Chương 87: Phòng bếp nhỏ hoàn thành.
Nửa giờ sau, bốn cô gái đổ mồ hôi nhễ nhại cuối cùng cũng về được ký túc xá của mình.
Đợt cải tạo lần này, bề ngoài ký túc xá không thay đổi nhiều, cửa bếp được đặt ở bức tường cạnh bệ cửa sổ, vốn dĩ là chỗ Hứa Khả Vọng định đặt một cái tủ mới.
Họ đầy háo hức bước vào căn bếp nhỏ mới mở rộng.
Căn bếp nhỏ đúng như tên gọi, diện tích không lớn nhưng đầy đủ tiện nghi.
Bếp được xây thành hình ba mặt tường, phía đông là toàn bộ mặt bàn nấu nướng, có thể dùng để đặt dụng cụ nhà bếp và cắt thái; phía bắc là một bếp nhỏ, phía trên có lắp máy hút mùi, hai bếp nấu; phía nam là bồn rửa rau.
Phía trên tường có một cái quạt thông gió nhỏ, nối với bên ngoài, nhưng họ không thấy ánh sáng lọt qua khe quạt.
Phía dưới được hệ thống tạo thành tủ đựng đồ, chẳng khác gì tủ bếp của nhà thường dân.
Chất liệu của toàn bộ tủ rất đồng nhất, đó là kim loại do hệ thống sản xuất, chắc chắn bền đẹp, là thứ tốt mà người sống sót nào cũng phải công nhận.
Đáng tiếc là căn bếp này không có cửa sổ ra ngoài, chỉ có thể bật đèn nấu nướng, nhưng dù vậy, có một chỗ nấu ăn riêng, họ đã rất hài lòng rồi.
Phòng bếp còn thừa một ít khoảng trống, có thể đặt tủ lạnh và một cái bàn.
“Khi hệ thống thả vật tư, chúng ta có thể tiện thể tìm xem có bàn ghế phù hợp không, rồi mang về làm bàn ăn riêng.” Văn Thải đề nghị.
Như vậy họ không cần phải ngửi mùi dầu mỡ trong khu ký túc nữa, nhất là mỗi lần ăn lẩu, mùi đó hai ba ngày cũng không tan hết.
Hứa Khả Vọng nghiên cứu cái bếp.
“Cần gas mới dùng được,” cô mở cửa hàng ra, “May mà một bình gas chỉ 10 điểm, chúng ta xài được.”
Thế là họ lại tốn công dời tủ lạnh vào phòng bếp, lấy ít nguyên liệu từ phòng chứa đồ mang lên, đặc biệt là gạo lấy được từ tên đàn ông áo đen hồi trước, cuối cùng cũng có thể ăn.
“Nhưng mà chúng ta không có dụng cụ nấu ăn,” Tạ Nguyệt phát hiện ra vấn đề chính, “Chỉ có hai cái nồi điện nhỏ, nhưng khu ký túc và trường học tách biệt nhau, nhà ăn ở trong khuôn viên trường, ở bên này khó kiếm được dụng cụ nhà bếp lắm.”
Điều này đúng thật. Hứa Khả Vọng liếc nhìn cửa hàng, bộ ba dụng cụ nấu ăn rẻ nhất cũng tới 88 điểm.
Cô dứt khoát tắt giao diện.
“Còn có một thẻ mua sắm thương thành nữa,” Hứa Khả Vọng dẫn họ về ký túc, mở cái rương chứa phần thưởng nhiệm vụ, “Chúng ta có thể lập một danh sách đồ đạc, lợi dụng năm phút của tấm thẻ này, cố gắng mua được thứ mình cần mà không tốn một đồng nào.”
Năm phút, nói ngắn không ngắn, nói dài không dài.
Quan trọng nhất là họ không hiểu rõ về cái ‘thương thành’ này, làm sao tìm được thứ cần trong thời gian nhanh nhất mới là khó.
Nhưng Ninh Dĩ Vi lại đề nghị trước: “Chúng ta sắp chuyển sang vị diện khác rồi, không biết lúc đó sẽ gặp tình huống gì, chi bằng để dành thẻ dùng ở vị diện sau, lúc đó tính giá tốt hơn chăng?”
Họ đã ở vị diện hiện tại khá lâu, hiện tại ăn uống không lo, nhu cầu mua sắm thực ra không quá cấp thiết.
Hứa Khả Vọng cũng hiểu đạo lý này, chỉ là cô thấy mọi người đều trải qua thời gian dài căng thẳng, nhất là ba cô bạn thường nhớ nhà, cô nghĩ cho họ đi mua sắm một lần có thể giải tỏa áp lực.
Nhưng nhìn biểu cảm tán thành của Tạ Nguyệt và Văn Thải, cô cũng nhanh chóng từ bỏ.
“Vậy thì nghe theo các cậu, để vị diện sau rồi dùng,” Hứa Khả Vọng nói, “Còn thẻ ăn buffet? Cũng để vị diện sau?”
Kết quả ba người lắc đầu nguầy nguậy: “Cái này không chờ được, ngày cuối cùng ở vị diện này, chúng ta dùng nó đi, coi như ăn mừng.”
Cơn nghiện mua sắm có thể nhịn, nhưng cơn nghiện thịt mà phát tác thì chết người.
“OK.” Hứa Khả Vọng nhanh gọn đóng rương lại.
“Vậy mấy ngày tới mọi người chịu khó thêm chút nữa, tiếp tục dùng nồi điện nhỏ tạm bợ.” Cô lấy cuốn nhật ký ra, lật một trang, ghi lại tất cả đồ dùng nhà bếp như nồi niêu, gia vị, nước rửa chén, bộ rửa chén, v.v.
Cứ thế mỗi ngày ghi chép những thứ cần, đến lúc dùng thẻ thương thành thì không phải ‘nước đến chân mới nhảy’ nữa.
Những ngày tiếp theo, toàn bộ khu ký túc đều im lìm.
Không có lý do gì khác, chỉ vì quá nóng.
Mấy hôm nay Hứa Khả Vọng mua hộ vô số đạo cụ hạ nhiệt, chỉ riêng miếng dán chườm lạnh đã bán gần 100 hộp, có thể thấy vào giai đoạn cuối của vị diện, những người còn sống tay đều khá rủng rỉnh, mua đồ cũng hào phóng hơn nhiều.
Cô gái vỏ ốc thậm chí còn giàu có tiêu xài phung phí, nhờ cô mua hộ một cái đệm lạnh cỡ lớn giá gốc 200 điểm.
Nhìn mà Hứa Khả Vọng thèm muốn chảy nước mắt, nhà ai thế này, lại mua thứ xa xỉ như vậy.
Bốn cô gái co ro ở ký túc cũng chẳng mát mẻ gì, điều hòa tác dụng càng lúc càng yếu, nhiệt độ bên ngoài vẫn cao không hạ. Ngày hôm sau, Hứa Khả Vọng mở máy đánh bạc ra một bộ đồ chống mưa cao cấp.
[Bộ chống mưa cao cấp: Bộ đồ cao cấp có chức năng chống thấm, chống gió, chống axit,… mặc vào có thể che giấu dung mạo của bạn.]
Hứa Khả Vọng giật mình, máy đánh bạc cho ra bộ đồ chống mưa, chứng tỏ mưa sắp đến rồi.
Cô đặc biệt chú ý đến hai chữ ‘chống axit’, kết hợp với cô bé bướm nói về mùi chua trong không khí, cô đoán thử thách tiếp theo của vị diện có lẽ là mưa axit ập đến.
Còn nhớ lúc đầu vị diện bắt đầu sụp đổ, trước khi thời tiết cực lạnh giáng lâm, cũng từng có một trận mưa axit ngắn.
Lúc đó Hứa Khả Vọng tận mắt chứng kiến rất nhiều người chết thảm.
Cô xót xa không thôi, không ngờ thử thách đáng sợ nhất cuối cùng vẫn đến. Khi mưa axit xuất hiện thì thả vật tư, chỉ có thể nói hệ thống ác độc quá, cô đã bắt đầu cân nhắc có nên ra ngoài không.
Nếu vật tư thả xuống chỉ là đồ ăn và nước uống, thì thực ra không cần thiết phải liều mạng mạo hiểm.
Đúng lúc này, Kha Linh nhắn tin cho cô.
【Mình có được một đạo cụ, có thể xem điểm thả vật tư của toàn bộ khu ký túc ngày mai, các cậu có muốn đi cùng mình không? Lúc đó vật tư chia đều.】
Nếu là người khác gửi tin nhắn như vậy, Hứa Khả Vọng còn nghi ngờ mấy phần, dù sao có đạo cụ giá trị cao như vậy, hoàn toàn có thể tự mình đi tìm vật tư, hà tất phải hợp tác với người khác.
Nhưng nếu là Kha Linh thì…
Hứa Khả Vọng trả lời: “Cậu sợ mình không mở được đồ ăn à?”
“Đúng vậy.”
Kha Linh thậm chí vì lấy lòng tin, còn hào phóng công bố danh sách vật tư của mình mấy ngày nay, nhìn mà Hứa Khả Vọng cũng phải động lòng thương.
Nói cô bạn này may mắn, cũng thực sự may, đủ loại vũ khí như không phải tiền mà lấy, còn có các đạo cụ nhỏ mới lạ không ngừng xuất hiện, thậm chí điểm giết quái cũng nhiều hơn họ, thường xuyên gặp tỷ lệ rơi gấp đôi.
Nhưng nói cô ấy xui xẻo, thì xui thật sự.
Kha Linh suốt năm ngày liền không hề nhận được một món đồ ăn nào!
