Chương 81: Xuất phát đến khu rừng biến dị
Nhiệt độ ngày càng thấp, đã xuống dưới âm bốn mươi độ, bên đường cũng có thêm nhiều xác chết đông cứng.
Lâm Khê và Lâm Út Út cũng đã thích nghi với thời tiết cực lạnh.
Họ liền đi tìm nhà anh Triệu và Ngô Lệnh Thư, bàn chuyện ra ngoài chặt cây đốt than.
Hai nhà họ không lắp nồi hơi, dùng điều hòa cũng chẳng hiệu quả, chỉ còn cách dùng máy sưởi và chăn điện.
Lâm Khê tặng mỗi người một cái áo giữ nhiệt mua trên thị trường Mỹ, tuy không ấm bằng áo cô đang mặc, nhưng còn hơn không mặc.
Vợ chồng Ngô Lệnh Thư hiện chỉ ở trong phòng ngủ, cắm máy sưởi và chăn điện cũng tạm ổn.
Triệu Chí Dũng để giữ ấm, chỉ giữ lại phòng ăn, dùng tủ và ván gỗ ngăn phòng khách, phía kia treo chăn bông để tăng khả năng giữ nhiệt, diện tích nhỏ lại, nhiệt độ tự nhiên cao hơn.
Bật hai máy sưởi, còn đốt thêm một bếp than nhỏ, cho than cục vào, đặt lưới thép lên, xếp mấy củ khoai lang, cả căn phòng thơm phức.
Lâm Út Út lần đầu thấy khoai lang nướng, mùi thơm nồng nàn của khoai lang quẩn quanh chóp mũi nó, nhưng chưa chín không ăn được, nó sốt ruột giậm chân.
“Đây là bệnh gì thế, đồ của người khác lúc nào cũng ngon hơn à?”
Nhìn con hổ lớn thèm đến chảy nước miếng, Lâm Khê cũng bất lực, có thiếu ăn đâu, sao mà vô dụng thế.
Triệu Chí Dũng nhìn nó cười hề hề: “Cô không hiểu rồi, trẻ con đều thế, cơm hàng xóm lúc nào cũng thơm! Phải không, Út Út? Mà nói gì chứ, khoai lang thôi, có phải ăn thịt người đâu!”
Lâm Út Út chẳng thèm để ý đến anh!
Nó chăm chú nhìn khoai lang nướng trên bếp than, xèo xèo nổi bong bóng nước đường.
Triệu Tiểu Tiểu lấy một cái lược, chải từng chút một cho bộ lông hổ đẹp đẽ của Lâm Út Út.
Cô bé thích nó vô cùng, là người ngoài Lâm Khê có mức độ chấp nhận hổ lớn cao nhất.
“Chưa chín, bên trong còn cứng, ăn không ngon, chín rồi mới mềm, ngọt, củ to này là của Út Út, chị nhớ rồi!”
Từ Quảng Thanh hỏi: “Lâm Khê, cô nói chỗ nào vậy?”
Lâm Khê đáp: “Phía tây khoảng ba mươi cây số, chỗ đó bị ngập dưới nước, lẽ ra bây giờ đông lại phải là một vùng tuyết, nhưng xa xa lại thấy có một dãy nhà cao tầng phủ tuyết, tôi đến gần mới phát hiện, đó là một khu rừng.”
Ngô Lệnh Thư sưởi ấm bằng máy sưởi, kinh ngạc nói: “Kỳ lạ quá! Có nguy hiểm không?”
Triệu Chí Dũng chắp tay nói: “Nguy hiểm thì có, nhưng không phải bây giờ. Nếu thực sự là cây biến dị, rễ của nó bây giờ đã đông cứng, nhiều nhất là dùng lá và cành tấn công chúng ta?”
Lâm Khê đồng ý: “Đúng, cây này biến dị chưa được mấy ngày, bây giờ nó cũng không thể dùng rễ kéo chúng ta xuống đất, tuy chúng ta cũng không làm hại được gốc của nó, nhưng nhiều cành như thế, đốt thành than thì tha hồ!”
Từ Quảng Thanh suy nghĩ: “Đốt than ít nhất còn phải dùng đất làm lò, chỗ đó hình như còn một đỉnh núi chưa bị ngập, nhưng bây giờ cũng đã đông cứng, lấy đất thì khó rồi.”
Triệu Chí Dũng không lo: “Đông cứng không sợ, có thể dùng lửa đốt, vấn đề mấu chốt là, khu rừng biến dị này lớn bao nhiêu, nếu chúng ta không ăn hết, để đó chẳng phải lãng phí sao?”
Ngô Lệnh Thư vỗ tay: “Lần trước anh lính đó, gọi họ cùng đi, than này họ cũng cần chứ, dù họ không cần, họ cũng có thể bán cho người khác! Chúng ta cung cấp thông tin, còn cung cấp hỗ trợ vũ lực, chúng ta lấy phần của mình, còn lại là của họ, như vậy sẽ không lãng phí cây biến dị!”
Đề nghị này được mọi người tán thành, nhiệm vụ liên lạc với Diệp Thần giao cho Triệu Chí Dũng.
Nói xong việc chính, mấy người bắt đầu đánh bài, chủ yếu là vì khoai lang chưa chín, Lâm Út Út cứ nằng nặc không chịu đi.
Diệp Thần nhận được tin về cây biến dị, rất coi trọng, sáng hôm sau liền dẫn đội lái xe đến.
Triệu Chí Dũng gặp anh ta, kể sơ qua tình hình, mấy người quyết định cùng xuất phát.
Lâm Khê không muốn ngồi xe của họ, liền lấy ra một chiếc xe địa hình đã gắn xích chống trượt, lái từ ngoài vào.
Triệu Chí Dũng thấy xe địa hình, mắt sáng rỡ, Ồ? Đây là loại quân dụng của Mỹ mà!
Diệp Thần liếc thấy không có biển số, vậy là đúng, xe này ở Tung Của không thể đăng ký biển số.
Nhưng khi thấy con hổ lớn ở ghế sau, anh ta mới giật mình.
Anh ta lập tức quay sang hỏi Triệu Chí Dũng: “Đây là con hổ biến dị trong khu chung cư các anh à?”
“Ừ!” Triệu Chí Dũng xoa mũi, ngượng ngùng rời mắt.
Diệp Thần cảm thấy kỳ lạ, Lâm Khê không rời nửa bước không phải là một con mèo béo sao? Sao bây giờ lại thành hổ biến dị rồi?
Lâm Khê phát hiện không ai hỏi cô về lai lịch của xe?
Thực ra Triệu Chí Dũng không muốn biết quá nhiều, ngại hỏi.
Diệp Thần là tạm thời bị hổ biến dị thu hút sự chú ý.
“Lâm Khê, có thể chở thêm một người không? Không đủ chỗ.” Diệp Thần gõ cửa kính xe Lâm Khê.
Lâm Khê thấy lạ, thời buổi này ai còn để ý ghế, chen chúc một chút là xong.
Nghĩ lại, chẳng lẽ đây cũng là trật tự mà họ duy trì? Cô bèn hạ kính xuống: “Trong có hổ dữ, chỉ còn một chỗ.”
Diệp Thần trả lời rất nhanh: “Được!”
Lâm Khê nhìn anh ta kéo cửa lên xe.
Ừm? Anh ta lên làm gì?
Diệp Thần nhìn ánh mắt nghi hoặc của Lâm Khê, chợt hiểu.
“Có phải để tôi lái không?”
Tuy cũng… không phải không được, ngồi xe sướng hơn lái xe mà.
Thế là hai người xuống xe đổi chỗ.
Lâm Khê tìm bản đồ giấy, chỉ cho Diệp Thần.
Lúc cô đi là chạy cùng Út Út, lái xe đương nhiên phải đi đường khác có thể cho xe chạy.
Diệp Thần đương nhiên không chỉ đến để lái xe.
“Lâm Khê, cô lại nuôi một con hổ biến dị nữa à? Ở đâu ra vậy?”
“A ưm! Chỉ có mình tôi là chủ thôi!” Lâm Khê chưa kịp trả lời, Lâm Út Út đã kêu lên.
Nghe tiếng kêu quen thuộc, nhìn qua gương chiếu hậu, cái biểu cảm nhỏ quen thuộc ấy, Diệp Thần càng ngày càng thấy, con hổ lớn này chính là con mèo trước kia.
Lâm Khê cũng không định giấu anh ta, dù sao cũng không giấu được.
“Là Út Út nhà tôi đấy! Biến dị thôi, biết to biết nhỏ thôi!”
Diệp Thần không thể tin nổi nhìn Lâm Khê, anh ta không mù, ai mà biến dị to nhỏ, lại còn vượt cả chủng loại chứ?
Nhưng thôi, tận thế đã đến, dị năng giả đã xuất hiện, quản nó là mèo hay hổ? Chỉ cần không làm hại người là thú biến dị tốt.
Lái xe hai tiếng, bốn chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại.
Phía trước không phải một khu rừng, mà là một tán cây khổng lồ, phủ đầy tuyết dày, trông thực sự giống một tòa nhà cao tầng trong khu chung cư.
“Trời ơi, lâu rồi không thấy mặt trời, sao nó có thể lớn thế!”
“Trước kia nói vì một cây mà bỏ cả khu rừng, bây giờ mới hiểu một cây này có thể lớn thế nào!”
“Chúng ta định chặt hết mấy cây này à?”
“Cưa máy ở đâu…”
“Chặt cây thì không đủ người, kêu thêm người nhanh lên!”
“Không phải, thực sự có thể chặt sao, cây có thể chặt tùy tiện à?”
“Tận thế rồi, người còn chặt được, cây thì không?”
“Chưa nghe nói đây là cây biến dị à, ăn thịt người đấy!”
Một đám người quê lần đầu thấy cây to thế này, không biết phải làm sao.
Diệp Thần chỉ dẫn mười thành viên đến trinh sát trước, giờ xác nhận xong liền bắt đầu phân công nhiệm vụ.
“Hứa Thu Minh điều hai trăm người đến, mang theo dụng cụ lều trại, khảo sát vùng núi gần nhất, chuẩn bị đào lò đốt than tại chỗ.”
“Dị năng giả hai người một tổ, phân khu thử tấn công!”
“Những người khác lùi lại năm trăm mét, trước khi xác nhận an toàn không được đến gần!”
Triệu Chí Dũng kéo Triệu Tiểu Tiểu lùi lại.
Ngô Lệnh Thư và Từ Quảng Thanh cũng đi theo họ.
Diệp Thần hỏi Lâm Khê: “Có muốn lập đội với chúng tôi không?”
Lâm Khê lắc đầu: “Không cần!”
