Chương 97: Màn sương đen kinh hoàng
Tiết Kiều chẳng bận tâm, người khác không biết thực lực của họ, tất nhiên sẽ nghi ngờ.
Cô cũng không giải thích nhiều, cười nói: “Không sao, vốn dĩ chúng ta chưa quen, có nghi ngờ là bình thường. Chị Phi Phi, hai đứa em vào trong xem sao, Tần Hạo Vũ và Tần Hạo Thiên nhờ chị chăm sóc giúp.”
Hàn Phi Phi biết Tiết Kiều chỉ nói khách sáo, hai người kia cấp bậc còn cao hơn chị, chắc tầm đỉnh cấp ba rồi, căn bản không cần họ chăm sóc.
Thấy Tiết Kiều cho mình mặt mũi, chị thấy dễ chịu trong lòng, cười đáp: “Được, các em cũng cẩn thận, bên trong có nhiều thây ma cấp cao, bình thường chúng tôi chỉ dám lượn quanh rìa ngoài tìm đồ, nếu gặp nguy hiểm thì phải lập tức rút lui.”
Tiết Kiều cười gật đầu, chào tạm biệt Hàn Phi Phi và mọi người, rồi cùng Lục Kình nhanh chóng đi về phố thương mại.
Siêu thị lớn nằm ngay trong khu phố thương mại, vừa đến gần cổng chào, đám thây ma đã ngửi thấy mùi người, lũ lượt kéo về phía họ.
Hàng chục mũi kim loại sắc nhọn bay tới, Tiết Kiều nhanh chóng dựng một bức tường nước chặn lại, những mũi kim loại rơi xuống kêu leng keng.
Lục Kình kéo Tiết Kiều lùi lại mấy bước, vô số quả cầu chớp bay về phía đám thây ma, mỗi quả đều trúng chính xác trán bọn chúng, một mảng lớn thây ma ngã xuống ngay lập tức.
Khả năng khống chế dị năng của Lục Kình đã đạt đến mức đáng sợ, có thể khiến mỗi kỹ năng đánh trúng tử huyệt mục tiêu – đó là trình độ chỉ đạt được sau vô số lần luyện tập, kết hợp hoàn hảo giữa cần cù và thiên phú.
Tiết Kiều rút đao Đường ra, Mộc Linh lập tức bao phủ lưỡi đao. Cô không thể để Lục Kình vượt mặt mãi được, cô vung ra một cột nước, như súng phun áp lực cao, đánh bay đám thây ma.
Cột nước cao áp xuyên thủng đầu mấy con thây ma, xâu chúng lại như xiên thịt, chưa kịp để chúng ngã, cột nước đã tiếp nối, tiêu diệt sạch lũ thây ma phía trước.
Ánh mắt Lục Kình lóe lên, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười như có như không.
Cô bé của anh hình như đã lớn rồi, không cần anh phải lúc nào cũng bảo vệ nữa.
Hai người như sát thần, nhanh chóng mở ra một con đường máu.
Tiết Kiều thả Bá tước ra khỏi không gian, truyền lệnh trong đầu: “Bá tước, nhiệm vụ của mày là moi tinh hạch.”
Ở đây có cô và Lục Kình là đủ rồi, hai dị năng giả cấp sáu quả là áp đảo.
Vừa ra lệnh xong, Tiết Kiều ném cho Bá tước một cái túi siêu to, Bá tước ngoạm lấy túi trong miệng, làu bàu: “Mèo ta lợi hại thế này mà bắt đi moi tinh hạch, chủ nhân đúng là dùng dao mổ trâu để giết gà!”
Tiết Kiều không thèm để ý, tập trung đối phó thây ma.
Cô thúc dị năng tạo ra một cơn sóng nước khổng lồ tràn vào đám thây ma, Lục Kình phối hợp thả dị năng lôi điện, chẳng mấy chốc, trên phố đã bay lên mùi khét lẹt.
Tiết Kiều cảm thấy đánh quần thể thế này đã thật, một chiêu là ngã một đống.
Cô uống một ngụm linh tuyền để bổ sung dị năng đã cạn, Lục Kình cũng vậy, từ khi có linh khí, không gian nhỏ một mét khối của anh đã bị nước linh tuyền của cô nhồi nhét đầy.
Chưa kịp nghỉ ngơi, từ trên trời bay xuống từng tảng đất cứng, Lục Kình kéo Tiết Kiều né đòn, ngước mắt lên thấy giữa đám thây ma có một con thây ma hệ thổ cấp năm, bên cạnh còn một con thây ma khổng lồ cao khoảng ba mét.
Con thây ma hệ thổ cấp năm chịu trách nhiệm tạo ra các tảng đất, con thây ma khổng lồ thì ném chúng đi.
Hai người vừa né được mấy đợt, đất đá lại tiếp tục bay tới.
Lục Kình giơ tay, một màn sương đen khổng lồ xuất hiện trước mặt họ, nuốt chửng các tảng đất trong chớp mắt.
