Chương 17: Nhiệm vụ: Nhân viên vệ sinh.
“Có vẻ máu quái vật có thể thúc đẩy cây cối phát triển.” Hứa Khả Vọng tổng kết.
Cô cẩn thận khẽ tách hai bông hoa sang hai bên, phát hiện trên thân rễ cây còn tua tủa những chiếc gai, nhưng vì chưa phát triển thành hình nên chưa đâm đau.
Hứa Khả Vọng nói: “Không biết chúng ta còn bị cái hệ thống chết tiệt này giam giữ bao lâu nữa. Nếu có thể tự trồng được thứ gì đó cũng tốt, kết được ít trái cây thì chúng ta còn bổ sung được vitamin.”
Bị nhốt lâu ngày trong phòng, không dám kéo rèm, cả bọn đều thiếu ánh nắng trầm trọng. Lâu dần, cơ thể chắc chắn sẽ có vấn đề.
Nếu có một ít rau quả tươi để ăn, có lẽ sẽ giảm bớt phần nào.
“Tuyệt quá,” Tạ Nguyệt kích động, “Tụi bây không biết đâu, tối qua Kha Linh bị đói đến mức nào đâu. Thấy chưa, đồ ăn ở đây quan trọng biết nhường nào. Dù chỉ kết được một quả cũng cho chúng ta thêm chút sức sống.”
Bỗng dưng có thêm một tin tốt, tâm trạng bốn người đều khá hơn.
Tạ Nguyệt bị bọn họ ấn lên giường nghỉ ngơi.
Còn Hứa Khả Vọng bắt đầu tính toán vật tư còn lại trong ký túc xá.
Kết hợp hai lần nhiệm vụ của cô và Tạ Nguyệt, thẻ điện hiện còn 3 ngày, thẻ nước còn 3 ngày.
Nước tinh khiết thưởng vẫn còn quá ít, chỉ có cô và Tạ Nguyệt được mấy chai, cộng với 24 chai tích trữ trước, cũng chỉ hơn 30 chai. Thêm hai bình nước lọc mua trước khi nghỉ, cung cấp cho bốn người uống cũng rất chắt chiu.
Còn thức ăn, hiện tại tương đối đầy đủ: mì gói còn 5 liên, mì sợi 3 gói, lẩu tự sôi 8 hộp, xúc xích 6 túi.
Hứa Khả Vọng viết vẽ trên giấy.
Khoai tây chiên các loại còn 6-7 túi, đến giờ chưa đụng đến. Sô-cô-la 6 gói 60 viên, thanh lớn dạng tấm 15 tấm, thanh năng lượng 6 hộp 36 cây, là nguồn cung cấp chính hiện tại của họ.
Dù sao ra ngoài làm nhiệm vụ, đây là thứ bổ sung calo nhanh nhất, lại dễ mang theo và tiện ăn.
Thịt hộp 5 hộp, trứng kho hơn 30 quả, thịt heo khô 6 túi, mì Ý 5 gói, yến mạch 5 gói.
Còn các loại hạt linh tinh, hoa quả sấy khô, đến giờ họ vẫn chưa nỡ mở gói.
Chủ yếu là bốn người ăn không nhiều.
Người ở lại ký túc xá không ăn nhiều, người đi làm nhiệm vụ về ăn một bữa no rồi ngủ.
Tính đến đây, Hứa Khả Vọng mới nhận ra, nếp sinh hoạt của họ giờ rất thiếu lành mạnh: ngày đêm đảo lộn, ăn uống không giờ giấc, thêm vào đó là nhiệm vụ cường độ cao, lâu ngày chắc chắn sẽ hại sức khỏe.
Từ tối nay trở đi, nên lập một kế hoạch ăn uống và sinh hoạt nghiêm ngặt. Mỗi bữa có thể ăn ít hơn, nhưng không thể bỏ bữa.
Dù không thể ra khỏi phòng, cũng phải sinh hoạt đều đặn như đi học tiết một.
Cô mất hồn suy nghĩ, vô thức mở bảng thông tin cá nhân, bắt đầu lướt qua lướt lại từ dữ liệu thuộc tính.
Đột nhiên, cô thấy ở dưới cùng bảng có một dòng chữ rất nhỏ.
【Cửa hàng tích điểm】.
Mắt cô sáng lên, lúc này mới nhớ ra mình và Tạ Nguyệt làm nhiệm vụ đều có thưởng điểm tích lũy, nhưng đến giờ chưa dùng đến, nên vô tình bỏ qua. Có vẻ có thể dùng để đổi đồ.
Hứa Khả Vọng vội mở ra, mới phát hiện dòng chữ này màu xám nhạt, nên cô mới không thấy từ đầu.
Mà ấn vào chẳng có phản ứng gì.
Chưa mở?
Cô thất vọng thở dài, không biết cửa hàng này cần điều kiện gì để mở khóa. Nước uống trong ký túc xá quá ít, nhiệm vụ chưa chắc đã cho, bốn người chẳng ai nỡ uống nhiều.
Nhưng dù là uống nước, nấu mì, hay pha yến mạch, đều không thể thiếu nước uống.
Hứa Khả Vọng nép bên cửa sổ, nhìn ra ngoài qua khe hở.
Tuyết đã nhỏ hơn, nhưng tuyết đọng gần như đã ngập tới tầng hai.
Cô nheo mắt, lại dụi mắt, cứ thấy ở tòa nhà chéo đối diện có thứ gì đó đang lay động.
Hứa Khả Vọng lôi điện thoại ra, mở chức năng chụp ảnh, kéo ống kính to lên, núp sau rèm quét về phía tòa nhà đó, mới thấy một nam sinh đang treo hai tay trên bệ cửa sổ.
Anh ta mặc áo dày, nhưng không đi giày, hai bàn chân tím đỏ vì lạnh, trông như đã hoại tử.
Anh ta đang cố hết sức để trèo lên.
Trong nhiệt độ thấp thế này, con người không có biện pháp giữ ấm đầy đủ, chỉ vài phút là chết vì mất nhiệt. Hứa Khả Vọng không biết anh ta đã treo ở đó bao lâu, nhưng bây giờ anh ta đã lảo đảo, hình như sắp không trụ nổi.
Chỉ là khát vọng sinh tồn của con người sẽ kích phát tiềm năng vô tận.
Dường như anh ta vẫn chưa muốn bỏ cuộc, đang dựa vào chút sức lực cuối cùng để leo lên.
Sau gáy Hứa Khả Vọng toát ra một tầng mồ hôi lạnh, vì cô biết, một người không tự nhiên không có lý do lại rơi vào tình cảnh này. Nếu ký túc xá không an toàn, anh ta sẽ không muốn về; nếu ký túc xá an toàn, anh ta cũng không nên ra ngoài.
Trong ống kính của cô, cánh cửa sổ đang đóng chặt đột nhiên mở ra.
Nam sinh như con cá hấp hối, cố vùng vẫy điên cuồng, muốn trèo lên vào phòng.
Nhưng đón chờ anh ta là một cây kéo sắc nhọn, đâm mạnh vào bàn tay đang bám chặt bệ cửa sổ.
Cuối cùng nam sinh cũng mất sức, vừa lạnh vừa đau, tay mềm ra buông lỏng, rơi thẳng vào lớp tuyết dày. Ngã từ lớp tuyết nặng trĩu xuống, cái chết của con người thậm chí không có âm thanh. Dù lúc đó anh ta có không chết vì ngã, thì thứ để lại cho anh ta cũng chỉ có cái chết cóng.
Hứa Khả Vọng giật mạnh rèm lại, tim đập thình thịch không ngừng.
Đồ ăn cạn kiệt, nước uống không đủ, ban đầu là tự giết lẫn nhau, vì giết người một nhà là an toàn nhất, dễ thành công nhất. Chờ đến khi tài nguyên cuối cùng trong ký túc xá cũng hết, muốn sống sót, hoặc là làm nhiệm vụ, hoặc là…
Ra ngoài cướp.
Hứa Khả Vọng lần đầu tiên thấy, nếu ngày nào đó tuyết nhỏ đi, cũng chẳng phải chuyện tốt.
“Khả Vọng,” Văn Thải đến gần cô, nhỏ giọng hỏi, “Sao thế, mặt mũi tái quá vậy?”
Cô lắc đầu, tạm thời chưa muốn lan truyền lo lắng: “Không sao, trong phòng có lẽ ngột ngạt quá. Cậu sao không ngủ tiếp?”
“Có nhiệm vụ mới rồi,” Văn Thải nhíu mày, “Hôm nay nhiệm vụ được đăng sớm hơn thường lệ, nhưng tin tốt là hôm nay là nhiệm vụ nhóm, tớ và Dĩ Vi có thể đi cùng. Tin xấu là –”
Cô lắc điện thoại: “Nghe có vẻ đáng sợ lắm.”
Hứa Khả Vọng cúi xuống, thấy màn hình điện thoại của mình cũng hiện nhiệm vụ.
【Nhân viên vệ sinh lên đường!】
【Trong tòa ký túc xá xuất hiện rất nhiều thứ không sạch sẽ, chúng tôi cần mọi người dọn dẹp. Nhưng biết phân biệt con người và rác rưởi là kiến thức cơ bản, nếu không nắm chắc, rất có thể bị trừ lương đấy nhé.】
【Nhiệm vụ dọn dẹp lần này nằm ở tầng một đến tầng ba của ký túc xá, tất cả mọi người đều có thể tham gia.】
【Khi đứng ca với tư cách nhân viên vệ sinh, có thể hành động tùy ý, những người bạn sau lưng sẽ không quấy rầy cậu nữa.】
【Thời gian dọn dẹp: tối nay từ 8 giờ đến 12 giờ, hãy cố gắng dọn sạch sẽ trong vòng bốn tiếng. Mong chờ thành quả làm việc của các bạn.】
Đọc đến điều thứ tư, mắt Hứa Khả Vọng đã giật giật.
Nếu quy tắc không được ngoảnh đầu khi trời tối vô hiệu với nhân viên vệ sinh, thì chứng tỏ nhiệm vụ dọn dẹp này còn khó nhằn hơn cả ma sau lưng.
Nhìn Văn Thải và Ninh Dĩ Vi, hai tân binh đang tay nắm dao găm cổ vũ lẫn nhau, vừa thảm vừa nghị lực.
Hứa Khả Vọng quyết định: “Tớ đi cùng các cậu. Ba người, phần thưởng có thể nhiều hơn.”
