Chương 25: Chụp lén
Những ngày sau đó, Trương Tuần liên tục tải những thứ này. Năm mươi ổ cứng 16TB, đúng là khá lớn.
Đủ loại tiểu thuyết, phim ảnh, thực ra tải từ nhiều nền tảng lớn rất phiền phức.
Sau khi Trương Tuần mua tài nguyên trên mạng, việc tải về trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Còn có rất nhiều sách, như truyện cổ tích cho trẻ em, giáo trình từ tiểu học đến đại học, sách nhập môn các ngành nghề, v.v.
Dù 99% trong số đó có lẽ cả đời anh chẳng bao giờ đọc, nhưng giữ lại chúng ít nhất cũng khiến anh cảm thấy yên tâm phần nào.
Bạn gái anh lúc rảnh cũng liên tục tải phim điện ảnh, phim truyền hình, phim tài liệu, hoạt hình… từ các nền tảng.
Máy tính trong nhà chưa bao giờ tắt, 24/24. Trương Tuần nhìn cái thùng máy đang ù ù, nghĩ bụng không biết có nên mua thêm một cái nữa không.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, đã đến tháng Sáu.
Hầm trú ẩn đã đi vào thi công được hai tháng.
Trương Tuần thỉnh thoảng gọi điện hỏi tiến độ, may mà mọi thứ đều suôn sẻ.
Công trình xây kho mà anh đã tìm đơn vị thi công địa phương ở châu Ân Thi trước đây, giờ cũng sắp hoàn thành, dự kiến tuần sau anh có thể đến nghiệm thu.
Trong lúc tải đủ loại tài nguyên trên mạng, Trương Tuần cũng đang tính chuyện tích trữ vật tư sau này. Mỗi ngày sau khi bạn gái đi làm, anh đều lấy cuốn sổ nhỏ ra viết vẽ.
Những danh sách dài dằng dặc, đủ loại thuật ngữ chi chít, đúng là khiến anh nhìn mà hoa cả mắt.
Thời gian tới, anh còn phải tìm đủ mọi kênh để chuẩn bị đầy đủ vật tư cần tích trữ.
Hôm ấy, Trương Tuần ra ngoài, đến chợ đầu mối lớn nhất Giang Thành xem xét.
Dạo một buổi sáng, đủ thứ đồ khiến anh hoa mắt, cũng liều mặt xin được không ít danh thiếp của mấy nhà buôn sỉ.
Trên đường về trưa, anh định tìm chỗ ăn, thì thấy một khách sạn cao cấp.
Trương Tuần nghĩ, đã có tiền thì xa xỉ một chút cũng có sao? Thế là anh đi thẳng vào.
Đang định gọi món, không ngờ lại đúng lúc gặp Dương Danh Kiến và vợ anh ta là Lưu Hiểu Nguyệt.
Chỉ có điều, bên cạnh họ còn có một người đàn ông đeo kính. Nhìn thấy người này, đồng tử Trương Tuần co lại, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.
“Trùng hợp thế, Trương Tuần.” Dương Danh Kiến dừng bước.
“Ừ, các cậu ăn chưa? Chưa ăn thì cùng nhau?” Trương Tuần đứng dậy cười nói.
“Thôi, tôi đi với bạn.” Dương Danh Kiến ngập ngừng một chút, rồi giới thiệu với người đàn ông đeo kính bên cạnh: “Giới thiệu nhé, đây là Trưởng phòng Tề của Sở Giáo dục Giang Thành.”
“Chào ông, Trưởng phòng Tề. Tôi là Trương Tuần, bạn học cũ của Lão Dương.” Trương Tuần đưa tay phải ra.
Người đàn ông đeo kính cũng đồng thời đưa tay ra, bắt một cách tượng trưng.
“Trưởng phòng Tề, anh ấy là bạn đại học của tôi, hiện đang làm việc ở một khách sạn.” Dương Danh Kiến cười nói.
“Ừm, hân hạnh!” Người đàn ông đeo kính, Trưởng phòng Tề, lại gật đầu, nói với Dương Danh Kiến: “Chúng ta qua bên kia đi.”
Trương Tuần nhìn bóng lưng người đàn ông đeo kính, hừ lạnh một tiếng, rồi tiếp tục xem thực đơn.
Trưởng phòng Tề, Tề Tư Quân, dù không cần Dương Danh Kiến giới thiệu, thì hắn có hóa thành tro anh cũng nhận.
Trong ký ức, sau khi đến hầm trú ẩn chính thức, chính tên này đã luôn có ý đồ với bạn gái anh.
Đỗ Tĩnh vì là y tá, lại có ngoại hình khá, am hiểu kiến thức y tế, thân phận như vậy thực ra rất hiếm trong hầm trú ẩn, được hưởng đãi ngộ cao hơn người thường một chút.
Còn Tề Tư Quân, vì trước ngày tận thế vốn là quan chức chính phủ.
Sau tận thế, cũng nhờ thân phận này mà hắn trở thành một quản lý cấp trung của hầm trú ẩn đó.
Thế là hắn để mắt tới Đỗ Tĩnh, thường xuyên có hành động sàm sỡ, nhưng đều bị Trương Tuần mắng cho lui.
Về sau vì thù hận, hắn thường xuyên gây khó dễ cho họ, ngay cả vật tư cũng thường bị cắt xén.
May mà sau đó, chưa đầy một năm, tên khốn này tự nhiên đổ bệnh rồi lên đường về trời.
Hôm nay thấy hắn, ký ức trong lòng Trương Tuần bỗng ùa về. Là kẻ có thù tất báo, suốt bữa ăn anh cứ nghĩ cách trừng trị Tề Tư Quân này.
Trong ký ức, anh còn nhớ có lần vô tình nghe được tên này khoe khoang với người khác.
Nói rằng trước ngày tận thế, hắn ở Sở Giáo dục vinh quang thế nào, lãnh đạo coi trọng ra sao, cấp dưới cũng đến nịnh bợ, bên ngoài còn nuôi mấy người tình, v.v.
Tề Tư Quân năm nay chắc ngoài bốn mươi, ở nhà hình như còn có một bà vợ xấu xí.
Nghĩ tới đây, Trương Tuần bỗng nảy ra ý định.
Ăn xong, Trương Tuần lái xe đến khu chung cư Kim Sắc Niên Hoa, đỗ xe ngay cổng.
Bảo vệ thấy xe Trương Tuần, vội chạy ra nói: “Thưa ông, chỗ này không được đỗ xe. Ông có phải cư dân không? Nếu phải thì lái xe vào trong.”
“Xin lỗi, tôi đến tìm người. Cho hỏi Trương Tuyết Kiều ở tòa nào?” Trương Tuần ngồi trong xe hỏi.
“Trương Tuyết Kiều? Anh đến tìm cô ấy mà không biết cô ấy ở đâu? Chúng tôi không thể tùy tiện tiết lộ thông tin cư dân.” Bảo vệ nói.
“Thế này, vừa nãy cô ấy gọi điện nói với tôi, tôi quên mất, giờ gọi lại không được, tôi đành đợi ở đây vậy.” Trương Tuần nói.
“Thưa ông, hay ông dịch xe ra ngoài một chút, đây là cổng khu, không cho phép đỗ xe.” Bảo vệ nói.
“Tôi cũng hết cách mới phải đỗ đây, chỉ vài phút thôi. Anh xem, ngoài đường đỗ kín hết rồi.” Trương Tuần mặt dày nói.
“Vậy… ông chờ một lát, tôi đi tra sổ, gọi điện hỏi giúp ông.” Bảo vệ bất đắc dĩ.
Trương Tuần cũng xuống xe, đi theo bảo vệ vào phòng bảo vệ, thấy anh ta lật tìm một cuốn sổ.
Chẳng mấy chốc, bảo vệ tìm được một số điện thoại, quay người bấm máy bàn.
Trương Tuần thấy cơ hội, vội lấy điện thoại ra, chụp lén cuốn sổ đó.
“Thưa ông, tôi cũng không gọi được. Nhưng chỗ này thực sự không thể đỗ xe, hay ông để lần khác đến vậy.” Bảo vệ nói.
“Tôi gọi thử lần nữa, không được thì thôi.” Trương Tuần nói.
Thấy bảo vệ gật đầu, Trương Tuần giả vờ bấm số, vẫn không ai nghe máy. Anh không nói thêm, lên xe rời khỏi đó.
Khu chung cư thứ hai, cách Kim Sắc Niên Hoa không xa. Trương Tuần làm y như cũ, thành công chụp lén được thông tin của một người phụ nữ khác, trên đó tên tuổi, số điện thoại, số tòa, số phòng đều rõ ràng.
Tề Tư Quân, Trưởng phòng Sở Giáo dục tỉnh. Tuy chức vụ không lớn lắm, nhưng đúng là một vị trí có thực quyền.
Dù là trường học, nhà cung cấp, hay cả những phụ huynh có thế lực, đều rất kính nể hắn, thường xuyên phải nhờ vả.
Nhờ quyền lực mang lại lợi ích, hắn có năm căn nhà ở Giang Thành, trong đó có hai căn bí mật, là nơi hắn sắp xếp cho hai người tình.
Chiều hôm sau, làm xong việc, Trương Tuần lững thững đến Kim Sắc Niên Hoa. Lần này anh không lái xe, mà đăng ký rồi đi thẳng vào.
Anh đến thẳng tòa 13, tầng 19. Tầng này chỉ có một nhà có người ở. Trương Tuần lấy từ trong túi ra một camera nhỏ, gài vào gầm tủ chữa cháy đối diện.
Lén lắp xong, anh ngồi ở một góc khuất trong hành lang chơi điện thoại.
Đến bốn giờ chiều, thang máy tầng này mở ra.
Trương Tuần qua khe cửa cầu thang thấy người bước ra chính là Tề Tư Quân.
Một lúc sau, lại có tiếng mở cửa, một người phụ nữ thò đầu ra, kéo hắn vào trong.
Một giờ sau, lại có tiếng mở cửa. Trương Tuần đợi thang máy đi xuống, lại đợi thêm một lúc, mới lén ra ngoài, lấy camera rồi cũng rời khỏi đó.
Mấy ngày sau, chiều nào Trương Tuần cũng đến khu chung cư kia rình. Cuối cùng, đến ngày thứ ba, anh đã quay được thông tin hữu ích.
Trương Tuần kết nối camera với máy tính, cắt vài đoạn có thể thấy mặt, rồi chuyển vào điện thoại.
