Chương 94: Hàn Phi Phi vừa đẹp vừa ngầu
Chương 94: Hàn Phi Phi vừa đẹp vừa ngầu
Ban đêm, sau khi bị con rết biến dị dọa cho một phen, Tiết Kiều dặn đi dặn lại Bá tước không được rời xa cô vào ban đêm. Cô ôm Bá tước ngủ mới thấy an toàn.
Bá tước dường như cũng hối hận vì sáng nay đã không ở bên cạnh bảo vệ chủ nhân, suýt chút nữa để chủ nhân bị con côn trùng đáng ghét cắn.
Nó ngoan ngoãn nằm bên cạnh Tiết Kiều, suốt đêm ở bên cạnh cô.
Một đêm bình yên trôi qua, sáng hôm sau họ thu dọn hành lý và lên đường.
Sau khi vào khu vực nội thành, họ càng cảm thấy tốc độ xe chậm dần, bởi vì đường xá ở đây đều bị tắc nghẽn, muốn đi qua phải dọn dẹp xác xe và xác zombie trên đường.
Lục Kình dừng xe, nhìn tấm bản đồ trong tay rồi nói: “Chúng ta đi bộ trước, ra khỏi nội thành, tình trạng đường sẽ tốt hơn nhiều.”
Tiết Kiều đồng ý, dù họ có mạnh đến đâu cũng có lúc mệt, không thể ngày đêm giết zombie được, con người đâu phải sắt thép.
“Được.”
Hai người xuống xe, Tần Hạo Vũ và mấy người kia cũng xuống theo. Biết phải đi bộ ra khỏi nội thành, họ cũng không ý kiến gì.
Tiết Kiều thu xe vào không gian, mọi người chỉ đeo một ba lô leo núi, nhẹ nhàng lên đường.
Trên đường có rất nhiều zombie lang thang, chỉ cần không phải zombie cấp bốn trở lên, Lục Kình đều giao nhiệm vụ giết zombie cho Tần Hạo Vũ và Tần Hạo Thiên.
Hai người ở phía trước giết zombie, Tiết Kiều dẫn Chu Khả Hân và Tần Bối Bối ở phía sau moi tinh hạch.
Gặp cửa hàng thì vào nhặt đồ nhét vào không gian, bất cứ thứ gì dùng được trên đường đi đều bị họ vơ vét sạch.
Cảnh tượng họ giết zombie trên phố bị những người sống sót ở tòa nhà cao tầng nhìn thấy. Trên sân thượng, có người dùng ống nhòm thấy rõ đoàn người Tiết Kiều, anh ta phấn khích hét lên: “Chị Phi Phi, là người sống, tụi em thấy người sống rồi, đang giết zombie dưới lầu kìa!”
Một người phụ nữ tóc dài mặc áo da đen, khí chất mạnh mẽ bước ra sân thượng, cô ta cầm ống nhòm nhìn xuống những người đang giết zombie dưới lầu, khóe môi cong lên một nụ cười.
“Tìm vài người theo tôi xuống.”
Tiết Kiều không biết ở đây còn có người sống, mấy người đang giết zombie thì bỗng nghe thấy tiếng huýt sáo khinh bạc.
Tiết Kiều quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, một người phụ nữ mặc áo da đen, trên khuôn mặt kiêu ngạo đeo một cặp kính râm, đôi môi đỏ rực càng tôn thêm vẻ đẹp ngầu của cô ta.
Người phụ nữ đẩy kính râm lên đỉnh đầu, để lộ đôi mắt quyến rũ, cô ta nở một nụ cười rộng rãi và tự tin, nói: “Này, mỹ nữ, zombie ở đây nhiều lắm, một lúc không giết hết đâu, trời sắp tối rồi, có muốn đến nhà tôi chơi không?”
Tiết Kiều không có sức đề kháng nào trước những chị gái đẹp tự tin, ngầu lòi. Cảm nhận được cô ta không có ác ý, cô nói với Lục Kình: “Chúng ta có nên đến xem không?”
Đúng như lời đối phương nói, trời sắp tối rồi, họ vẫn chưa tìm được chỗ an toàn để qua đêm. Lục Kình nhìn rõ thực lực của đối phương, đều là dị năng giả cấp hai, người phụ nữ lợi hại nhất mới đỉnh cấp ba, không gây nguy hiểm cho anh.
Lục Kình gật đầu: “Được.”
Có Lục Kình lên tiếng, mấy người vừa giết zombie vừa đi về phía người phụ nữ.
Đám tay sai mà người phụ nữ mang theo thấy zombie vây quanh cũng giúp đỡ tiêu diệt, chẳng mấy chốc họ đã đến nơi mà người phụ nữ gọi là nhà.
Cửa sắt được kéo mở nhanh chóng, Tiết Kiều dẫn người chạy vào trong. Đợi tất cả mọi người an toàn trở về, cửa sắt nhanh chóng đóng lại, lũ zombie bên ngoài đập cửa sắt ầm ầm, nhưng đều bị lính canh gác ở cửa tiêu diệt hết.
Tiết Kiều thấy họ hành động nhanh nhẹn, có vẻ đã phối hợp nhiều lần.
Người phụ nữ cười đánh giá họ, đưa tay ra với Tiết Kiều và nói: “Tôi tên Hàn Phi Phi, là lão đại ở đây.”
Tiết Kiều nhẹ nhàng nắm tay cô ta, nói: “Tôi tên Tiết Kiều.”
“Mấy người dám xông vào nội thành, là người ngoại tỉnh tới à? Không biết tình hình trong thành phố sao?”
Hàn Phi Phi liếc mắt đã nhận ra họ là người ngoại tỉnh, bởi vì không ai dám ở lại khu nội thành đầy zombie để sinh tồn, ngay cả căn cứ cũng xây dựng ở vùng ngoại ô xa trung tâm.
Tiết Kiều cười nói: “Tụi tôi đúng là người ngoại tỉnh, định men theo nội thành ra ngoại ô. Còn chị? Chỗ này nguy hiểm thế mà vẫn ở lại cắm trại dựng trại?”
Hàn Phi Phi thấy cô gái này khá thú vị, cô ta đã ám chỉ nội thành rất nguy hiểm, nhưng cô ấy không những không lộ vẻ sợ hãi, còn hỏi ngược lại tại sao cô ta ở lại đây.
Cô ta mỉm cười duyên dáng: “Không phải ai cũng muốn dựa vào căn cứ đâu. Không nói chuyện này nữa, mấy người đi cả ngày chắc mệt rồi, tôi dẫn mấy người đi nghỉ ngơi.”
Tiết Kiều cười gật đầu, đi theo sau Hàn Phi Phi.
Tòa nhà này vốn là văn phòng của một công ty, rất rộng và cao, bên trong còn có khá nhiều người sống sót, già trẻ đều có, mỗi người một việc, nhìn tinh thần của họ khá tốt, tốt hơn nhiều so với những người thường mà cô thấy ở căn cứ Phong Thành.
Tiết Kiều càng nhìn càng khâm phục người chị đẹp vừa xinh vừa ngầu này, cô ta có thể quản lý nơi này ngăn nắp, trật tự, chăm sóc người già trẻ nhỏ chu đáo, đó là một việc rất không dễ dàng.
Hàn Phi Phi dẫn họ đến một căn phòng sạch sẽ gọn gàng, cô ta áy náy nói: “Đây vốn là văn phòng, nên không có giường cho mấy người, thực sự xin lỗi.”
Tiết Kiều không để ý lắm, trong không gian của cô có giường gấp, có chỗ nghỉ ngơi là tốt rồi.
“Không sao, chỗ này đã tốt lắm rồi.”
“Tối nay mời mấy người ăn cơm cùng, hy vọng mấy người đừng chê đồ ăn của tụi tôi đạm bạc.”
Hàn Phi Phi hào phóng mời, Tiết Kiều không muốn từ chối ý tốt của cô ta, liền cười đồng ý: “Được ạ, tối nay tụi em sẽ mong chờ bữa tối.”
Cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn Tiết Kiều và mấy người.
Tần Hạo Thiên vốn hay tám chuyện, cậu ta xáp lại gần Tiết Kiều hỏi: “Chị Kiều, chị nói họ đối xử với chúng ta nhiệt tình như vậy, có phải có mục đích gì không?”
Tiết Kiều cũng có nghi ngờ này, cô không quan tâm nói: “Không cần đoán già đoán non nữa, tối nay chúng ta sẽ biết đối phương muốn gì. Dù sao cũng không phải nhìn trúng em để bắt làm áp trại phu nhân đâu.”
Tần Hạo Thiên nghiêm trang đưa tay đẩy cặp kính gọng vàng, tự luyến nói: “Em thấy có khả năng đấy.”
Tiết Kiều thực sự bị cái mặt dày vô liêm sỉ của cậu ta chọc cười, liếc cậu ta một cái, không thèm để ý nữa.
Bây giờ còn một khoảng thời gian nữa mới đến bữa tối, Tiết Kiều đùa: “Chúng ta lót dạ trước đi, với khẩu phần của tụi mình, ăn sập nhà người ta thì không hay đâu.”
Họ vẫn còn biết xấu hổ, không muốn gây chuyện cười.
Tiết Kiều bảo Bối Bối lấy hộp cơm ra, mọi người quây quần ăn cơm. Ăn xong, Tiết Kiều mở cửa sổ cho thông gió, kẻo bị người ta phát hiện họ ăn thịt với cơm.
Cửa nhẹ nhàng bị gõ, Tiết Kiều ra mở cửa, thấy Hàn Phi Phi dẫn người đến, người phía sau ôm mấy tấm ván cửa, cô ta cười nói: “Tụi tôi tìm được mấy tấm ván cửa, có thể làm giường tạm, điều kiện có hạn, mọi người đừng chê nhé.”
Người ta đã khách sáo như vậy, Tiết Kiều đương nhiên không để ý, cười nhường đường cho họ vào.
Vừa nãy lên lầu, họ đều thấy phần lớn người ở đây đều dùng ván cửa làm giường, người ta còn ngủ được ván cửa như vậy, họ có gì mà phải chê chứ?
