Chương 25: Lâm Út Út trở thành hot girl mạng
Tiếng ầm ầm sau lưng như tiếng đòi mạng cứ bám riết không tha.
Cuối cùng cũng xuống được chân núi, trái tim Lâm Khê treo suốt cả đoạn đường cuối cùng cũng hạ xuống.
Kết quả là cô vấp ngã, người và xe lăn đi xa tít.
Lâm Khê nằm dưới đất, mò ra một chai nước giếng, uống gần hết.
Năng lượng từ nước giếng lập tức làm dịu các cơ bắp đang căng cứng.
Cô tự hỏi mình cũng có làm gì đâu, sao cái căn cứ này nói sập là sập vậy chứ?
Chất lượng công trình của Mỹ đúng là tệ hại, suýt chút nữa hại chết cô.
Không thèm để ý tới mặt đầy bùn, Lâm Khê dựng xe máy lên rồi lại leo lên.
Cô không thể ở lại gần hiện trường, dễ bị nghi ngờ lắm.
Tìm được chỗ giấu xe hơi, lên xe rồi phóng hết tốc lực tới bãi đỗ xe trước đó, lại gắn GPS vào chỗ cũ.
Rồi lại chạy như bay tới thành phố gần nhất là Thành phố Sam Jose.
Đợi tới khi Lâm Khê đến khách sạn Four Seasons, cô đã ba mươi tiếng chưa chợp mắt, hoàn toàn nhờ uống nước giếng để chống đỡ.
Vẫn là phòng suite cao cấp, vào phòng trước tiên mở TV, rồi lướt mạng, không có tin tức gì đặc biệt, tin nóng nhất vẫn là về các hiện vật bảo tàng.
Lâm Khê thở phào, tự giễu cười, đây gọi là có tật giật mình nhỉ.
Đi tắm, thay đồ ngủ, cô ngã xuống giường ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, cô không phân biệt được là ngày hay đêm, ngơ ngác một hồi lâu mới lấy lại được cảm giác.
Kéo rèm, nhìn ráng chiều trên bầu trời, mới biết đã tới chiều tối.
Ngủ lâu quá khát nước ghê, Lâm Khê lại uống nửa chai nước, rồi mới gọi Lâm Út Út và Thanh Bảo ra khỏi không gian.
“Út Út đói rồi đúng không, để tôi xem ở đây có gì ngon, gọi hết luôn, chúng ta ăn nhiều không sợ hết. Còn Thanh Thanh Bảo, chỉ được uống một ly rượu vang thôi nhé, không được uống nhiều…”
Lâm Khê thấy rất lạ, im ắng quá.
Không nghe thấy tiếng “a ô a ô” vui vẻ chờ đồ ăn ngon?
Cũng không có tiếng “ya! ya!” phản đối?
Lâm Khê ngẩng đầu, lòng hẫng một nhịp, chẳng lẽ sắp có chuyện?
Lâm Út Út ngồi thẳng người, nằm bò lên đầu gối Lâm Khê, úp mặt lên, rụt rè nhìn cô.
“Chủ nhân ơi, tôi nói với cô một chuyện, cô đừng giận nhé…”
Lâm Khê có linh cảm chẳng lành, cười gượng: “Út Út ngoan thế, sao tôi lại giận được?”
Lâm Út Út liếc nhìn cô, lén lút lùi lại một bước: “Vậy cô cũng không được đánh tôi! Tôi vẫn còn là trẻ con mà!”
Trẻ con cái quái gì, mày là linh thú, trẻ với chả con!
Đúng là không nghe thì thôi, nghe xong chỉ muốn đánh người!
Lúc này có thể khẳng định, nó đã gây họa, mà còn không nhỏ!
Lâm Khê hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh lại: “Tôi không đánh mày! Tôi không ngược đãi động vật!”
Lâm Út Út phồng má, rất bất mãn, tiếc là có giận không dám nói.
Biết ngay, nó có bao giờ coi mình là động vật đâu.
“Nói đi, mày đã gây họa gì rồi?” Lâm Khê đã chuẩn bị tâm lý xong.
Lâm Út Út ấp úng mở miệng, chuyện là thế này.
Hồi ở cửa hàng thú cưng, mấy chị nhân viên rất thích nó, hay chụp ảnh nó đăng lên mạng, rồi nhiều người bình luận…
Thế là nó biết có thứ gọi là tài khoản.
Nó thích chơi máy tính bảng, Lâm Khê cũng chiều nó, còn cho nó một cái riêng, thế là nó đăng ký một tài khoản.
Sao nó biết đăng ký tài khoản?
Hỏi thì, thông minh tuyệt đỉnh, nhớ dai như vẹt, Bá Thiên Hổ có gì mà không biết!
Biệt danh mạng của nó là: Chủ nhân tôi thích ăn cứt!
Còn kèm chú thích, nói đó là sự thật, không hiểu nổi mấy ông chủ trên đời này, nhưng nếu không có nó ngăn cản, nhà chủ nhân đã thành thiên đường của cứt mất rồi, thế giới này thật đáng sợ!
Đúng vậy, Lâm Khê ngứa tay vô cùng, chẳng thà đánh chết nó cho rồi, nhất lao vĩnh dật!
Người comment rất vui vẻ, họ nghĩ rằng có người mở tài khoản dưới góc nhìn thú cưng để câu view, nhưng quả thật là vui.
Nó cũng mới tiếp xúc mạng, thấy cũng vui lắm, thỉnh thoảng theo yêu cầu của comment, đăng ảnh đẹp của nó.
Đăng video nó đi spa, thế là nó hot lên một chút, còn có cả fan nữa.
Vậy nên khi Lâm Khê trăm phương nghìn kế hạ thấp điệu thấp hơn nữa, ai mà ngờ con mèo cưng cô ôm ra ôm vào lại cao điệu như thế, còn thành hot girl mạng!
Tất nhiên đó không phải trọng điểm, trọng điểm là ra nước ngoài, nó còn cập nhật vài lần, cho tới khi nó phát hiện trên đây có cả địa chỉ IP các nước.
Hơn nữa, trong comment có người để lại lời nhắn, nói quen nó, nó là mèo của một công tử nhà giàu, chủ họ Lâm, đoán chủ nhân của tài khoản này có phải là cô Lâm không.
Lâm Út Út thì ngốc nhưng không ngu, lúc đó liền thấy không ổn.
Lập tức xóa comment, xóa sạch thông tin, nó nghĩ chuyện này chắc kết thúc rồi.
Kết quả, hôm qua Thanh Bảo thu một đám động vật bị làm thí nghiệm, Lâm Út Út bị cảnh tượng thảm thương của chúng làm sợ hãi.
Lại nhớ tới Lâm Khê từng nói, nếu để người ta biết nó khác với động vật khác, sớm muộn gì cũng bị bắt đi cắt thành trăm mảnh làm thí nghiệm.
Nó sợ hãi vô cùng, liền muốn thành thật khai báo, phòng trừ vạn nhất, nhiều nhất cũng chỉ bị đánh một trận thôi.
Lâm Út Út càng nói càng nhỏ, mặt Lâm Khê càng ngày càng đen.
Rất tốt rất tốt, lỡ có người chú ý tới cô, phát hiện con mèo này trên mạng, là có thể biết được hành tung của cô.
Mà mèo không có giấy tờ vận chuyển, làm sao nó theo được ra nước ngoài?
Lâm Khê chưa kịp nổi giận, vội vàng kiểm tra với nó xem lộ trình bị lộ IP.
Xác nhận không phải chỗ nào nó cũng cập nhật, coi như là vạn hạnh trong bất hạnh.
Rồi lập tức hủy tài khoản, tắt máy tính bảng đó, bỏ vào không gian khóa lại.
Không có giấy tờ vận chuyển thì nói thế nào? Chẳng lẽ nói nhét trong túi xách lậu qua?
Mà hai bên hải quan làm sao qua được?
Lâm Khê đau đầu vô cùng.
Nghĩ thôi, thôi vậy, đã tới nước này, chỉ hy vọng không ai phát hiện con mèo ngu này là mèo của cô, ít nhất là chết không nhận! Cùng lắm thì giết người diệt khẩu thôi!
Nghĩ thông suốt điểm này, cô mới trừng mắt nhìn Lâm Út Út.
Nhìn thấy cái dáng vẻ nhát chết, lén la lén lút của cái cục mỡ nhỏ, lòng cô khẽ động: “Bộ lông của mày có thể thay đổi không?”
Lâm Út Út do dự một chút: “Cũng có thể! Nhưng tôi cũng không thể thay đổi trước mặt người khác, để người ta biết, không phải bị mổ xẻ sao!”
“Thay đổi một chút, sửa lại vằn hổ của mày, điều chỉnh theo hướng mèo vằn, chỉ cần vằn lông khác nhau, thì sẽ không ai nghĩ hai mày là cùng một con mèo!”
Lâm Út Út vui mừng nhảy dựng lên: “A ô! Sao tôi không nghĩ ra! Chủ nhân thật thông minh!”
Cảm ơn! Không muốn được mày khen thông minh! Lâm Khê vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc.
Hết chuyện lăn tăn, nó liền làm nũng lăn lộn bán manh đủ kiểu, đầu nghiêng bốn mươi lăm độ: “A ô a ô, tôi đói quá, hôm nay ăn gì?”
Lâm Khê cười lạnh, hừ, thật là ngây thơ!
“Còn nữa, dáng người của mày cũng phải sửa, giảm cân!”
“Không biết! Không sao! Tự lên mạng tra, cư dân mạng sẽ chỉ cho mày!”
“Còn nữa, tra kỹ đi, cái gì gọi là ‘bóc phốt’? Tìm hiểu kỹ sự đáng sợ của mạng!”
Trong tiếng sét đánh ngang tai, mắt Lâm Út Út không còn ánh sáng, như xác chết biết đi, chỉ còn lại tiếng “u u u u” thảm thiết.
Nhìn bộ dạng đau khổ của nó, lòng Lâm Khê mới dễ chịu hơn.
Quay đầu thấy Thanh Bảo, “Ya! Nhiều quá nhiều quá!” là giọng sốt sắng.
Lâm Khê nét mặt dịu lại: “Có phải đồ bên trong nhiều quá không? Chúng ta cùng đi xem nào!”
