Chương 38: Anh ấy vẫn còn nhớ
Tiết Kiều không hiểu Lục Kình đang giận vì cái gì, nhưng trước cứ xin lỗi đã, chắc không sai.
Cô vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, anh đừng hiểu lầm. Em chỉ thấy anh đáng tin như anh trai ruột thôi, không có ý gì khác."
Lục Kình lại bị câu nói của cô làm cho tối sầm mặt, anh lạnh lùng nói: "Tôi có em gái rồi, không cần thêm một đứa nữa."
Nghe vậy, Tiết Kiều hơi thất vọng, "Ồ" một tiếng.
Cô suýt quên mất gia đình Lục Kình đều ở Kinh Thị, không thể ở bên người thân, chắc trong lòng anh ấy luôn lo lắng.
Để báo đáp ơn cứu mạng của Lục Kình, Tiết Kiều lại có thêm một mục tiêu, đó là giúp Lục Kình thu thập vật tư rồi an toàn đưa anh đến Kinh Thị tìm gia đình.
Lục Kình không biết cô nàng lại đang nghĩ gì, nhẹ nhàng vỗ sau gáy cô nói: "Tinh hạch của cây biến dị vẫn còn dưới kia, tôi đi tìm nó."
Lục Kình dùng xẻng công binh đào một hồi lâu mới tìm được tinh hạch của cây biến dị khổng lồ.
Viên tinh thạch trong suốt ẩn hiện màu xanh nhạt, Lục Kình dùng dị năng dò xét năng lượng bên trong, một lát sau đưa ra kết luận.
"Đây là tinh hạch cấp năm không thuộc tính, thích hợp cho mọi dị năng giả hấp thụ."
Tiết Kiều lấy từ trong không gian ra viên tinh hạch tinh thần hệ cấp năm màu trắng sữa, so sánh hai viên, cô phát hiện quả thực khác nhau.
"Tinh hạch không thuộc tính là tinh thạch trong suốt có màu, còn tinh hạch có thuộc tính thì đặc ruột. Như vậy dễ phân biệt rồi."
Tiết Kiều cất viên tinh hạch màu trắng sữa vào không gian, cô đã nói với linh thụ rồi, sau này tinh hạch để trong không gian phải được cô đồng ý mới được hấp thụ.
Viên tinh hạch này là Lục Kình tặng cho Bá tước, đương nhiên không thể để linh thụ ăn mất.
Cô đưa viên tinh hạch cấp năm không thuộc tính này cho Lục Kình, nói: "Đây là thứ anh liều mạng giành được, nên thuộc về anh."
Lần này Lục Kình hành động quả thực là vì viên tinh hạch này, anh nhận lấy, nhưng trong lòng nghĩ lần sau sẽ kiếm thêm cho Tiết Kiều, lần này anh nhận trước vậy.
Hai người bận rộn cả đêm, trời đã sáng hẳn, Tiết Kiều lấy xe từ trong không gian ra nói: "Chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi đi, phía trước hình như có một ngôi làng nhỏ, cảm giác khá ổn."
Lục Kình không ý kiến, thây ma gần đây đều bị cây biến dị khổng lồ này ăn hết rồi, nên khá an toàn.
Chẳng mấy chốc đã đến cổng làng, Tiết Kiều thấy tấm biển đề chữ Cẩm Tú Thôn, những ngôi nhà tự xây bên trong đều rất tốt, chắc trước tận thế là một ngôi làng khá giàu có.
Tiện tay chọn một căn nhà, hai người chia nhau kiểm tra tình hình các phòng, Tiết Kiều phát hiện trong nhà còn khá nhiều lương thực, trên mái lắp pin năng lượng mặt trời và tháp chứa nước, nước trong đó sạch sẽ, không bị ô nhiễm bởi mưa đen.
Có vẻ chủ nhà vốn sống khá tốt, nhưng tiếc là gặp phải cây biến dị khổng lồ, cả nhà đều gặp nạn.
Tiết Kiều và Lục Kình mỗi người tắm rửa xong, ăn tạm chút gì đó trong không gian rồi về nghỉ, để lại Bá tước trông nhà.
Tiết Kiều ngủ đến hơn ba giờ chiều mới dậy, cô vươn vai rồi đi ra ngoài, dưới nhà yên tĩnh, có vẻ Lục Kình chưa dậy, thế là cô để lại đồ ăn trên bàn và viết một mảnh giấy.
"Đói thì lấy ăn, tôi về phòng nghỉ, tối không cần gọi tôi ăn cơm đâu."
Tiết Kiều về phòng liền vào không gian tu luyện tâm pháp, cô muốn trở nên mạnh mẽ hơn.
Lục Kình tỉnh dậy thấy mảnh giấy trên bàn, liếc nhìn lên lầu, sáng nay anh đã hấp thụ tinh hạch, giờ cần giải phóng toàn bộ năng lượng để củng cố dị năng.
