Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Theo Ông Chủ Đi Cướp... À Nhầm, Đi Thu Gom Vật Tư - Tiết Kiều > Chương 52

Chương 52

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 52: Căn cứ Phong Thành

 

“Lục ca, không phải đi căn cứ sao? Sao tự nhiên lại giết xác sống thế này…”

 

Tần Hạo Thiên mặt mày ủ rũ, cây gậy đánh golf trong tay sắp hỏng tới nơi.

 

Lục Kình liếc nhìn cây gậy golf của họ, thản nhiên nói: “Đừng lắm lời, đi giết xác sống đi. Tới căn cứ, tôi sẽ kiếm cho hai cậu hai cây vũ khí tốt.”

 

Nghe vậy, hai anh em đồng loạt nhìn về phía thanh đao Đường đen trên thắt lưng Lục Kình. Chúng nuốt nước bọt, nếu có thanh đao ngầu như vậy, chúng giết bao nhiêu xác sống cũng chịu.

 

“Được! Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”

 

Hai người chào Lục Kình một cái, rồi hùng dũng oai phong chạy về phía đám xác sống.

 

Tần Bối Bối bất an nhìn Tiết Kiều: “Chị ơi, hai anh có sao không?”

 

Tiết Kiều xoa đầu em bé an ủi: “Có Lục ca ở đó, họ sẽ không sao đâu.”

 

Tần Bối Bối rụt rè nhìn Lục Kình, sợ hãi co cổ lại, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Tiết Kiều nói với Lục Kình: “Em giao Bối Bối cho anh, em vào trong xem sao.”

 

Lục Kình khẽ ừ một tiếng: “Nhớ dẫn Bá tước theo, cẩn thận.”

 

Vừa dứt lời, Bá tước lập tức nhảy lên vai Tiết Kiều. Nó lướt qua nhìn Lục Kình, hừ một tiếng đầy kiêu ngạo.

 

Bổn miêu sẽ tự bảo vệ chủ nhân, cần gì tên người ngu ngốc này ra lệnh.

 

Tiết Kiều buồn cười xoa đầu Bá tước, cười nhẹ: “Em đi đây, lát quay lại!”

 

Nói xong, Tiết Kiều rời đi theo hướng khác.

 

Có Bá tước đi cùng, Tiết Kiều thuận lợi vào trong chợ nông sản.

 

Trong chợ có rất nhiều cửa hàng, như một khu chợ nhỏ, đủ loại hàng hóa đều có bán. Hễ thấy thứ gì chưa mục nát hay hỏng hóc, Tiết Kiều đều thu hết vào không gian.

 

Chuyến này, không gian của Tiết Kiều lại tăng thêm nhiều thứ, đặc biệt là hạt giống, cô thu cả một kho lớn, sau này muốn ăn gì có thể tự trồng.

 

Tiết Kiều ra ngoài đã hơn một tiếng, cô vội vã quay lại, nhưng ở khúc quanh lại thấy một chiếc xe tải nhỏ.

 

Tiết Kiều dừng bước, đi về phía xe tải. Tài xế trong xe đã biến thành xác sống, ngửi thấy hơi người sống, nó chầm chậm quay đầu, đập vào kính xe.

 

Tiết Kiều sợ nó đập vỡ kính, vội mở cửa xe.

 

Xác sống từ trong xe rơi ra nằm sõng soài trên đất, không biết có phải bị nhốt trong xe quá lâu không, tốc độ của nó rất chậm.

 

Tiết Kiều rút dao nhỏ đâm thẳng vào đầu nó, cho nó một kết thúc.

 

Tiết Kiều không tìm thấy tinh hạch trong đầu, thầm nghĩ: Khó trách hành động chậm hơn mấy con khác, hóa ra chưa tiến hóa.

 

Tiết Kiều quan sát tình hình trong xe, phát hiện khá sạch sẽ, không giống mấy chiếc xe bỏ hoang trên đường, bên trong toàn máu đen thối.

 

Chìa khóa xe vẫn còn cắm, Tiết Kiều nổ máy, tiếng động cơ vang lên, Tiết Kiều nở nụ cười rạng rỡ.

 

Cô lái xe tải nhỏ ra cổng chính, trên mặt đất la liệt xác xác sống chắn mất đường. Tiết Kiều dừng xe, gọi Tần Hạo Vũ và Tần Hạo Thiên: “Này, hai anh dọn một đường ra được không, tôi muốn lái xe qua!”

 

Hai anh em vừa ngồi xuống chưa kịp thở đều, kêu lên một tiếng “trời ơi”, rồi lặng lẽ đứng dậy, từng chút một dời xác xác sống đi.

 

Tiết Kiều hơi áy náy, xuống xe tiện thể giúp họ moi tinh hạch.

 

Lục Kình bế Tần Bối Bối từ ngoài đi tới, thấy Tiết Kiều tìm được một chiếc xe tải, anh nhướng mày, đặt Bối Bối vào trong xe.

 

Chẳng mấy chốc, mọi người hợp sức dọn sạch đường, Tiết Kiều cũng moi xong tinh hạch.