Con thây ma hệ thổ cấp năm thấy đất không trúng mục tiêu, nổi điên giơ tay lên, trên không trung ngưng tụ một tảng đá khổng lồ. Con thây ma khổng lồ đỡ lấy tảng đá to gấp mười lần nó, hì hục ném về phía Tiết Kiều và Lục Kình.
Tiết Kiều ngước lên, một bóng đen khổng lồ bao phủ, đồng tử cô co lại. Giờ chạy đã muộn, cô có thể trốn vào không gian, còn Lục Kình thì sao?
Anh ấy làm thế nào?
Chưa kịp nghĩ ra cách, màn sương đen trên tay Lục Kình bỗng mở rộng như miệng vực sâu, nuốt gọn tảng đá rơi xuống.
Tiết Kiều không dám tin vào mắt mình, chưa kịp phản ứng, tảng đá khổng lồ đã như đạn pháo bắn ngược trở lại con thây ma khổng lồ.
Tảng đá lớn lao xuống nhanh như chớp, lũ thây ma xung quanh con thây ma khổng lồ không kịp chạy, ầm một tiếng, tảng đá đè bẹp cả đám, máu đen bắn tung tóe, tứ chi tan tác.
Tiết Kiều mấp máy môi, nhất thời không biết nói gì.
Tiếng động từ tảng đá quá lớn, không chỉ thu hút tất cả thây ma, mà người bên ngoài cũng bị thu hút sự chú ý.
Hàn Phi Phi nhìn về phía phố thương mại, mặt đầy nghiêm trọng.
Trương Tiểu Tây mặt tái mét, nói: “Tôi đã bảo đừng cho họ vào mà, giờ làm sao đây, lát nữa thây ma tràn ra, tất cả chúng ta chết hết.”
Tần Hạo Vũ không chịu nổi cái miệng quạ đen này, “Cô im đi, chị Kiều và anh Cương của chúng tôi đối phó đám thây ma đó thừa sức, cô mà còn lảm nhảm nữa thì đừng trách tôi không khách khí.”
Trương Tiểu Tây lần đầu bị đàn ông mắng, tức điên lên, giậm chân: “Tôi nói sai à? Bên trong có mấy vạn thây ma, hai người họ có giỏi đến mấy cũng không thể đối phó nổi! Đợi dị năng của họ cạn kiệt, xem họ sống được bao lâu!”
Tần Hạo Vũ tin tưởng thực lực của Lục Kình và Tiết Kiều, họ đã giết một đường máu từ đầu, số thây ma họ giết gấp mấy trăm lần cả đám người này cộng lại.
“Nếu các người sợ bị liên lụy thì giờ có thể đi, tự chúng tôi về được.”
Tần Hạo Vũ không nhịn được châm chọc một câu, Tần Hạo Thiên vội ngăn lại, nhỏ nhẹ khuyên: “Anh, bớt nói vài câu đi, Bối Bối và Khả Hân còn ở chỗ họ mà.”
Không thể chọc giận người ta được, Tần Hạo Thiên cười xòa: “Mọi người bình tĩnh, hòa khí sinh tài mà.”
Hàn Phi Phi nhìn Trương Tiểu Tây đầy bất mãn, nếu không phải cô ta là dị năng không gian duy nhất, mọi người đều nhờ không gian của cô ta để thu thập vật tư, thì chị đã mắng từ lâu rồi.
“Xem tình hình, thây ma bên trong không có vẻ nổi loạn, mọi người tiếp tục dọn dẹp, nhanh chóng lục soát các cửa hàng trên phố.”
Hàn Phi Phi lên tiếng, Trương Tiểu Tây mới ngậm miệng, tức tối trừng mắt nhìn Tần Hạo Vũ.
Khi mọi người đi rồi, Hàn Phi Phi áy náy nói: “Xin lỗi, thành viên của tôi ăn nói hàm hồ, tôi thay cô ấy xin lỗi các cậu.”
Tần Hạo Vũ mặt hơi gượng: “Nể mặt chị, tôi không chấp cô ta.”
Tiết Kiều không biết bên ngoài đang cãi nhau vì tiếng động họ gây ra, lúc này họ đang đối mặt với ngày càng nhiều thây ma, thây ma cấp năm gần như đều xông tới, họ thực sự không kham nổi.
Lục Kình nói: “Lấy súng rocket ra cho Bá tước!”
Tiết Kiều nhớ lần trước Bá tước điều khiển súng bắn thây ma rất chuẩn, cô vội lấy súng rocket ra, gọi: “Bá tước! Tới nã chúng nó đi!”
Bá tước thả cái túi đang ngậm trên miệng xuống, meo một tiếng phấn khích lao tới.
Nó thúc dị năng tinh thần treo khẩu súng rocket lơ lửng giữa không trung, nhắm vào đám thây ma đang xông tới mà khai hỏa.
