Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Game Tận Thế Giáng Lâm, Cả Ký Túc Xá Cùng Tôi Cày Ruộng Cứu Thế Giới > Chương 69

Chương 69

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 69: Một chiếc thuyền gỗ.

 

Tính khí này cũng dữ quá, sao lại tự mình tức chết được chứ.

 

Hứa Khả Vọng gãi đầu: “Ờm… có nhu cầu gì cô cứ nói nhé, có gì từ từ nói, đừng giận.”

 

Hiệu ứng ảo giác ba phút vẫn rất hữu ích, Hứa Khả Vọng không nỡ để nó chết.

 

“Hứ, cô nhốt tôi trong cái hộp nhỏ tối tăm không thấy ánh sáng này,” Nấm ảo giác bực mình nói, “chẳng phải muốn bức tử tôi sao?”

 

Hứa Khả Vọng oan đến chết: “Tôi thật sự không có ý đó, sách hướng dẫn sử dụng hộp ấm viết thế, tôi cũng sợ cô bị tổn thương thôi, tấm vải này cũng đáng tiền, tôi rảnh quá hay sao mà bức tử cô.”

 

Nấm ảo giác vặn vẹo cơ thể mũm mĩm: “Hy vọng cô nói thật, nhưng tôi cảnh cáo cô, tôi khác với mấy cây nấm bình thường, đừng đem tôi ra so sánh với chúng.”

 

Rồi nó đưa ra một loạt yêu cầu về sinh trưởng.

 

Ví dụ như không được chùm cái vải rẻ tiền xấu xí đó lên hộp ấm nữa.

 

Ví dụ như hệ thống thông gió của hộp ấm không tốt, phải chừa khe hở 2-3 cm ở nắp.

 

Ví dụ như phải cung cấp xác quái vật tươi cho nó.

 

Hứa Khả Vọng kiệt sức giải thích: “Hai điều đầu dễ nói, điều thứ ba thật sự hơi ngẫu nhiên, bọn tôi không phải ngày nào cũng săn được quái vật, nhưng nếu có tươi, tôi nhất định đưa cho cô trước, được không?”

 

Nấm ảo giác hừ một tiếng, coi như đồng ý.

 

Đây là nuôi nấm hay nuôi tổ tiên đây.

 

Hứa Khả Vọng quay lại nhìn mấy cây khác, phát hiện mọi người hình như đều e dè con nấm này, ngay cả ngô và lạc, hai đứa ồn ào nhất, giờ cũng im bặt, chỉ dám lén lút đánh nhau không tiếng động.

 

Xem ra địa vị của Nấm ảo giác trong bọn cây cũng không thấp.

 

Cô đậy hộp ấm theo yêu cầu, rồi đặt xa chỗ đất màu mỡ một chút, cô không muốn vị tổ tiên này ảnh hưởng đến trạng thái của các cây khác, nếu chúng không thoải mái, Hứa Khả Vọng sẽ xót lắm.

 

Đều là con mình cả, vỗ trái vỗ phải đều là thịt, ai cũng không thể chịu thiệt.

 

Cô về ký túc xá, hôm nay tiêu hao không ít tinh thần lực, trong thời gian ngắn cô sẽ không vào không gian nữa.

 

Nhưng vừa về đến nơi, Hứa Khả Vọng đã thấy trong phòng hơi nóng.

 

“Sao ngột ngạt thế?”

 

Tạ Nguyệt nằm bò bên giường, yếu ớt: “Ừ, cái thời tiết chết tiệt này, lạnh thì muốn chết lạnh, nóng thì muốn chết nóng, hai hôm trước còn băng tuyết phủ kín, hôm nay đã bắt đầu tăng nhiệt độ chóng mặt.”

 

Cô ta chỉ vào nhiệt kế trên tường: “Trong phòng 32 độ, ngoài kia ít nhất 35.”

 

Hơn ba mươi độ nói chung cũng tạm, tuy nóng nhưng cũng không đến nỗi không chịu nổi, Hứa Khả Vọng bật điều hòa làm mát, một luồng gió mát thổi tới: “Thì bật điều hòa, thẻ điện kiếm được từ liều mạng, không xài thì phí.”

 

“Này, các cậu nhìn kìa, đó là gì?” Văn Thải đang đứng ở cửa sổ đón em bướm nhỏ về nhà, bỗng chỉ xuống chỗ nước đọng cao ở dưới lầu, “Là thuyền, cũng có người khác đóng được thuyền gỗ rồi.”

 

Cả bọn cùng nhào tới xem, qua khe rèm cửa có thể thấy, tuyết tan hết, qua hệ thống thoát nước, mực nước đọng cũng từ từ hạ xuống, nhưng còn cần một thời gian nữa mới đi lại bình thường được.

 

Lúc này chiếc thuyền gỗ đang từ từ lướt đi.

 

“Đây chắc là thuyền gỗ nhỏ trên bản vẽ, xem ra không chỉ mình tụi mình có được bản vẽ đó, nhưng tôi nhớ nguyên liệu cần khá phức tạp,” Hứa Khả Vọng nói, “Vậy mà đã có người làm ra rồi sao?”

 

Cô nhớ lúc thử thách mình đứng thứ ba.

 

Có lẽ phần thưởng của hai hạng đầu phong phú hơn nhiều.

 

Một cảm giác nguy cơ từ từ dâng lên, cô trực tiếp dùng 25 điểm tích lũy mua một cái ống nhòm cao độ dùng được cả ngày lẫn đêm từ cửa hàng, sau này người ra ngoài sẽ càng ngày càng nhiều, ống nhòm không thể thiếu, dù sao hệ thống còn bù 20% cho cô, thực tế chỉ tốn 20 điểm.

 

Cô qua ống nhòm thấy trên thuyền tổng cộng bốn người, trong đó hai người chèo thuyền, có thể thấy rất mệt, dù sao ngoài trời nhiệt độ cao, chèo thuyền lại là hoạt động tiêu hao thể lực cực lớn, hai người mệt đến nỗi thè lưỡi, mặt tái mét, có dấu hiệu say nắng.

 

Còn trạng thái của hai người còn lại thì khác nhau một trời một vực.

 

Một nam sinh mặc áo ngắn tay màu đen đeo mũ lưỡi trai và khẩu trang, không thấy rõ mặt, nhưng thần thái tự nhiên, ngồi ở giữa thuyền, rõ ràng là người kiểm soát toàn bộ đội, anh ta cũng đang cầm ống nhòm quan sát xung quanh.

 

Hứa Khả Vọng kéo rèm ngay khi ống nhòm của anh ta chuyển hướng qua.

 

Đợi kéo rèm ra nhìn lại thì thuyền nhỏ đã đi mất.

 

“Sao rồi?” Văn Thải hỏi, “Đây cũng là chiếc thuyền gỗ đầu tiên xuất hiện ở khu ký túc xá rồi nhỉ, nhưng chậm quá, tuy số người ngồi được nhiều, nhưng chèo tay thuần túy thì không hiệu quả lắm.”

 

Đã từng ngồi xuồng máy tốc độ cao rồi thì ai còn thèm cái thuyền chậm này.

 

“Cảm giác trạng thái của đám người này không ổn lắm,” Hứa Khả Vọng nói, “Tuy bốn người trên cùng một thuyền, nhưng hai người chèo và tên áo đen đó chắc là một bọn, người còn lại… giống như bị bắt cóc đến.”

 

Người đàn ông đó Hứa Khả Vọng còn chưa kịp nhìn rõ mặt, mặc một cái áo ba lỗ lên thuyền, co ro ôm chân ngồi ở đuôi thuyền, rõ ràng là dáng vẻ bị dọa.

 

Trực giác của Hứa Khả Vọng mách bảo, đám người này không phải hạng tốt lành.

 

Hy vọng sau này đừng phải đối đầu.

 

Còn bên khu ký túc xá, thuyền gỗ lắc lư tới gần siêu thị nhỏ, đột nhiên một tiếng rít, nam sinh áo đen nhanh nhẹn lôi con tin ở đuôi thuyền lại sát bên mình, quả nhiên là một viên đạn gỗ, hẳn là từ ná cao su gì đó.

 

Nhưng dù gì cũng làm bằng gỗ, lại cách xa như vậy, bắn vào người áo ba lỗ, đau thì rất đau, nhưng không mất bao nhiêu máu.

 

Hắn đau đến mặt tái mét, mặt đầy oán hận.

 

Lũ chó má 303, từ ngày tận thế đến giờ cứ giữ nguyên tắc không xin được thì cướp, cướp không được thì giết, làm nhiệm vụ thì hoặc chơi trò tiểu xảo kiếm người chết thay, hoặc cướp quái hôi, nếu không sao chúng phát triển nhanh thế.

 

Cả tòa nhà số 6 kêu trời nhưng không đấu lại chúng.

 

Hôm nay hắn cũng xui, vốn cả phòng chết chỉ còn một mình hắn, bình thường chỉ dám nhận nhiệm vụ lao công ra ngoài kiếm chút điểm tích lũy sống qua ngày, càng đừng nói đến nâng cấp phòng an toàn, kết quả bị đám này để mắt tới, trực tiếp phá cửa phòng an toàn, kéo hắn ra làm bia đỡ đạn người.

 

Sau viên đạn gỗ, vô số ánh mắt ác độc nhắm vào bốn người này, nhưng không ai ra tay nữa.

 

Nam sinh áo đen cũng trong lòng đã đánh giá được thực lực tổng thể của khu ký túc xá, ít nhất không ai có vũ khí nóng, cũng không ai có năng lực tấn công tầm xa như vậy, năng lực khống chế tinh thần của hắn sợ nhất là đánh xa, lần này cũng yên tâm rồi.

 

Thuyền gỗ tới cửa siêu thị nhỏ, hắn ra lệnh cho ba người kia xuống thuyền, lội vào trong tìm vật tư.

 

Lúc này mực nước thấp hơn hôm qua một chút, nhưng cũng tới bụng, đi dưới nước không những mệt mà còn bẩn, lại phải cẩn thận giẫm phải mấy thứ không rõ, mọi người tuy trong lòng oán thán nhưng không thể không nghe hắn.

 

Cuối cùng, ba người tìm được một ít đồ ăn thức uống trên kệ siêu thị, còn dưới nước mò được mấy thứ không sợ nước như dao nhỏ, ô gấp,… nói chung, chẳng có gì giá trị.

 

Lúc đầu mọi người đã cướp hết những gì cướp được, còn lại thì có gì tốt chứ.

 

Thứ tốt duy nhất chính là hai tủ lạnh bảo quản và một tủ đông, nhưng tủ đông bị ngập hoàn toàn, đã hỏng rồi.

 

Nam sinh áo đen nhìn chằm chằm vào vị trí tủ lạnh bảo quản từng đặt.

 

“Hai con nhỏ đó.”

 

“Đừng để tao bắt được.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích