh Bảo bọc một đống lựu đạn, đặt dưới chân mỗi người một quả.
Lâm Khê búng tay một cái, màn sương rút chốt an toàn, tất nhiên cũng không quên lấy lại vàng.
Chắc không ai ngờ, lại có kẻ điên đến mức dùng lựu đạn trong kho vũ khí. Trong tiếng chửi rủa hỗn loạn của chúng, số vũ khí còn lại biến mất trong chốc lát.
Một giây trước khi tiếng nổ vang lên, Lâm Khê kéo Triệu Chí Dũng đã ngất vào không gian.
Mười phút sau, cô lại đưa hắn ra ngoài. Hiện trường sau vụ nổ hỗn độn, loại lựu đạn này có thể hạ gục cả xe bọc thép hạng nhẹ, huống hồ thân thể bằng thịt.
Dùng máy dò sóng âm kiểm tra, phát hiện xung quanh không còn người có dấu hiệu sinh tồn, tốt!
Cô mới tìm lại chiếc xe đã lái đến, nhanh chóng rời đi.
Triệu Chí Dũng tỉnh dậy sau bốn tiếng đồng hồ. Hắn chắc chắn Lâm Khê đã dùng một loại thuốc tiêm nào đó bắn hắn.
"Anh Triệu, anh tỉnh rồi!" Lâm Khê vui vẻ nhìn hắn.
Cô vừa dùng tinh thần lực kiểm tra số vũ khí trong không gian, quả nhiên chủng loại phong phú, số lượng lớn, không uổng công cô tính toán lâu như vậy.
"Tôi sợ lỡ tay làm anh bị thương, nên làm anh ngất đi để bảo vệ anh. Hơn nữa, anh cũng không muốn gặp mặt đám người nhận hàng kia, đúng không?"
Triệu Chí Dũng vẫn còn hơi yếu, thuốc mê còn sót lại chưa chuyển hóa hết. "Còn cô thì sao? Không sao chứ? Đám người đó đâu?"
"Tôi không sao! Bọn chúng chết hết rồi, anh yên tâm không còn ai sống sót!" Tâm trạng Lâm Khê rất tốt, kiên nhẫn trả lời hắn, "Anh đừng nói với tôi là anh đồng cảm với một đám lính đánh thuê chỉ biết nhận tiền không nhận người nhé?"
Triệu Chí Dũng cười khổ: "Sao có thể! Đây là cô đã tính trước rồi? Đen ăn đen?"
Lâm Khê ngoan ngoãn lắc đầu: "Không có! Tôi là người làm ăn, tôi rất nghiêm túc làm ăn. Nếu bọn chúng nhận vàng rồi ngoan ngoãn rời đi, thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Tiếc là bọn chúng quá tham lam. Tôi chỉ cho chúng biết tham lam sẽ mất mạng thôi!"
Triệu Chí Dũng nhìn lại lúc giao dịch chưa hoàn tất, cô đã ném vàng ra, còn tưởng cô non nớt thiếu kinh nghiệm, bây giờ nghĩ lại, đó là mồi nhử cố tình thả ra.
"Anh đưa tài khoản cho tôi đi, là cái này à? Tôi chuyển tiền cho anh. Lần này chúng ta tiết kiệm được kha khá." Lâm Khê hào phóng chuyển cho hắn 20 triệu tệ.
Thông báo nhận tiền làm Triệu Chí Dũng giật mình, vội hỏi cô có chuyển nhầm không.
"Không nhiều đâu! Ban đầu tôi định cho anh Bitcoin hoặc vàng, nhưng nghĩ anh về nước dùng không tiện, nên chuyển tiền mặt cho anh. Nhưng vàng anh vẫn nên giữ lại một ít phòng thân. Anh nhập cảnh không mang được, cứ để ở chỗ tôi, khi nào anh về nước liên lạc tôi, tôi đưa cho anh, 10 kg!"
Lâm Khê suy nghĩ mãi, vẫn nói thêm: "Còn nữa, về nước rồi, tốt nhất mua một căn hộ cao cấp chất lượng tốt, ở Thâm Thị, Bắc Thị, Nam Thị, Hải Thị đều được, lớn nhỏ không sao, trên tầng 15, cải tạo gia cố. Khi anh phát hiện tình hình không ổn, thì tích trữ nhiều vật tư, nước, thuốc men, và vũ khí! Đừng tiếc, tiêu hết đi."
Lâm Khê không nói 'tình hình không ổn' là lúc nào, Triệu Chí Dũng cũng không hỏi.
Trong lòng hắn dậy sóng, tất cả thông tin tổng hợp lại chỉ có hai chữ: chiến bị.