Anh ăn chút gì đó, dọn dẹp rồi đeo ba lô leo núi ra ngoài, trước khi ra cửa chợt nhớ lần ở biệt thự anh im lặng bỏ đi khiến Tiết Kiều sợ khóc.
Lục Kình lại quay vào phòng khách, lấy giấy bút viết cho cô một mảnh giấy.
"Có việc ra ngoài, tối về."
Nét chữ sắc bén, giống như con người anh, toát ra vẻ sắc sảo.
Tiết Kiều từ không gian bước ra đã thấy mảnh giấy Lục Kình để lại, lúc này đã nửa đêm, không biết anh đi đâu.
Tiết Kiều đi đi lại lại trong nhà, cuối cùng đành chơi trò đối thoại với Bá tước để giết thời gian.
Hai giờ sáng, bên ngoài có tiếng xe.
Tiết Kiều vội chạy ra cổng, thấy Lục Kình lái xe về an toàn, cô thở phào nhẹ nhõm.
Lục Kình thấy Tiết Kiều chưa ngủ, hơi ngạc nhiên: "Sao cô chưa ngủ?"
"Ban ngày ngủ nhiều quá, hơi khó ngủ. Anh đi đâu thế?"
Lục Kình xuống xe, đưa một túi tinh hạch cho Tiết Kiều nói: "Đi rèn luyện dị năng, mấy cái này cho cô."
Tiết Kiều mở túi ra xem, bên trong ít nhất phải hơn trăm viên tinh hạch, đa số là cấp hai, cô vội từ chối: "Anh đưa tôi làm gì, đây đều là anh đánh được mà."
"Tôi không dùng mấy tinh hạch này, còn vật tư trên xe tôi tiện tay lấy, cô xem có gì cần không."
Giờ Lục Kình đã cấp năm, chắc cũng chê mấy tinh hạch cấp thấp này, Tiết Kiều nhận tinh hạch rồi nói cảm ơn, sau đó chạy ra xe xem vật tư Lục Kình mang về.
Xe ngoài ghế lái ra, những chỗ khác đều nhồi đầy.
Đồ nhiều lại lộn xộn, đồ ăn đồ dùng đều có, Tiết Kiều phát hiện bên trong còn có mấy thùng pate cho mèo, cô mím môi cười, thu hết đồ vào không gian.
Đồ bên trên lấy đi, để lộ thùng gỗ ở dưới cùng, tay Tiết Kiều khựng lại, mở nắp thùng gỗ ra.
Bên trong toàn là ngọc thạch phỉ thúy, cô hơi bất ngờ, không ngờ Lục Kình sẽ mang mấy thứ này cho cô.
Trước đây anh từng hỏi cô có thích ngọc thạch đá quý không, hình như cô nói thích.
Tiết Kiều suýt quên mất chuyện này, vậy mà anh ấy vẫn còn nhớ.
Tiết Kiều thấy ấm áp trong lòng, cất thùng gỗ vào không gian, trong đầu liền vang lên tiếng reo hò của linh thụ: "Chủ nhân chủ nhân, cuối cùng chị cũng nhớ tới em rồi. Linh khí trong mấy viên ngọc thạch này rất dồi dào, thêm một thùng chất lượng thế này nữa là không gian có thể thăng cấp rồi."
Tiết Kiều bất lực đáp: "Được được, sau này tôi sẽ kiếm thêm ngọc thạch cho cậu."
So với tinh hạch, không gian dường như thích linh khí từ ngọc thạch hơn.
Thế là Tiết Kiều đơn phương quyết định hấp thụ hết tinh hạch trong tay, sau này thăng cấp không gian thì dùng ngọc thạch đá quý.
Tiết Kiều về nhà, phát hiện Lục Kình đã về phòng, cô đành ngồi trên sofa hấp thụ tinh hạch từ từ.
Trời dần sáng, Lục Kình từ phòng bước ra, thấy Tiết Kiều ngủ trên sofa phòng khách, anh hơi nhíu mày, về phòng lấy chăn đắp cho cô.
Tiết Kiều tỉnh dậy đã hơn chín giờ, cô ngửi thấy mùi thơm, bụng không kìm được kêu lên phản đối.
Trên bày bày bữa sáng còn bốc hơi nóng, nhất định là Lục Kình làm để dành cho cô, Tiết Kiều vội vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Quay lại phòng khách, thấy Lục Kình đã ngồi đó, cô vội vàng chạy tới, cầm bữa sáng lên ăn ngấu nghiến.
Được ăn ngon, Tiết Kiều không tiếc lời khen: "Ngon quá, he he."
Lục Kình đợi cô ăn xong bữa sáng, nói: "Tôi đã tháo tháp chứa nước trên mái xuống rồi, lúc đi mang nó theo luôn."
Tiết Kiều chớp mắt, không hiểu sao Lục Kình lại tháo tháp nước của người ta, nhưng vẫn đáp: "Vâng."
