Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Theo Ông Chủ Đi Cướp... À Nhầm, Đi Thu Gom Vật Tư - Tiết Kiều > Chương 49

Chương 49

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 49: Thây ma biến dị

 

Ở siêu thị đã lãng phí mấy tiếng đồng hồ, Tiết Kiều thấy mọi người đều mệt, liền đề nghị: “Hay là tìm chỗ nghỉ ngơi đi?”

 

Lục Kình chỉ về một hướng nói: “Đằng kia có văn phòng, có thể nghỉ được.”

 

Tầng một siêu thị đã bị Lục Kình dọn sạch thây ma, thây ma bên ngoài cũng bị cửa chặn lại, hiện tại nơi này khá an toàn.

 

Mọi người đi đến văn phòng, bên cạnh còn có phòng thay đồ nhân viên, phòng nghỉ nhân viên và nhà vệ sinh.

 

Phía sau văn phòng có một lối đi nhân viên thông thẳng ra ngoài, nhìn kiểu đó là một cửa sau.

 

Bên trong cũng có vài xác chết thối rữa bốc mùi, Tiết Kiều ôm Tần Bối Bối vào lòng, vùi cái đầu nhỏ của Tần Bối Bối vào vai mình để không cho cô bé nhìn thấy xác chết dưới đất.

 

Tần Hạo Vũ và Tần Hạo Thiên hai người phụ trách dọn xác chết trong phòng vứt ra ngoài.

 

Mùi trong phòng rất thối, trên sàn không có chỗ nào sạch sẽ, nhưng có một chỗ an toàn để nghỉ ngơi đã là tốt lắm rồi, không thể đòi hỏi quá cao.

 

Tiết Kiều đặt Tần Bối Bối lên ghế, nhỏ giọng hỏi: “Bối Bối đói chưa?”

 

Tần Bối Bối gật đầu, hôm nay bọn họ thu thập được rất nhiều đồ ăn, sau này không cần lo bị đói nữa.

 

“Chị ơi, trong không gian của em chất đầy đồ ngon, chị xem này.”

 

Tần Bối Bối lấy từ trong không gian ra mấy túi bánh mì và nước suối, như dâng bảo vật đẩy về phía Tiết Kiều.

 

“Bối Bối, đồ ăn trong không gian không được tùy tiện lấy ra cho người khác, mấy thứ này em cất trước đi, bên ngoài còn nhiều đồ ăn lắm, chúng ta ăn mấy thứ đó trước.”

 

Tần Bối Bối ngoan ngoãn gật đầu, thu hết đồ trên bàn về.

 

Bên ngoài còn nhiều thứ chưa lấy, Tiết Kiều nghĩ thừa lúc mọi người không để ý thì thu hết đồ.

 

Tần Hạo Vũ và Tần Hạo Thiên hai anh em từ bên ngoài mang về một đống đồ ăn, dù sao đồ cũng không mang đi hết được, trước khi đi có thể ăn một bữa no nê cũng tốt.

 

Hai người lui tới lui lui mang về một đống đồ ăn thức uống, mọi người chọn đồ mình thích rồi tìm chỗ ngồi xuống.

 

Ăn uống no say, anh em nhà Tần kéo Lục Kình ra trao đổi chuyện thăng cấp dị năng.

 

Hai anh em họ biết tinh hạch có thể thăng cấp, nhưng không hiểu cách vận dụng dị năng thuần thục, thấy Lục Kình mạnh như vậy, đều muốn thỉnh giáo một phen.

 

Lục Kình cũng không giấu nghề, thực lực của người trong đội tăng lên đối với anh cũng là chuyện tốt.

 

“Muốn vận dụng dị năng thuần thục thì phải thực chiến, mỗi ngày thử dùng hết toàn bộ năng lượng, rồi từ từ hồi phục, như vậy có lợi cho việc củng cố dị năng, hơn nhiều so với mấy người chỉ dùng tinh hạch để tăng thực lực.”

 

Anh em nhà Tần chợt hiểu ra, hai người vội tìm chỗ hấp thụ tinh hạch.

 

Hôm nay ở siêu thị thu được hơn hai trăm tinh hạch, đều là do Lục Kình giết, bọn họ chỉ đi theo sau đào tinh hạch, có hơn năm mươi viên cấp hai, còn lại đều là cấp một, vậy mà Lục Kình lại chia hết tinh hạch cấp một cho họ.

 

Chỉ giúp đào tinh hạch mà được chia nhiều như vậy, họ đều có chút ngại ngùng.

 

Hai người hấp thụ tinh hạch cần một thời gian, Tiết Kiều dỗ Tần Bối Bối ngủ xong, cô liền ra hiệu cho Lục Kình.

 

Lục Kình biết cô muốn ra ngoài thu đồ, liền gật đầu.

 

Có Lục Kình giúp yểm trợ, Tiết Kiều rất yên tâm mà đi ra ngoài.

 

Ba tiếng đồng hồ trôi qua, anh em nhà Tần vừa mở mắt ra, cảm thấy dị năng trong cơ thể đặc biệt dồi dào, nụ cười trên mặt cũng nhiều hơn.

 

Lục Kình liếc nhìn đồng hồ, thản nhiên nói: “Bây giờ chúng ta rời khỏi đây, phải tìm chỗ đóng quân mới trước khi trời tối.”

 

Dù sao bên ngoài còn vây mấy ngàn con thây ma, đến tối sẽ càng nguy hiểm hơn.

 

Tần Hạo Thiên dị năng lực lượng có sức dùng mãi không hết, cái túi to anh ta đeo trên lưng gấp ba lần người khác, Tiết Kiều dắt Tần Bối Bối đi phía sau, nhìn cái ba lô to hơn cả người không nhịn được khóe miệng giật giật.

 

Lục Kình dẫn mọi người rời siêu thị qua lối đi nhân viên, vừa mở cửa sau ra, một con thây ma lao thẳng tới, Lục Kình xử lý dễ dàng.

 

Có Lục Kình là vũ khí giết người lớn như vậy, Tiết Kiều cảm thấy những lo lắng trước đây đều thừa thãi, thực lực mạnh như thế, cho dù chim biến dị có đến cũng có thể giải quyết dễ dàng chứ nhỉ.

 

Hôm qua cô đối phó với chim biến dị còn cần Bá tước hỗ trợ, như vậy mà suýt không về được, quả nhiên so người với người tức chết người mà.

 

Lục Kình cứ như một cái la bàn người, đi đâu cũng thông suốt, Tiết Kiều còn nghi anh ta có phải dân tỉnh C chính gốc không.

 

Bên kia, Phùng Tiểu Duyệt vừa dùng nước đổi được một ít đồ ăn, trong lòng còn thắc mắc sao hôm nay Tần Hạo Vũ chưa đến đổi nước.

 

Bình thường ngày nào anh ấy cũng đến đổi nửa thùng nước vào buổi chiều, mắt thấy trời sắp tối rồi, cũng không biết bên kia thế nào.

 

Phùng Tiểu Duyệt cứ đợi mãi đến tối vẫn không thấy Tần Hạo Vũ, cô cắn răng, qua khe hở nhìn sang bên kia, phát hiện bên đó tối om, không một tia sáng.

 

Cô hoảng hốt nắm chặt tay, lúc này mẹ Phùng cũng phát hiện bên kia không có ánh sáng, bà lẩm bẩm: “Hôm nay chú Lý nhà mình ra ngoài gặp ba anh em nhà họ Tần, còn dẫn theo hai người đàn ông phụ nữ lạ mặt, họ vừa chạy về hướng siêu thị, thật không sợ chết mà.”

 

Vừa dứt lời, Phùng Tiểu Duyệt lo lắng nắm chặt tay mẹ Phùng hỏi lại: “Mẹ nói gì cơ? Anh Hạo Vũ đến siêu thị ạ?”

 

Mẹ Phùng biết con gái mình thích Tần Hạo Vũ, nhưng anh ta còn có đứa em gái là gánh nặng, bà hoàn toàn không đồng ý cho con gái mình qua lại với Tần Hạo Vũ, không nhịn được nhỏ giọng mắng: “Con căng thẳng làm gì, bây giờ họ chưa về chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi, con cũng đừng suốt ngày nghĩ đến nó, thời buổi này mang theo một cái gánh nặng chỉ chết nhanh hơn thôi.”

 

Phùng Tiểu Duyệt mím môi không phản bác, chỉ là mấy ngày sau, cô vẫn không thấy Tần Hạo Vũ về, hy vọng trong lòng từng chút một tan biến.

 

Lúc này, Tần Hạo Vũ vừa một mình giải quyết một con thây ma cấp hai, anh thở hổn hển, Tần Bối Bối được bảo vệ ở giữa, bốn phương tám hướng đều là thây ma, cô bé bịt chặt miệng không dám phát ra một tiếng động.

 

Mấy ngày nay, họ đã đi xa đến mức thoát khỏi phạm vi cư trú của đàn chim biến dị, không ngờ vừa đi được một lúc thì gặp một con thây ma biến dị cấp cao.

 

Con thây ma này tốc độ rất nhanh, dẫn theo một đám thây ma tìm kiếm con người ngon lành quanh khu vực này.

 

Khu vực này gần như trở thành một tòa thành chết, không một bóng người sống.

 

Lục Kình bị thây ma biến dị tốc độ dụ đi, Tiết Kiều và anh em nhà Tần ở tại chỗ giết thây ma xông tới.

 

Bá tước đối phó với thây ma cấp một cấp hai còn được, nhưng thây ma cấp ba thì không khống chế nổi, Tiết Kiều là người duy nhất ở đây có dị năng cấp bốn, đối phó với mấy con thây ma cấp ba cũng rất vất vả.

 

Tần Hạo Vũ và Tần Hạo Thiên còn phải bảo vệ em gái, nhất thời mọi người đều rơi vào thế khó.

 

Tiết Kiều chỉ có thể cầu nguyện Lục Kình nhanh chóng giải quyết con thây ma biến dị tốc độ kia.

 

Lục Kình lúc này đang đuổi theo con thây ma biến dị tốc độ, con thây ma này không chỉ nhanh, mà sức bật cũng khác thường, một cú nhảy đã lên tới bức tường cao ba mét, lợi dụng tất cả mọi thứ có thể dùng để tấn công Lục Kình, có lúc thừa lúc anh không để ý cho anh một nhát vuốt, mức độ xảo quyệt thực sự khó phòng bị.

 

Thây ma biến dị lúc này nhảy lên một tấm biển quảng cáo siêu lớn, một đôi mắt nhìn chằm chằm Lục Kình, khóe miệng nhe ra cười, nó giơ tay về phía Lục Kình, khiêu khích đầy vẻ tự mãn.

 

Như thể đang nói: Mày tới đây đi.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn