Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Game Tận Thế Giáng Lâm, Cả Ký Túc Xá Cùng Tôi Cày Ruộng Cứu Thế Giới > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7: Màn hạ sát đầu tiên.

 

Sau khi đuổi ‘học sinh’ kia đi, cho đến tận hai giờ sáng, không còn ai tới cầu cứu nữa.

 

Nhưng có một chuyện nhỏ xảy ra giữa chừng.

 

Trong khoảng thời gian đó, Hứa Khả Vọng nghe thấy tiếng gõ cửa từ hành lang bên ngoài, âm thanh cách cô không xa, có lẽ là phòng trực của một trong mấy cô gái vừa tới tìm hợp tác.

 

Cô loáng thoáng nghe thấy tiếng ‘học sinh’ kêu cứu.

 

Một lát sau, cô lại nghe một tiếng quát giận dữ của ‘học sinh’, như thể đang chất vấn điều gì.

 

“Người lạ…”

 

“Ai…”

 

“Đuổi kẻ không liên quan…”

 

Từng tiếng lẻ tẻ, Hứa Khả Vọng áp tai vào cửa nghe rất lâu, sau đó là tiếng cửa bị đạp tung, xen lẫn tiếng thét của vài cô gái, hành lang hỗn loạn, có tiếng gầm rú, tiếng kêu cứu, tiếng bước chân, tiếng khóc, tiếng kêu đau đớn.

 

Hứa Khả Vọng sắc mặt nặng nề.

 

Dù cô không thích hành vi của mấy cô gái này, nhưng cũng không đến mức muốn người ta chết. Nếu họ thực sự gặp nạn vì chuyện này, Hứa Khả Vọng vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối.

 

Dù sao, trong tòa nhà này ‘học sinh’ thật sự càng ít, thì ‘học sinh’ thế chỗ sẽ càng nhiều.

 

Nguy hiểm mà phòng cô phải đối mặt cũng sẽ càng nghiêm trọng.

 

Đúng giờ, điện thoại tự động reo lên, nhắc Hứa Khả Vọng tới lúc phải ra ngoài giải quyết lời cầu cứu của học sinh.

 

Cô nhẹ nhàng kéo cửa, hành lang không một tia sáng, tầm nhìn còn tệ hơn lúc cô tới. Nói là không có đèn, chi bằng nói là bị một lớp sương đen bao phủ.

 

Hứa Khả Vọng đã mang theo đèn pin từ trước, bật lên cũng chỉ soi được khoảng một mét.

 

Cô quan sát kỹ hành lang, phát hiện vài vệt máu dài, dấu chân hỗn loạn chồng chéo, có dấu trông như của nữ, cỡ 36-37, có dấu…

 

Khó có thể gọi là dấu chân người.

 

Có cái nhỏ tí, như của trẻ bảy tuổi, có cái vừa ngắn vừa rộng, lại có cái vừa dài vừa hẹp.

 

Hứa Khả Vọng nhớ kỹ quy tắc không được quay đầu, một đường men theo tường đi về phía trước. Vừa ra khỏi cửa, trên lưng lại nhanh chóng xuất hiện sức nặng quen thuộc, cùng cảm giác thổi hơi vào tai chẳng thay đổi.

 

Cô dùng đèn pin rọi qua những cánh cửa phòng.

 

Một số phòng mở toang bên trong đã hỗn độn tanh bành, bốc ra mùi hôi tanh nồng nặc, trên sàn vương vãi những mảnh thịt và máu không rõ nguồn gốc, nhìn nhiều sẽ không nuốt nổi cơm.

 

Hứa Khả Vọng mừng vì trong miệng còn có kẹo bạc hà, có thể che lấp bớt những mùi kỳ lạ xộc vào mũi.

 

Phòng 106 tới rồi.

 

Cửa phòng khép hờ, Hứa Khả Vọng một tay cầm đèn pin, một tay cầm xẻng sắt nhỏ, thấy hơi bất tiện, xem ra nếu có cơ hội thì cần kiếm một cái đèn đội đầu.

 

Cô dùng chân đẩy nhẹ cửa hai cái, cố tỏ ra thân thiện: “Chào bạn, bạn học.”

 

Tiếng động lén lút trong phòng bỗng ngừng hẳn.

 

Cửa phòng tự động mở rộng hơn một chút, đèn pin của Hứa Khả Vọng không nể nang chiếu thẳng vào trong. Cô chỉ liếc qua một lượt, rồi cố hít một hơi thật sâu, nở một nụ cười máy móc.

 

“Chào bạn, bạn học này, phòng bạn có người phản ánh…”

 

Cô nói được một nửa, đã nhìn rõ người bên trong. Đối phương chậm rãi quay người lại, cũng nở với cô một nụ cười thật tươi, thậm chí có thể gọi là rạng rỡ.

 

Nếu không phải cô gái có khuôn mặt mờ mờ ảo ảo kia đang tay cầm một cái chân người nhai rôm rốp, kẽ răng còn kẹt đầy thịt vụn, máu từ khóe miệng chảy xuống, nhỏ lên bộ quần áo đã không còn nhìn rõ màu ban đầu.

 

Thì Hứa Khả Vọng sẽ thực sự nghĩ cô ấy rất thân thiện.

 

“Ái Hy, không được ăn bạn học,” Hứa Khả Vọng thở dài, thời gian của cô không nhiều, “Bạn cùng phòng của cậu đã báo cáo với tớ, hy vọng cậu dừng hành vi này lại, nếu không tớ sẽ báo lên trường đấy.”

 

Ái Hy như thể đã lâu lắm không được ai gọi tên.

 

Cô ta chớp mắt mơ hồ.

 

“Nhân viên an ninh, cậu là nhân viên an ninh hả?” Cô ta buông cái xương chân đã hết thịt trong tay xuống, “Tớ cũng không muốn ăn bạn học, nhưng tớ thực sự đói quá, tớ sắp chết đói rồi, tớ muốn ăn thịt.”

 

Cô ta đứng dậy, trạng thái tinh thần dần trở nên điên dại: “Cậu đừng báo lên trường nhé?”

 

“A, đói quá, nhân viên an ninh, có thể cho tớ ăn cái cánh tay của cậu không?” Chân của Ái Hy, một bên cơ bắp cuồn cuộn, một bên gầy như que củi, rõ ràng không phải chân của cùng một người, nên đi lại cũng lảo đảo xiêu vẹo, “Tớ… đói quá…”

 

Liếc nhìn thời gian, còn năm phút.

 

Hứa Khả Vọng giơ xẻng sắt lên, ánh đèn pin chiếu thẳng vào gương mặt đã mất đi hình dáng ban đầu của Ái Hy. Con quái vật được khâu vá chắp nối trông thế này, ngoài cảm giác buồn nôn, còn gợi lên một tia thương hại.

 

Có lẽ cô ta thực sự là học sinh từng ở phòng 106, chỉ là bị biến thành bộ dạng quỷ quái này mà thôi.

 

Nếu cô ta còn tàn dư một tia ý thức, chắc cũng không muốn sống như vậy.

 

Đó là sự chuẩn bị tâm lý mà Hứa Khả Vọng tự làm trước khi giết cô ta.

 

Bởi vì giây tiếp theo, cô không chút do dự giơ cao xẻng sắt, dùng lưỡi sắc đã mài suốt một đêm, chém mạnh vào cổ Ái Hy.

 

Cô dùng toàn bộ sức lực, tay cầm cũng bị phản lực chấn đến tê dại.

 

Lưỡi kim loại sắc bén cắt tròn đầu Ái Hy, tiếng gầm của cô ta còn chưa dứt đã chia lìa khỏi thân, miệng há hốc không nguôi, lăn hai vòng trên mặt đất.

 

Hứa Khả Vọng nghĩ, loại quái vật này đã có thể khâu vá, vậy có lẽ thân thể và đầu sẽ còn nối lại.

 

Thế nên cô không do dự thêm nữa, thời gian của cô rất quý giá. Một xẻng đập mạnh xuống cái đầu chết không nhắm mắt kia, đập liên hồi cho đến khi mặt đất lầy lội.

 

Hứa Khả Vọng thở hổn hển đứng thẳng lưng lên, liền thấy thân thể Ái Hy đã mềm oặt nằm dưới đất.

 

[Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ hạ sát đầu tiên, bây giờ…]

 

Còn hai phút, Hứa Khả Vọng không kịp nghe âm thanh máy móc bên tai, cô phải nhanh chóng trở về phòng nghỉ. Nhưng khi rời khỏi phòng 106, cô hơi khó xử.

 

Từ đây đi đến phòng nghỉ, đại khái là phải đi đường vòng.

 

Đường vòng, có tính là quay đầu không?

 

Cô đứng ở ranh giới giữa phòng và hành lang, có thể cảm nhận bên ngoài có một luồng khí nóng, nguy hiểm, nóng lòng muốn thử.

 

Hứa Khả Vọng đảo mắt một vòng.

 

Cô trực tiếp xoay người, đi lùi ra khỏi cửa.

 

Cô chỉ cảm thấy ngay khoảnh khắc cô lùi ra ngoài, bên tai lướt qua một tiếng thét khi xa khi gần, tràn đầy giận dữ và không cam lòng. Sức nặng trên lưng càng lúc càng nặng, hơi thở bên tai đã không thể dùng từ gấp gáp để hình dung nổi.

 

Giống hệt cái bễ thổi lò rơm ở nông thôn vậy.

 

Phòng thủ tâm lý bị phá vỡ rõ ràng.

 

Nhưng mọi chuyện này chẳng liên quan gì đến Hứa Khả Vọng cả. Cô bình an đi lùi tới phòng nghỉ, khi bước vào trong, thân thể nhẹ bẫng.

 

Cô mượn ánh sáng trong phòng quan sát bản thân, toàn thân dính đầy máu đen đỏ hôi tanh, gót giày xung quanh còn có những mảnh vụn không rõ nguồn gốc, kinh tởm vô cùng.

 

Ngồi lên bàn, cô hối hận vì không lấy ít giấy vệ sinh để lau, đành phải liên tục chà tay máu lên tường và bàn.

 

Lúc này cô mới rảnh rỗi nhớ lại nội dung của âm thanh máy móc lúc nãy.

 

[…] Chúc mừng bạn đã mở khóa bảng thông tin cá nhân.]

[

Vui lòng nhận thưởng nhiệm vụ trong bảng thông tin cá nhân.]

 

Giọng nói này rất có tính người, dường như biết cô đang lơ đãng ở chữ nào, thế mà lại tiếp tục phát lại một cách liền mạch không kẽ hở.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích