Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Giáng Lâm: Cuộc Sống Của Tôi Hình Như Còn Tốt Hơn Trước! - Tiết Lăng > Chương 40

Chương 40

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 40 có bản audio.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, bọn người bị nhiễm lao tới, thân thể đập vào cửa xe, từng khuôn mặt thối rữa áp sát vào cửa kính, làm mấy người đàn ông trong xe sợ hãi hét ầm lên.

 

“Chết tiệt!! A Tổ, mau lái xe đi!”

 

Lần này An Quang Tổ không do dự nữa, đạp ga phóng vụt đi.

 

Trong gương chiếu hậu, có kẻ bị nhiễm bị hất văng xuống đất, lại bò dậy, loạng choạng tiếp tục đuổi theo xe, nhìn mà thấy rợn cả người.

 

May là bọn chúng chạy không nhanh, nhanh chóng bị chiếc xe đang tăng tốc bỏ lại phía sau.

 

·

 

“Phía sau có chuyện gì thế?!” A Tử nghe thấy tiếng va chạm phía sau, không vội dừng xe, chỉ giảm tốc độ, nhìn qua gương chiếu hậu nhưng không thấy rõ.

 

Tiết Lăng mở cửa kính xe, thò đầu ra ngoài, trước tiên bị luồng không khí lạnh lẽo trong lành khác thường phả vào mặt. Lượng oxy trong không khí quá cao, khi hít vào, đồng tử cô giãn ra một cách khó nhận thấy, rồi lập tức trở lại bình thường, trông cứ như cô thoáng sững người một lúc. Sau đó cô bám vào khung cửa sổ, thò nửa người ra ngoài nhìn về phía sau.

 

Cô thấy xe của An Quang Tổ bị va phải và dừng lại.

 

Trong tiếng gió lẫn tiếng người đàn ông hoảng loạn đập cửa xe cầu cứu, cùng tiếng bước chân lê lết của bọn người bị nhiễm trong hẻm.

 

Cho đến khi nghe thấy tiếng An Quang Tổ dừng xe cho hai cha con họ lên, cô mới quay vào trong xe: “Không sao rồi.”

 

·

 

“Cảm ơn, cảm ơn.” Người đàn ông được cứu lên xe, đang ngồi thu lu trong khe ghế, vẫn còn chưa hết bàng hoàng, vừa nói lời cảm ơn vừa đẩy cô bé con: “Mau cảm ơn các chú đi!”

 

“Là các anh.” Có người sửa lại.

 

“……Cảm ơn các anh.” Cô bé rõ ràng vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc vừa rồi, rụt rè nói lời cảm ơn.

 

An Quang Tổ nói: “Hai người ra ghế sau ngồi đi.”

 

Chiếc xe này là loại 6 chỗ, phía sau vừa khéo còn trống một chỗ.

 

Người đàn ông bế con gái ra ghế sau ngồi, miệng vẫn không ngừng nói lời cảm ơn. Anh ta hiểu rất rõ, nếu vừa rồi họ không cho mình lên xe, thì với một mình anh ta bế con gái, chắc chắn không thể chạy thoát khỏi đám người bị nhiễm không biết mệt mỏi kia.

 

“Đầu anh không sao chứ?” Lại Tuấn Vỹ hỏi.

 

An Quang Tổ từ phía trước ném tới một hộp khăn giấy: “Anh lau sơ qua đi.”

 

“Cảm ơn, cảm ơn.” Người đàn ông rút một tờ giấy lau loạn máu đang che mờ mắt, rồi một tay ấn lên vết thương trên trán, miệng nói: “Không sao đâu, chỉ là vừa nãy bị va đập thôi.”

 

Mọi người nhìn mà thấy hơi xót xa.

 

“Con gái anh không bị thương chứ?” Tưởng Triệu Phong hỏi, trên áo khoác lông vũ của cô bé cũng dính máu.

 

“Con bé không sao, đó là máu của tôi dính vào.” Người đàn ông ôm vết thương nói.

 

“Nguy hiểm vậy, sao anh lại đưa con ra ngoài chạy loạn?” Lại Tuấn Vỹ lại nhìn cô bé: “Còn mang theo một đứa nhỏ như vậy nữa.”

 

Cô bé nhìn chỉ mới bốn, năm tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, chẳng chút máu, người gầy đến tội nghiệp. Ngay cả khi đã lên xe, ánh mắt vẫn đầy vẻ hoảng sợ, trông thật đáng thương.

 

Người đàn ông ôm vết thương cười khổ nói: “Tôi cũng không muốn đâu, nhưng trong nhà thật sự chẳng còn gì để ăn, không ra ngoài thì sẽ chết đói mất. Khu chúng tôi lúc nào cũng có mấy tên bị nhiễm, vừa hay có trực thăng bay qua, tôi thấy bọn chúng bên ngoài đều chạy đi hết, nên mới dẫn con gái ra ngoài tìm chút đồ ăn. Rồi nhặt được cái này……”

 

Anh ta vừa nói vừa kéo khóa áo, từ túi trong lấy ra một tờ giấy A4: “Tôi định dẫn con gái đến căn cứ sống sót này, trên đây có bản đồ. Không ngờ vừa ra ngoài đã đụng phải bọn bị nhiễm, tôi chỉ biết lái xe chạy loạn, không ngờ lại đâm vào xe của mọi người……”

 

Lại Tuấn Vỹ cầm tờ giấy A4 lên xem, bật cười: “Vậy thì anh đúng là lên đúng xe rồi, chúng tôi cũng định đến đây!”

 

Đây chính là tờ giấy A4 in bản đồ đường đến căn cứ sống sót được thả từ trực thăng xuống, mỗi người trong xe họ đều có một tờ.

 

Tưởng Triệu Phong liếc Lại Tuấn Vỹ một cái, ánh mắt có chút trách anh ta nói nhanh quá.

 

Lại Tuấn Vỹ bị anh ta nhìn một cái, cũng hiểu ra.

 

Người đàn ông vẻ mặt đầy vui mừng nói: “Thật sao? Mọi người cũng định đến đó à? Vậy, vậy tôi có thể đi cùng xe của mọi người không?”

 

Cả xe im lặng.

 

Vẫn là An Quang Tổ đang lái xe lên tiếng: “Chúng tôi không quyết định được, phải bàn bạc với mọi người rồi mới tính tiếp.” Nghĩ đến gì đó, anh ta quay sang Lại Tuấn Vỹ ngồi ghế sau, nói: “Cậu lấy chút đồ ăn cho họ trước đi.”

 

Hai cha con này nhìn là biết đã đói lâu ngày, trông đều thiếu chất.

 

Nghe nhắc đến đồ ăn, người đàn ông không kìm được mà nuốt nước bọt, cô bé cũm chăm chú nhìn Lại Tuấn Vỹ lấy ba lô của mình, từ trong đó móc ra bánh mì và bánh quy.

 

“Mọi người ăn chút gì trước đi.”

 

“Cảm ơn, cảm ơn.” Người đàn ông cảm kích nhận lấy, dù bản thân đã đói đến mức không chịu nổi, nhưng vẫn đưa cho con gái trước.

 

Cô bé lập tức dùng răng cắn mở bao bì, nhưng không tự ăn trước, mà giơ lên đưa đến miệng người đàn ông, giọng nhỏ nhẹ: “Ba ăn trước đi.”

 

“Con tự ăn đi.” Người đàn ông lại đẩy về, cô bé mới bắt đầu ăn ngấu nghiến.

 

“Ngoan quá đi.” Lại Tuấn Vỹ không kìm được muốn xoa đầu con bé, nhưng vừa chạm vào tóc nó thì nhanh chóng rụt tay lại.

 

Cô bé có lẽ đã lâu không gội đầu, tóc hơi bết lại thành từng mảng.

 

Người đàn ông có chút ngại ngùng nói: “Khu chúng tôi bị cúp nước lâu rồi, nước uống cũng không có, nói gì đến gội đầu, hơi bẩn một chút.”

 

Lại Tuấn Vỹ cũng hơi ngại: “Không sao, bình thường thôi, tôi cũng lâu rồi chưa gội.”

 

Lúc này họ mới biết những người sống sót bên ngoài chung cư đang sống cuộc sống như thế nào. Nói thật, họ chỉ đói một trận nửa tháng đầu khi virus bùng phát.

 

Từ khi Anh Năm lên làm “trưởng tòa”, họ chưa bao giờ bị đói. Nước sinh hoạt tuy không đủ, nhưng nước uống thì vẫn có.

 

Thấy anh ta máu me đầy trán, bất tiện, Lại Tuấn Vỹ giúp anh ta xé bao bì bánh mì: “Ăn đi, anh.”

 

Người đàn ông cảm kích nhận lấy, rồi cũng ngấu nghiến ăn. Cách ăn của hai cha con họ nhìn là biết đã đói lắm rồi.

 

“Hai người nhịn đói bao lâu rồi?” Tưởng Triệu Phong tò mò hỏi.

 

“Từ hôm kia trong nhà đã chẳng còn gì để ăn.” Người đàn ông vừa nhét bánh mì vào miệng vừa trả lời: “Tôi nhịn đói ba ngày rồi.”

