Chương 69: Hai người họ có đang yêu nhau không?
Tiết Kiều nín cười, mỉa mai nói: “Bác cả, bác không nghĩ tôi vẫn là cô bé ngày xưa để mặc các người muốn làm gì thì làm chứ? Cả nhà các người đã làm gì tôi, đều quên hết rồi à? Sao còn mặt mũi chạy đến đây chỉ tay năm ngón với tôi?”
Tiết Đại Sơn xấu hổ giận dữ gầm lên: “Chúng tao làm gì mày? Nếu không phải tao tốt bụng cho mày ở nhờ, mày nghĩ con nhỏ như mày có thể lớn được thế này à? Có thể thi đỗ đại học à? Mày vừa mở mồm đã trách chúng tao không tốt với mày, sao mày không nghĩ lại nguyên nhân đi? Khi mày làm sai, tao là trưởng bối có quyền dạy dỗ mày, như bây giờ này!”
Tiết Đại Sơn quát xong liền định đánh Tiết Kiều, như ngày xưa, hễ tức giận là tìm cô để xả.
Tiết Kiều không né, tay vung một cái, hất thẳng người ông ta bay vào Tiết Hiểu Hiểu đang đứng xem kịch.
“Các người không xứng làm trưởng bối của tôi, cút!”
Hai cha con ngã sóng soài trên đất, kêu la đau đớn, lúc này mới nhận ra thực lực của Tiết Kiều đáng sợ thế nào.
Tiết Kiều không muốn dây dưa với hai người này nữa. Bọn họ nên sống khổ sở trong mạt thế, từ nay cô và nhà này là hai thế giới khác nhau, không cần thiết phải tức giận với hạng người này.
Cô bước đi, không ngoảnh đầu lại.
Tiết Hiểu Hiểu đỡ Tiết Đại Sơn dậy, ấm ức nói: “Ba, ba xem, ngay cả lời ba nó cũng không nghe. Mặt anh con còn chờ thuốc chữa, lưng mẹ gãy rồi, sau này không tự lo được. Nếu nó không lo, chúng ta sống thế nào đây!”
Đúng vậy, cuộc sống đã khó khăn lắm rồi, còn phải kéo theo hai người bệnh, chẳng phải muốn ép chết họ sao?
Tiết Đại Sơn vừa bị Tiết Kiều hất nhẹ một cái mà bay xa mấy mét, ông ta không dám kiếm chuyện với Tiết Kiều nữa.
Ông ta sốt ruột đẩy Tiết Hiểu Hiểu ra, mắng: “Đều tại chúng mày vô dụng, chỉ biết gây chuyện cho tao!”
Tiết Hiểu Hiểu bị đẩy ngã, lòng bàn tay trầy da chảy máu, đau đến nỗi nước mắt trào ra.
Cô ta không cam lòng nhìn về hướng Tiết Kiều rời đi, không tin trời lại bất công thế.
Tại sao thứ rác rưởi như Tiết Kiều lại có được dị năng, còn cô từ nhỏ đã xuất sắc lại là người thường?
“Nghe nói căn cứ cần tình nguyện viên đến phòng thí nghiệm làm thí nghiệm, không chỉ bao ăn bao ở, nếu thí nghiệm thành công còn có cơ hội trở thành người dị năng. Ngày mai chúng ta đưa anh mày và mẹ mày đi.”
Tiết Đại Sơn chợt nhớ lúc mới vào căn cứ, nhân viên đã nói với họ. Có người không dám lấy mình ra làm thí nghiệm nên thà chết đói cũng không đi đăng ký.
Người đến phòng thí nghiệm hầu hết là già yếu, phụ nữ, trẻ em, những người không sống nổi mới đi làm vật thí nghiệm, nhưng đi nhiều người rồi chưa nghe ai thành công cả.
Giờ trong nhà có thêm hai gánh nặng, Tiết Đại Sơn thực sự không nuôi nổi, đành đưa đi làm thí nghiệm, còn được một khoản thưởng vật tư kha khá.
Tiết Hiểu Hiểu không ngờ ba mình lại nói ra những lời như vậy, không dám tin nói: “Ba, sao ba có thể làm thế! Nghe nói người vào phòng thí nghiệm đó đều chết hết, ba định đưa mẹ và anh vào hố lửa sao!”
Tiết Đại Sơn sốt ruột mắng: “Không đưa chúng nó đi thì chúng nó cũng sống không được bao lâu! Đưa đi, chúng ta còn được ăn ngon hơn. Quyết định thế đi, nếu mày dám nói lung tung, tao đưa cả mày đi!”
Tiết Hiểu Hiểu lần đầu thấy cha mình đáng sợ và ích kỷ thế, sao có thể nói ra những lời vô tình như vậy! Cô không thể chấp nhận!
