Chương 67: Tung tích của Ngô Khải Phong
Từ khi Ngô Khải Phong được người của Tần Trí Viễn đón đi, không bao lâu sau thì bắt đầu hôn mê, nằm mãi trong ký túc xá của bộ đội, chưa hề cử động.
Tần Trí Viễn chỉ phái một người trông chừng anh ta, dù sao anh ta cũng đã hôn mê bất tỉnh, không sợ chạy mất, mà những kẻ nhiễm virus cơ bản chẳng sống được mấy ngày, nên Tần Trí Viễn cũng không bạc đãi anh ta, chẳng những phái người chăm sóc, mà còn dùng thuốc hạ sốt quý giá cho anh ta. Có lẽ là thuốc của Tần Trí Viễn đặc biệt tinh khiết, có lẽ là thuốc đúng bệnh, cộng thêm ý chí cầu sinh mãnh liệt của Ngô Khải Phong, nên đến giờ anh ta vẫn còn sống.
Một ngày ồn ào trôi qua, chuyện mạch nước trong thôn bị ô nhiễm lan truyền sôi sục, Tần Trí Viễn đương nhiên cũng biết. Anh hơi suy nghĩ một chút, cảm thấy chuyện này mười phần thì tám chín có liên quan đến Ngô Khải Phong. Anh vuốt cằm, mắt chuyển động, liền đi về phía Ngô Khải Phong.
Chỗ ở của Ngô Khải Phong cũng không tệ. Tốc độ xây dựng căn cứ của bọn họ dù nhanh đến đâu cũng mới chỉ phác thảo quy mô, thứ duy nhất được coi là xây xong chỉ là dãy ký túc xá này, Ngô Khải Phong được sắp xếp ở một phòng trong đó. Trước cửa có lính gác, thấy Tần Trí Viễn đến liền bốp một tiếng chào kiểu lính. Tần Trí Viễn đứng ở cửa hỏi: “Người bên trong thế nào?”
Lính gác đáp: “Báo cáo thủ trưởng, chưa chết.”
Tần Trí Viễn cười hì hì, vỗ trán lính gác: “Không chết là được.” Nói rồi đẩy cửa bước vào.
Ngô Khải Phong sốt đến mặt đỏ bừng nằm trên giường. Kỳ lạ là thân thể anh ta từ khi bị virus xâm nhập vẫn luôn sốt, nhưng ngoài sốt cao ra thì không có triệu chứng nào khác. Người khác thì nôn mửa, anh ta không có; mất nước, cũng không. Đây cũng là lý do vì sao ngày nào Tần Trí Viễn cũng hỏi thăm tình hình của Ngô Khải Phong. Nếu người này có thể chống chọi được với virus, anh sẽ đưa người này lên trên, để viện nghiên cứu nghiên cứu kỹ xem vì sao anh ta không sợ virus xâm hại, có lẽ còn có thể làm chút việc tốt cho nhân loại.
Tần Trí Viễn chưa bao giờ thấy mình nghĩ vậy làm vậy có gì không đúng, bởi vì trong xương cốt anh vốn là một kẻ điên cuồng. Nghĩ vậy, ánh mắt anh chợt tối lại, nhưng ngay sau đó liền vứt ra sau đầu. Anh đưa bàn tay đeo găng bẻ mặt Ngô Khải Phong qua, nghiên cứu một lúc, khẽ nói: “Ngô Khải Phong à Ngô Khải Phong, anh nói xem anh nửa sống nửa chết thế này mà vẫn có thể hại chết người, chậc chậc.” Nói xong, anh buông tay, mặc cho đầu Ngô Khải Phong vì trọng lực lại nghiêng sang một bên.
Tần Trí Viễn nghiêng đầu nhìn một lúc rồi nói: “Sáng nay thôn họp rồi. Nước trong cái giếng mà anh bỏ độc cuối cùng cũng làm ô nhiễm cả mạch nước. Mấy nhà trong thôn đã uống phải nước đó mà trúng độc. Anh nói xem anh phải tạo bao nhiêu nghiệp chướng nữa?”
Vừa dứt lời, mí mắt Ngô Khải Phong lại giật giật hai cái, nhưng chỉ động đậy vậy thôi. Tần Trí Viễn thấy thú vị, nghĩ ngợi rồi lại nói: “Anh nghe thấy à? Chẳng lẽ anh rất coi trọng chuyện này? Nhưng anh nói anh không có vợ con, rõ ràng là anh nói dối. Dù sao thôn cũng chỉ bé thế này, muốn hỏi thăm tình hình nhà anh cũng dễ thôi. Nghe nói con trai anh mất rồi, tôi có thể mạnh dạn đoán chuyện này có liên quan đến nhà họ Kiều không? Cho nên anh mới hận cô ấy như vậy, tôi nói có đúng không?”