 

Thực ra, trước khi đồ ăn cạn kiệt hoàn toàn, họ đã đói từ lâu. Sau khi virus bùng phát, họ bị mắc kẹt trong nhà, chưa từng được ăn no. Lúc đầu còn có thể ăn no một nửa, về sau mỗi ngày chỉ ăn một chút để cầm cự.

 

Vừa rồi nếu họ không dừng xe, anh ta ôm con gái cũng không chạy nổi, kết cục chỉ có thể bị bọn người bị nhiễm xé xác ăn thịt.

 

Cô bé bị bánh mì làm nghẹn, không nói được lời nào.

 

Tưởng Triệu Phong vội vặn mở một chai nước đưa cho cô bé.

 

Cô bé ôm chai nước uống ừng ực. Một đứa trẻ nhỏ như vậy, một hơi uống cạn hơn nửa chai nước khoáng. Uống xong, cô bé lại cẩn thận nhìn Tưởng Triệu Phong, người vừa đưa nước cho mình, rồi hỏi: “Anh ơi, em có thể đưa nước cho ba em uống không?”

 

Tưởng Triệu Phong nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn đáng thương của cô bé, trong lòng cũng thấy xót xa, vội nói: “Tất nhiên là được.”

 

“Cảm ơn anh.” Cô bé vội vàng đưa nước cho người đàn ông: “Ba ơi, ba uống nước đi.”

 

Cả xe đàn ông nhìn mà thấy cay cay sống mũi.

 

Người đàn ông cũng bị bánh mì làm nghẹn, hai ngày nay anh ta uống rất ít nước, cổ họng khô khốc, nhưng vẫn lịch sự nói cảm ơn rồi mới ôm chai nước khoáng tu một hơi.

 

Bánh mì vừa nuốt xuống gặp nước, như nở ra trong dạ dày, làm cái bụng đói căng lên, cảm giác no nê trong khoảnh khắc mang đến một niềm hạnh phúc mãnh liệt.

 

Người đàn ông vừa ăn vừa khóc.

 

Lại Tuấn Vỹ ngẩn người: “Sao thế, anh?”

 

Người đàn ông một tay ôm vết thương, nước mắt hòa tan vết máu khô trên mặt, như đang chảy máu lệ, anh ta nghẹn ngào nói: “Tôi nhớ vợ tôi……”

 

Những người khác nhất thời không biết nói gì, không cần hỏi cũng biết lại là một câu chuyện bi thảm nữa.

 

Nhưng không cần họ hỏi, người đàn ông đã như chiếc cống vỡ, vừa khóc vừa kể: “Mọi người nói xem thế giới này rốt cuộc làm sao vậy? Đang yên đang lành đi làm, thì cái virus chết tiệt đó ập đến; chúng tôi dành dụm mãi mới đủ tiền mua được một căn nhà, sửa sang xong xuôi, ngày ngày mong sớm hết mùi sơn để dọn vào ở, tháng sau là có thể chuyển đến rồi…… Chưa kịp ở được một ngày thì gặp phải cái virus khốn kiếp này, cuộc sống tốt đẹp của gia đình tôi mới chỉ bắt đầu…… Vợ tôi, vợ tôi……”

 

Trong xe có chút im lặng, chỉ còn tiếng khóc than của người đàn ông.

 

Trên mặt anh ta đầy máu và nước mắt, nhìn thật thảm thương không sao tả xiết.

 

Lại Tuấn Vỹ lặng lẽ rút thêm mấy tờ giấy đưa qua.

 

Ở đây, ai mà chẳng mất đi người thân của mình.

 

Người đàn ông nhận giấy, vẫn không quên nói cảm ơn, cầm giấy lau qua loa lên mặt.

 

An Quang Tổ đột nhiên giảm tốc độ.

 

“Sao thế?” Lại Tuấn Vỹ lo lắng hỏi, sợ lại có tình huống bất thường gì.

 

Bây giờ chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ cũng đủ khiến tinh thần mọi người căng thẳng tột độ.

 

“Anh Năm họ dừng xe rồi.” An Quang Tổ cũng tấp xe vào lề đường dừng lại.

 

Xe dừng ở nơi trống trải, xác định xung quanh không có dấu vết của bọn bị nhiễm mới chịu dừng.

 

Anh Năm và mọi người xuống xe, định qua xem xe của An Quang Tổ bị làm sao.

 

Tiết Lăng cũng đi theo, chỉ để lại Triệu Quân mẹ con và con chó trên xe.

 

Còn mấy người đàn ông nhân cơ hội này rủ nhau ra sau gốc cây bên đường giải quyết nỗi buồn. Thời buổi này rồi, còn giữ ý tứ gì nữa.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi