Chương 52: Nỗi Oan Ức Của Lâm Út Út
Diệp Thần bị kéo vào một nhà ăn lớn, dọc đường vẫn còn người đang đóng biển chỉ dẫn nhà ăn.
Chưa kịp hoàn hồn thì đã bị ấn vào một cái bàn, trên bày đầy sữa, bánh mì, trứng ốp la, bánh bao, cháo thịt, mì bò, phở bò, súp hồ tiêu, quẩy, bánh dầu...
Ngửi mùi thơm, Diệp Thần lập tức có cảm giác đói đến nỗi ngũ tạng lục phủ đều quặn thắt.
Anh bưng một tô mì bò, gắp một đũa lớn, cũng chẳng kịp để ý nóng, nhồi vào miệng.
Tô mì gần nửa cân chỉ hơn một phút đã thấy đáy...
May còn có bánh bao, còn có trứng ốp la, còn có...
Diệp Thần cảm thấy mình không bình thường, anh ăn quá nhiều, nhưng cơ thể lại không hề có cảm giác no.
Có một nhân viên y tế cầm micro lên tiếng: "Mọi người ai chưa no có thể tiếp tục ăn, tôi nói sơ qua, tôi biết các bạn có thắc mắc, các bạn ăn nhiều không phải vì bệnh, mà là cơ thể các bạn, hiện tại, ngay lập tức, cần nạp một lượng lớn năng lượng. Sau khi các bạn ăn no, sẽ có người chuyên trách tiếp xúc với các bạn và giải thích tình hình hiện tại! Nhiệm vụ của các bạn bây giờ là ăn no!"
Thì ra là vậy!
Diệp Thần lại gắp thêm năm cái trứng ốp la, lại bưng một tô mì bò, trên mặt để một cây quẩy.
Trong lòng nghĩ, lượng năng lượng này chắc là đủ nhỉ!
Lần lượt lại có người được nhân viên y tế dẫn đến.
Mọi người nhìn nhau, mặt mày đều ngơ ngác!
Tứ trưởng lão được Diệp Thần chuyển lên giường bệnh, thấy ông ngủ yên giấc hiếm có, mấy thuộc hạ không nỡ đánh thức ông.
Đợi ông tỉnh dậy đã qua sáu tiếng, vừa nhìn đồng hồ giật nảy mình.
Ông quát lớn: "Bây giờ là tình hình gì! Sao không gọi tôi dậy! Đây là lúc ngủ hay sao!"
Mấy thuộc hạ không dám lên tiếng, Diệp Thần nghe thấy giọng oang oang của ông chạy sang, hỉ hả nói: "Cháu, cháu không cho họ gọi đấy, sao nào!"
Tứ trưởng lão nhìn Diệp Thần tinh thần phấn chấn, mắt bắt đầu ươn ướt.
Một tay vỗ lên người nó, mắng: "Thằng nhóc vô tâm! Thằng nhóc vô dụng! Mày có ích lợi gì chứ!!"
Chưa hả giận lại vỗ thêm một cái, lầm bầm: "Đồ chó con chỉ biết làm người ta lo lắng!"
Nghe thấy động tĩnh này, người xung quanh kéo đến đông dần, không ai dám cười to, chỉ che miệng cười trộm.
Tứ trưởng lão nhìn những người lính một ngày trước còn nằm trên giường bệnh, giằng co giữa ranh giới sống chết, trong lòng cảm khái vạn phần, trời cuối cùng vẫn còn thương Tung Của.
Chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi, ông như từ địa ngục bước lên thiên đường, cả người cũng trở nên đĩnh đạc hơn.
Phất tay một cái, lập tức triệu tập hội nghị, cho người báo cáo tình hình.
Đợt thức tỉnh này của họ có gần hai nghìn người, tỷ lệ người thức tỉnh chuyển hóa thành dị năng giả từ mười không còn một đã biến thành mười phần tám chín.
Khi người thức tỉnh vừa chuyển hóa thành dị năng giả, nhu cầu về năng lượng rất lớn, cần lập tức bổ sung nhiều mới đảm bảo tính ổn định của dị năng.
Đã xác nhận, tố chất thân thể của dị năng giả so với người thường có sự nâng cao rất lớn.
Khi xác định được công dụng đặc biệt của "thuốc đặc hiệu" đối với người thức tỉnh, đã dùng chai nhỏ 50ml để phân chia, và dùng xe kín hoàn toàn để vận chuyển nước đến các chiến khu lân cận.
Hai chiến khu xa hơn một chút, vận chuyển bằng xe tốn thời gian quá lâu, kiến nghị đợi sáng mai sương mù tan, dùng vận chuyển đường không.
Tứ trưởng lão trầm mặc, sương mù tan là do mưa lớn rửa trôi, tuy sương mù cản trở toàn bộ điện lực và thông tin, nhưng trận mưa lớn sắp tới cũng chẳng khá hơn, điện và mạng ngâm trong nước cũng khó duy trì lâu.
Vận chuyển đường không rủi ro rất lớn, nhưng lô nước này quá quan trọng, thời gian gấp rút, nhất định phải đảm bảo an toàn giao đến.
Tứ trưởng lão nhanh chóng đưa ra quyết định: "Phái dị năng giả của đội đặc chủng cũ, phân tán vận chuyển, đừng bỏ hết vào một giỏ! Nếu máy bay gặp chuyện, mang theo nước nhảy dù, tôi mặc kệ các anh dùng cách gì, nhất định phải giao đến!"
"Rõ!"
"Cho Lạc Thanh Châu đến gặp tôi!"
"Rõ!"
Lạc Thanh Châu hai mắt đầy tơ máu, cả người trông như vừa thua trận, nhưng tinh thần rất tốt!
Tứ trưởng lão vừa mở miệng đã muốn chọc anh: "Thanh niên bây giờ, có ích lợi gì! Nhìn bộ dạng của cậu kìa, còn không bằng một ông già!"
Lạc Thanh Châu cũng chẳng giận, cả người còn hớn hở: "Hề hề! Đúng vậy, không bằng ạ!"
Anh lại gần thì thầm: "Đại trưởng lão, thức tỉnh rồi!"
"Gì?" Tứ trưởng lão giật mình, tuổi tác như vậy rồi, nào chịu nổi kiểu này.
"Chuyện khi nào?" Tứ trưởng lão vội hỏi.
"Hừm, cùng lúc ấy." Lạc Thanh Châu nhìn trái nhìn phải.
"Sao không nghe cậu nói!" Tứ trưởng lão quá hiểu cảnh tượng thảm khốc khi thức tỉnh.
Lạc Thanh Châu lắc đầu: "Không cho nói!"
Tứ trưởng lão ngộ ra, không thể nói! Nếu không trong phút chốc sẽ loạn!
"Vậy bây giờ thế nào?"
Nghĩ đến điều này, Lạc Thanh Châu lại không ngăn được khóe miệng nhếch lên.
"Rất tốt, sức lực lớn, chân có sức, chạy cũng nhanh, tóc cũng đen rồi, chỉ là..."
"Chỉ là gì, còn dám giấu!" Tứ trưởng lão sốt ruột xắn tay áo định đấm.
"Không khéo lại một đầu một mặt đất, vừa thay quần áo, cử động một cái, lại một thân đất!"
Tứ trưởng lão cười ha hả, hiểu rồi, đây là dị năng hệ Thổ, còn chưa phát triển tốt!
May quá! May quá!
Lòng hai người đều thoải mái hơn không ít, dù sao thì, Đại trưởng lão có thể ổn định trước, tuyệt đối là một tin tốt trong ngày tận thế!
Nói sang chuyện khác, Lâm Khê chẳng quản được nhiều thế, giao nước xong liền an tâm lái xe về nhà.
Đợi lọ mọ về đến nhà đã sáu giờ sáng, trước thả Lâm Út Út và Thanh Bảo ra, Lâm Khê mới đi rửa mặt.
Rửa mặt xong, cô phát hiện Lâm Út Út lại biến về thân mèo, nằm trên ghế sofa phòng khách, vắt chân chữ ngũ, mắt lim dim.
Lâm Khê ngồi xuống bên cạnh nó, nghiêm túc nói: "Út Út, hôm nay là ngày cuối cùng sương mù, con không muốn đi hấp thụ thêm năng lượng, nâng cao thực lực sao?"
Lâm Út Út hạ chân xuống, trở mình ngồi dậy, phồng má thịt: "Không! Thích!"
Lâm Khê muốn xoa đầu mèo, nhưng nó né tránh, đành nói: "Sau này là ngày tận thế, cũng chính là đại kiếp mà các con cho là.
Trong ngày tận thế này, sẽ có rất nhiều động vật biến dị, chúng sẽ nắm bắt mọi cơ hội để nâng cao thực lực, rồi đi săn giết con người và các động vật khác.
Bởi vì mưa lớn đưa năng lượng xuống lòng đất, những thực vật biến dị đó, chúng hấp thụ nhiều năng lượng hơn, sẽ biến thành dù chỉ một cành cây cũng có thể dễ dàng đâm thủng cơ thể chúng ta.
Út Út à, ít nhất con cũng phải cố gắng, nâng cao thực lực, con là Bá Thiên Hổ uy phong lẫm liệt, con không thể thua kém chúng được, con không thể mãi làm mèo nhỏ được!"
Lâm Út Út trong lòng vốn đã không vui, nghe Lâm Khê nói thế, mắt lập tức mở to tròn, lùi lại mấy bước gầm gừ giận dữ: "Tôi vốn không bằng chúng! Thì sao nào! Không cần cô lo!
Tôi bay không cao, chạy không nhanh, ai cũng nói tôi ngu! Tôi không thích tu luyện, thực lực tôi kém, tôi đánh không lại ai!
Tôi ngu, thì sao nào! Tôi không ai cần, thì sao nào! Tôi không cần cô lo!
Tôi làm không nổi linh thú! Tôi cũng làm không nổi thú biến dị! Cô đem tôi cho người khác đi! Các người giỏi nhất là đem tôi cho người khác!"