Ngô Khải Phong vì lời suy đoán này mà thở loạn. Lúc này Tần Trí Viễn đã xác định, Ngô Khải Phong tuy vẫn đang hôn mê nhưng thần trí vẫn còn. Anh biết phản ứng của con người sau khi bị virus xâm nhập, nên vừa tò mò vì sao Ngô Khải Phong có thể chống lại virus, vừa khâm phục ý chí của anh ta. Thân thể bị virus phá hoại, nỗi đau đó nhất định khó mà chịu nổi, thế mà Ngô Khải Phong vẫn còn thần trí, Tần Trí Viễn đúng là khâm phục anh ta.
Ngô Khải Phong thở hồng hộc mấy hơi rồi lại bình tĩnh. Tần Trí Viễn thấy thú vị, khóe miệng kéo ra một nụ cười xấu xa, cúi thấp người, ghé sát tai Ngô Khải Phong khẽ nói: “Anh nói xem nếu tôi đem những lời này ra ngoài nói, anh nghĩ sẽ thế nào, hửm, để tôi nghĩ xem…” Ann cố tình dừng lại một chút, rồi tiếp: “Tôi đoán trưởng thôn sẽ đuổi anh ra khỏi thôn, dân làng cũng có thể nghĩ ra việc ô nhiễm nguồn nước có liên quan đến anh, chậc chậc, anh nói xem chuyện anh làm, quá thương thiên hại lý, một phát này có bao nhiêu người phải chết dưới tay anh? Còn anh thì giờ nằm đây người không biết gì, bà vợ lợi hại của anh e là sẽ gặp họa mất, không biết dân làng có xé xác cô ta không nữa.”
Nói xong, Tần Trí Viễn chờ xem phản ứng của Ngô Khải Phong, tiếc là lần này anh thất vọng. Không biết là Ngô Khải Phong nghĩ thông rồi, muốn sao thì sao, hay là lại ngủ mê man không nghe thấy lời anh nói. Tần Trí Viễn cười hì hì, cũng không giận, xoay người đi ra ngoài, đến cửa thì nói với lính gác: “Trông chừng người bên trong cho tốt.”
“Rõ!” Lính gác đáp to.
Tần Trí Viễn hài lòng gật đầu rồi đi, nhưng hướng anh đi không phải doanh trại của mình, mà là hướng nhà họ Kiều.
Thời tiết bất thường, tốc độ sinh trưởng của thực vật nhanh hơn bình thường gấp mấy lần. Mấy cây hôm qua mới kết trái, hôm nay nhìn đã chín quá nửa. Mấy người nhà họ Kiều đang vui vẻ hái quả.
Kiều Mị Vi chưa từng trồng trọt, không biết một gia đình ba người bình thường nên trồng bao nhiêu rau là vừa. Tuy mấy luống rau trong vườn có cha Kiều giúp tỉa bớt cây con, nhưng để lại vẫn quá nhiều. Lúc chưa kết quả thì không thấy, giờ quả đều chín rồi, nhất là cà chua, đỏ vàng từng chùm treo trên cành, ép cả cây cà chua cong cả xuống.
Tần Trí Viễn vào cửa, nhìn thấy một vườn cà chua đầy đất thì kinh ngạc hồi lâu: “Đây, đây đều là hái trong vườn nhà bác à?”
Mẹ Kiều ngẩng đầu thấy anh, cười nói: “Là Tiểu Tần đấy à, qua giúp bác làm việc đi. Con xem mấy quả cà chua này, đột nhiên chín nhiều thế này, nhìn thì thích mắt nhưng cũng dọa người thật.”
Lúc Kiều Mị Vi và cha cô ra ngoài, Tần Trí Viễn ngày nào cũng đến nhà lấy lòng mẹ Kiều. Mẹ Kiều làm việc gì anh cũng nhất định ra tay giúp. Ban đầu mẹ Kiều còn ngại, thấy phiền người ta quá, nhưng không chịu nổi Tần Trí Viễn khéo miệng, chưa đầy hai ngày đã dỗ cho mẹ Kiều vui vẻ. Đến khi hai cha con Kiều Mị Vi trở về, Tần Trí Viễn vào cửa nhà họ Kiều đã quen như đi vào nhà mình vậy.
Cha Kiều nghe mẹ Kiều tự nhiên sai bảo Tần Trí Viễn làm việc như vậy, có chút không vui: “Bà nó, sao bà lại sai cháu nó làm việc chứ?” Nói rồi quay sang nhìn Tần Trí Viễn: “Tiểu Tần à, đừng nghe bà ấy, chúng ta vào nhà ngồi đi.”
Tần Trí Viễn tháo đôi găng tay vướng víu, cởi mũ và khẩu trang, rồi xắn tay áo lên, một tay đè lên tường bao, phóng một cái nhảy vào trong vườn, động tác thành thạo như đã làm không biết bao nhiêu lần: “Bác à, không sao đâu. Cháu còn trẻ, mấy việc này đáng lẽ phải gọi cháu đến làm. Hơn nữa bác gái không khách sáo với cháu mới gọi cháu. Bác cũng đừng khách sáo với cháu, không thì cháu ngại không dám sang chơi nữa.”
Mẹ Kiều nhét cái chậu nhựa đựng nửa chậu cà chua vào tay Tần Trí Viễn, còn mình thì ngồi lên bờ tường thấp nghỉ ngơi: “Đúng đấy, Tiểu Tần à, trưa nay đừng về, lát nữa chúng ta làm cà chua thành sốt cà chua, trưa nay ăn mì trứng cà chua.”
Khoảng thời gian này Tần Trí Viễn không ít lần được nếm tay nghề của mẹ Kiều, biết bà có tài nấu ăn rất ngon. Nghe nói giữ mình lại, vội đồng ý: “Bác gái, vậy bác làm nhiều một chút nhé. Tay nghề của bác đỉnh quá, cháu ăn một phát là không dừng lại được. Đừng làm ít quá, lỡ không đủ ăn thì bác đừng trách cháu ăn nhiều nhé.”
Điền Tú Nương cũng cười nói: “Thằng bé Tiểu Tần này khéo mồm thật, chẳng qua là thêm một bát mì thôi, thiếu gì phần của cháu.”
Tần Trí Viễn nghe vậy bắt đầu ra sức làm việc: “Vậy thì tốt quá.”
Số hạt giống cà chua mà Kiều Mị Vi thu mua đều là những hạt được mấy nhà trồng rau chọn lọc kỹ càng để dành qua từng năm. Có loại hình trái tim, quả nào quả nấy to nhỏ đều nhau; lại có loại cà chua tròn to, quả to ít nhất cũng bằng hai nắm tay phụ nữ; còn có loại giống quả lê, và cả cà chua bi. Hình dạng khác nhau, cơ bản hái hai ba cây là đầy một chậu nhựa.
Tần Trí Viễn đưa chậu đầy cho Kiều Mị Vi, lại nhận chậu không cha Kiều đưa rồi tiếp tục hái. Kiều Mị Vi bưng cà chua ra ngoài, cùng Điền Tú Nương bắt đầu phân loại. Quả to để một bên dưới đất, quả vừa để một bên khác, quả nhỏ thì bỏ vào một cái chậu lớn để ăn sống.
Kiều Mị Vi bận rộn đến khát, nhặt một quả lên dùng tay lau lau rồi nhét vào miệng cắn một miếng thật to. Ừm, quả cà chua này thơm thật đấy, chua chua ngọt ngọt, ngon không chịu được. Ăn một quả chưa đã, lại cầm thêm một quả nữa.
Mẹ Kiều quay đầu thấy vậy, cau mày nói: “Còn chưa rửa mà, sao con chẳng kỹ tính gì thế.”
Kiều Mị Vi ngẩng cao đầu, đưa quả cà chua trên tay lên miệng mẹ: “Mẹ, cà chua nhà mình là thuần tự nhiên, không phun thuốc trừ sâu, không bón phân hóa học, đến cả nước mưa cũng chưa tưới, đây là thứ sạch nhất đấy.”
Tần Trí Viễn cũng đứng thẳng dậy, cầm một quả cà chua to bằng nắm tay trẻ con nhét luôn vào miệng, nhai hai cái rồi nuốt: “Ôi, quả cà chua này thơm thật, ngon quá.”
Mẹ Kiều nhìn đi nhìn lại, trong lòng không biết nghĩ đến điều gì, lắc đầu cười nói: “Sau này sống đừng có cẩu thả như vậy, cẩn thận bệnh từ miệng mà vào.” Lời mẹ Kiều không có chủ ngữ, Tần Trí Viễn nghe vậy cứ cảm thấy bà đang ám chỉ điều gì đó. Nghĩ vậy, anh ngẩng đầu nhìn lên, vừa lúc thấy Kiều Mị Vi đang phồng má ăn cà chua, động tác tự nhiên không chút giả tạo, làn da trắng nõn bóng lên như ánh ngọc trai, suýt nữa làm anh nhìn đến đơ cả người.
Hái xong cà chua, mẹ Kiều chỉ cha Kiều và Tần Trí Viễn dựng bếp ở trong sân, còn mấy người phụ nữ thì bắt đầu rửa cà chua.
Bếp đơn giản rất dễ dựng, chỉ cần dùng gạch kê cái nồi lên, chừa khe hở bên dưới để thêm củi là được.
Bên này nhóm lửa, trong nồi cũng thêm nước, không lâu sau nước sôi. Mẹ Kiều và Điền Tú Nương mỗi người một cái vợt, lần lượt xúc những quả cà chua to đã phân loại lúc trước thả vào nước trần.
Trần hai lần rồi vớt ra để vào chậu phía sau. Kiều Mị Vi cầm dao trái cây khứa lên mặt quả cà chua hình chữ thập, rồi lột vỏ, rồi để quả cà chua vào một chậu khác.
Tần Trí Viễn đứng bên cạnh xem một lúc cũng cầm dao theo Kiều Mị Vi cùng lột vỏ. Cha Kiều ở bên kia trông lửa, bảo to thì to, bảo nhỏ thì nhỏ.
Đợi chỗ cà chua này lột vỏ xong, thì đổ nước trong nồi đi, rồi đổ cà chua vào nồi nấu. Lúc này không còn kỹ thuật gì nữa, chỉ cần nấu cho cạn nước trong cà chua là thành sốt cà chua.
(Hết chương)