Khi hai cha con về đến khu ổ chuột, họ phát hiện chỗ nằm của mình bị lục tung, thức ăn ít ỏi trong nhà đã bị trộm mất.
Tiết Tiểu Long bị đánh tím bầm khắp người, Lý Phụng nằm liệt trên giường khóc hu hu.
Tiết Hiểu Hiểu hoảng sợ hỏi: “Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lý Phụng nín khóc, nắm tay Tiết Hiểu Hiểu nghẹn ngào nói: “Vừa nãy có một đám người đến đánh anh mày, cướp hết đồ còn lại của chúng ta, chúng còn nói ngày mai sẽ đến tiếp…”
“Họ là ai? Hai người đã đắc tội với ai thế?”
Tiết Đại Sơn nổi khùng quát Lý Phụng: “Tao mới đi ra ngoài một lát, hai người đã gây chuyện với một đám côn đồ rồi, thật không để người ta yên!”
Lý Phụng bị mắng oan ức, khóc lóc: “Không phải chúng tôi gây chuyện, chúng tôi cũng không quen bọn đó. Tiết Đại Sơn, có phải anh gây chuyện bên ngoài không!”
Hai vợ chồng đổ lỗi cho nhau, những người ở cùng lều bất mãn chỉ trích: “Cả nhà mày cút ra ngoài, bọn tao không muốn ở cùng.”
Ngày nào cũng bị người ta quậy phá, cuộc sống này không chịu nổi.
Tiết Đại Sơn đột nhiên đứng dậy, chửi ầm lên mọi người, nhất thời trong lều ầm ĩ, thậm chí còn thu hút đội tuần tra đến.
Bị dạy dỗ một trận, mọi người không dám cãi nữa, đều tức tối nhìn chằm chằm nhà Tiết Đại Sơn.
Tiết Kiều không biết chuyện của nhà họ Tiết, sau khi xả hết bực trong lòng, tâm trạng cô rất tốt, suýt thì huýt sáo về nhà.
Hứ Cầm mấy ngày nay tìm người mua đá của ông già không ra, tâm trạng rất tệ, không ngờ trên đường lại thấy một gương mặt quen.
Cô ta khựng lại, nhìn kỹ mặt Tiết Kiều, nheo mắt nói: “Chúng mày đi theo dõi con nhỏ đó, về báo cho tao biết nó ở nhà nào.”
Hai tên đàn em đáp lời rồi đi.
Hứ Cầm suýt quên mất anh chàng đẹp trai Lục Kình, hôm nay may gặp đồng bọn của anh ta, biết được anh ta ở đâu, ngày nào cô ta cũng có thể ngắm anh ta.
Tâm trạng Hứ Cầm lập tức tốt hơn nhiều, mơ mộng về cuộc gặp lại với Lục Kình.
Tiết Kiều nhanh chóng cảm nhận được có người theo dõi mình. Cô giả vờ đi tiếp, đến một con hẻm vắng người, lập tức chui vào không gian.
Người theo dõi ở xa, không ngờ chỉ một khúc quanh đã mất dấu. Gã đàn ông cao lớn mắng: “Lát về ăn nói thế nào với đại tiểu thư đây!”
“Tìm lại đi, may ra tìm được.”
Tiếng bước chân xa dần, Tiết Kiều nhận ra hai người này là đàn em đi theo sau Hứ Cầm. Đợi họ đi hết, cô mới ra khỏi không gian.
Tiết Kiều mím môi, đổi hướng về nhà.
Hôm nay căn cứ cho ra ngoài, anh em nhà họ Tần lại đi làm nhiệm vụ, trong nhà chỉ còn bốn người.
Lục Kình không có nhà, không biết đi đâu. Tiết Kiều muốn tìm anh nói chuyện về Hứ Cầm mà không thấy người.
Chu Khả Hân làm xong việc nhà, rảnh rỗi dạy Bối Bối học. Cô là giáo viên tiểu học, dạy rất thành thạo, Bối Bối cũng học rất chăm chỉ.
Tiết Kiều chán chường về phòng tu luyện dị năng. Cô tình cờ có được nhiều thùng tinh hạch như vậy, không biết có thể lên cấp không.
Không biết bao lâu, cô nghe thấy tiếng Lục Kình ngoài cửa.
Tiết Kiều mở mắt, lập tức ra khỏi phòng, thấy Lục Kình đang định gõ cửa phòng cô. Cô cười: “Anh tìm tôi à?”
“Ừ, có chuyện muốn nói với cô.”
Tiết Kiều cũng có chuyện muốn nói với anh, cô cười nói: “Trùng hợp quá, tôi cũng có chuyện muốn nói với anh, vào đi.”
Cửa đóng lại, Tần Bối Bối và Chu Khả Hân đang học trong phòng khách nhìn nhau, Chu Khả Hân buôn chuyện: “Hai người họ có đang yêu nhau không?”