 

Tiết Kiều dùng nước rửa sạch tinh hạch rồi mới bỏ vào túi. Lúc này hai anh em cũng tới, cả người lấm lem. Tiết Kiều nhớ tới cách từng tắm cho Bá tước.

 

Cô bảo hai người đứng xa ra, cười nói: “Hai anh đứng yên đó, tôi giúp các anh tắm.”

 

Vừa dứt lời, hai người đàn ông lập tức đỏ mặt. Sao có thể để phụ nữ tắm cho họ được? Nhất định không được! Nếu Lục ca biết, chắc chắn sẽ giết họ!

 

“Không được không được! Tụi tôi tự về tắm là được!”

 

Tiết Kiều không biết họ nghĩ gì, cô chỉ đơn thuần muốn thử điều khiển dị năng, không cho họ từ chối.

 

Cô vung tay, cột nước kéo dài về phía hai người, cuốn lấy cơ thể hai anh em nhà họ Tần xoay vòng. Chẳng mấy chốc, vết bẩn trên quần áo họ đều được rửa sạch. Cột nước biến mất, hai người ướt sũng đứng tại chỗ.

 

Họ ngây người ra.

 

Hóa ra Tiết Kiều nói “tắm” là như vậy.

 

Được Tiết Kiều gợi ý, Tần Hạo Vũ dùng hỏa dị năng tạo ra một bức tường lửa làm rào chắn, anh khống chế nhiệt độ sấy khô nước trên người, mất vài phút, quần áo ướt đều khô hết.

 

Tần Hạo Thiên nhìn mà trợn mắt há mồm, kéo Tần Hạo Vũ nói: “Anh, kỹ năng này của anh còn ngầu hơn máy sấy, nhanh sấy cho em luôn đi.”

 

Tần Hạo Vũ cười ha hả, cũng sấy khô quần áo cho em.

 

Cả người hai người sạch sẽ, Tần Hạo Thiên khen: “Wao, sau này không cần giặt đồ nữa, dùng dị năng giặt rồi sấy là xong.”

 

Tiết Kiều mới không muốn ngày nào cũng tắm cho họ, cô chỉ thấy vui thử xem có được không. Cô xua tay: “Sau này hai anh tự tắm tự giặt đi, tôi không phải osin của các anh.”

 

Tần Hạo Thiên vẫn còn hăng, nài nỉ Tiết Kiều làm lại lần nữa.

 

Tiết Kiều liếc anh ta một cái, quay người lên xe.

 

Lục Kình lạnh lùng liếc Tần Hạo Thiên, giọng lạnh tanh: “Lên xe nhanh, đi thôi.”

 

Tần Hạo Thiên lập tức ngoan ngoãn im miệng.

 

Xe tải nhỏ phía trước chỉ có bốn ghế, phía sau có thùng xe có thể chứa nhiều đồ.

 

Tần Hạo Thiên để cái túi to tướng của mình vào thùng xe, rồi một mình nhảy lên đó.

 

Tần Hạo Vũ lái xe, Lục Kình ngồi ghế phụ, Tiết Kiều và Bối Bối ngồi ghế sau. Đợi mọi người lên xe xong, xe mới từ từ khởi động.

 

Có xe thay chân, họ đã tới đích trước khi trời tối.

 

Căn cứ người sống sót lớn nhất tỉnh C tên là căn cứ Phong Thành. Vừa tới gần căn cứ, họ đã bị đội tuần tra chặn xe lại.

 

“Đây là căn cứ Phong Thành, người ngoài cần tới kia cách ly 24 tiếng mới được vào căn cứ.”

 

Đội trưởng đội tuần tra chỉ về một hướng, Tiết Kiều nhìn theo, thấy bên đó có những lều vải xếp thành hàng ngay ngắn.

 

Họ làm theo chỉ dẫn lái xe tới khu cách ly, tới cửa liền bị người chặn lại. Một nhân viên hung hăng nói: “Các người đỗ xe sang một bên, qua đây đăng ký trước.”

 

Đỗ xe xong, ngoài họ ra, Tiết Kiều thấy còn khá nhiều người sống sót đang xếp hàng đăng ký.

 

Có mấy chỗ đăng ký, một chỗ xếp hàng rất ít người. Tiết Kiều thấy bảng chỉ dẫn, trên đó viết “Cửa đăng ký dị năng giả”, mấy cửa khác đều dành cho người thường.

 

Cả năm người đều xếp hàng ở cửa đăng ký dị năng giả, thu hút không ít sự chú ý. Hàng người thường đều đổ dồn ánh mắt ghen tị.

 

Xếp trước họ cũng là một đội, tổng cộng ba người. Khi đăng ký, nhân viên nói: “Vào căn cứ, mỗi người phải nộp ba mươi phần trăm vật tư. Nếu đồng ý thì vào trong nộp.”

 

Nghe vậy, Tiết Kiều nhíu chặt mày. Nếu để họ biết Bối Bối là dị năng không gian, đồ của họ sẽ bị chia đi ba mươi phần trăm, quá lỗ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn