Chương 72: Quỳ xuống
Chuyện cha mẹ không chu cấp cho con chưa thành niên thì có thể kiện ra tòa, Phùng Ngọc phải đến khi lên cấp hai mới biết.
Hồi nhỏ, ông nội vẫn thường bảo nó phải học hành chăm chỉ, lớn lên thành người có tiền đồ, kiếm được nhiều tiền hơn cả cha mẹ nó, để đến khi cha mẹ già đi, nó cũng mặc kệ họ, khiến họ phải hối hận.
Phùng Ngọc bé bỏng cứ nghĩ ông nội nói rất đúng.
Thế nhưng sau khi ông nội mất, nó một mình chật vật sống qua bao năm, lại trải qua giấc mơ kỳ lạ, Phùng Ngọc mới dần ngộ ra rằng lời ông nói cũng không hoàn toàn đúng.
Chăm chỉ học hành, sống có khí phách, điều đó không sai.
Nhưng nếu không có ngày tận thế, với tư chất và cách xử sự ngốc nghếch của mình, dù có cố gắng mười năm, hai mươi năm, e là nó cũng chẳng thể trở thành người có tiền đồ, kiếm được nhiều tiền hơn cha mẹ.
Cha nó, Phùng Khánh, có câu nói rất đúng: xã hội này, không có quan hệ, không có nguồn lực, người thường có cố gắng đến mấy cũng không thể hơn được những kẻ giàu có đã tích lũy đủ tài sản từ trước.
Cha nó, Phùng Khánh, đi mua sắm cùng Giang Mai và hai đứa nhỏ, một lần tiêu hơn mười mấy vạn tệ.
Số tiền đó, Phùng Ngọc phải làm việc mấy năm, tích góp bao lâu mới đủ?
Huống chi họ còn có biệt thự lớn, siêu xe, cửa hàng lớn...
Số tiền đó cụ thể giá trị bao nhiêu, nó căn bản không thể tưởng tượng nổi.
Còn mẹ Trương Huệ Liên thì sao?
Mẹ không giàu bằng vợ của cha, nhưng cũng có mấy căn nhà, một chiếc xe hơi hạng sang, và rất nhiều tiền tiết kiệm.
...
Phùng Ngọc cảm thấy, dù mình chăm chỉ học hành, lên đại học, rồi ra ngoài làm công, thì phải cố gắng thế nào mới đuổi kịp cha mẹ, rồi thành đạt để họ phải hối hận đây?
Không thể được.
Nó căn bản không làm được.
Vậy nên lời ông nội nói không đúng.
Nhưng mà!!!
Là con gái của hai người, mang dòng máu của họ, nó kiếm không được nhiều tiền hơn họ, vậy nên nó có thể dựa vào mối quan hệ huyết thống bẩm sinh này như một vũ khí lợi hại, rồi bám vào người họ mà hút máu!
Đúng vậy, cứ phải hút máu họ.
...
Đến thành phố, Phùng Ngọc không vội đi báo cảnh sát. Báo cảnh sát là phương án cuối cùng, nếu không đòi được khoản tiền khiến mình hài lòng, nó mới báo cảnh sát và khởi kiện họ về tội bỏ rơi.
Nó đến chợ rau phía Tây thành phố trước, tìm một vòng, cuối cùng cũng thấy Châu đại bá đang bày sạp ở cuối phố.
Châu đại bá thấy Phùng Ngọc, cười: “Ồ, Tiểu Ngọc, mấy hôm không gặp cháu, dạo này cháu không đi bán rau à?”
“Hành dại bán không được giá, cháu không đi đào nữa.” Phùng Ngọc giải thích đơn giản, rồi nói thẳng mục đích: “Châu đại bá, bác cho cháu mượn điện thoại một lát được không?”
Châu đại bá nghe vậy liền nói: “Được chứ.”
Phùng Ngọc cầm điện thoại, gọi cho Trịnh Như Kiêu.
Đầu dây bên kia có vẻ khá ồn ào, Trịnh Như Kiêu nói: “Phùng Ngọc, tớ đang định tìm cậu đây, nhưng dạo này tớ có nhiều việc quá, chắc mai hoặc mốt tớ sẽ đến tìm cậu.”
Phùng Ngọc nói thẳng: “Trịnh Như Kiêu, tớ muốn nhờ cậu một việc.”
Trịnh Như Kiêu: “Cậu nói đi.”
Phùng Ngọc hỏi: “Cậu có quen luật sư nào giỏi ở thành phố mình không?” Nó mơ hồ nhớ nghe bạn bè nhắc đến, hình như có người họ hàng của Trịnh Như Kiêu mở văn phòng luật.
Trịnh Như Kiêu nói: “Ơ, chuyện này cậu hỏi tớ là đúng rồi, dì tớ chính là luật sư đấy.”
Phùng Ngọc thở phào nhẹ nhõm, rồi kể sơ qua ý định của mình. Trịnh Như Kiêu nghe xong liền đồng ý ngay: “Được, lát nữa tớ sẽ liên hệ với dì, tớ gửi số điện thoại và địa chỉ cho cậu, cậu cứ đến tận nơi tìm dì ấy.”
Có Trịnh Như Kiêu làm cầu nối thì tốt quá.
Phùng Ngọc cẩn thận ghi lại số điện thoại và địa chỉ, rồi trả điện thoại cho Châu đại bá: “Bác ơi, cháu cảm ơn bác. Cháu còn có việc, không nói chuyện với bác nữa đâu ạ.”
Đứa nhỏ này, đáng thương thật.
Châu đại bá nghe loáng thoáng hình như nó định nhờ luật sư đòi tiền cấp dưỡng từ cha mẹ, ông xua tay giục: “Mau đi đi.”
Có được sự giúp đỡ của một luật sư đáng tin cậy từ phía Trịnh Như Kiêu, Phùng Ngọc đã yên tâm được một nửa. Xong nó mới đạp xe ba bánh đến một cửa hàng viễn thông gần đó để làm một chiếc sim điện thoại.
Lắp sim vào điện thoại, màn hình nhanh chóng hiện sóng.
Phùng Ngọc đến văn phòng luật, dì của Trịnh Như Kiêu đã đợi sẵn ở đó.
Đó là một người phụ nữ rất nhanh nhẹn, ăn mặc chuyên nghiệp. Sau khi nghe Phùng Ngọc trình bày, cô hiểu ra: “Ý cháu là, mục đích của cháu là sớm đòi một khoản tiền cấp dưỡng lớn từ cha mẹ, còn chuyện kiện tội bỏ rơi thì có thể gác lại một bên?”
“Mục đích chính là lấy được tiền. Nếu có tiền để nuôi sống bản thân, cháu không muốn dây dưa quá sâu với họ.” Phùng Ngọc gật đầu, rồi hỏi tiếp: “Trịnh luật sư, cháu muốn hỏi, với tài sản của cha mẹ cháu, cháu có thể đòi được tối đa bao nhiêu tiền cấp dưỡng từ họ?”
Dì của Trịnh Như Kiêu nói: “Theo mức thu nhập bình quân tối thiểu hàng tháng của thành phố mình, cha mẹ cháu tối thiểu phải trả cho cháu 15 năm, tổng cộng từ 108.000 đến 162.000 tệ.”
Nghe đến mức tối thiểu cũng nhiều như vậy, Phùng Ngọc yên tâm hẳn.
Quả nhiên, mấy chuyện này vẫn phải nhờ người chuyên nghiệp.
Dì của Trịnh Như Kiêu nói tiếp: “Còn về con số cụ thể, cần biết thu nhập cụ thể của cha mẹ cháu mới tính toán được.”
Phùng Ngọc hỏi: “Cháu có thể ủy quyền cho cô xử lý việc này không?”
Dì của Trịnh Như Kiêu: “Tất nhiên là được.”
Sau đó, hai người trao đổi thêm về các vấn đề cụ thể. Phùng Ngọc đưa cho cô chứng minh thư, sổ hộ khẩu, giấy khai sinh và số chứng minh thư của cha mẹ cùng các giấy tờ khác chứng minh quan hệ huyết thống giữa nó với Phùng Khánh và Trương Huệ Liên.
Sau khi thỏa thuận xong, Phùng Ngọc rời văn phòng luật.
Trịnh luật sư sẽ phụ trách gây áp lực trực diện với Trương Huệ Liên và Phùng Khánh bằng con đường chính thống.
Còn Phùng Ngọc?
Nó định dùng chút thủ đoạn nhỏ, kiểu khiến người ta phát bực, để gây áp lực gián tiếp lên cả hai.
Thế là—
Phùng Ngọc chạy đến thùng rác ven đường, nhặt được nửa bao tải phế liệu.
Rồi vào cửa hàng 2 tệ mua một cây bút lông đầu to, mua thêm hai tấm bìa trắng lớn, và làm một cái giá đỡ đơn giản cho tấm bìa.
Sau đó, Phùng Ngọc tự tay viết lên đó một dòng chữ.
Chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu, đạo cụ, Phùng Ngọc đạp xe, vặn tay lái, chuyển đến khu chợ nhân lực nổi tiếng phía Đông thành phố, thuê hơn mười người làm theo ngày.
Đa số là các bác gái, cũng có ba bác trai trông khỏe mạnh.
...
Đã gần trưa, gió cuối thu mang theo chút se lạnh. Phùng Ngọc mặc áo quần mỏng manh, cũ kỹ, không vừa người, trông có phần lôi thôi, buồn cười.
Nhưng nó chẳng quan tâm.
Trường Quốc tế Giang Thành là trường học quý tộc khá nổi tiếng trong tỉnh, những đứa trẻ học ở đó đều là con nhà giàu.
Nghe nói trường này dạy song ngữ, học phí mỗi năm từ 200.000 tệ trở lên.
Phùng Ngọc đỗ chiếc xe ba bánh bên lề đường.
Bước đến cổng trường, quỳ xuống.
